Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 221
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:44:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chẳng lẽ trời sáng ?
Thang Đoàn đến gọi nàng dậy?”
Ôn Noãn Noãn ngủ say sưa, mơ mơ màng màng mở mắt liền thấy bóng dáng cao lớn tuấn tú sừng sững ở đầu giường!
Tiếng kinh hô còn kịp thốt , đối diện với thiếu niên đáy mắt một mảnh thanh lãnh trầm tĩnh, , xem bao nhiêu bình tĩnh!
Bao nhiêu trầm !
Những ngày qua Lãnh Tiêu còn thánh nhân hơn cả thánh nhân, nàng , gì mà kinh hoàng chứ.
Trải qua một phen hoảng sợ , Ôn Noãn Noãn cũng cách nào tiếp tục giấc ngủ nữa.
Từ từ chống thể dậy, chuẩn dậy.
Lãnh Tiêu nhanh tay lẹ mắt đưa tay đỡ lấy, đồng thời kéo chiếc gối của tới đệm phía lưng, để nàng dựa cho thoải mái một chút.
Dựa chiếc gối đệm cao cao dày dày hồi thần một lát, đầu óc Ôn Noãn Noãn cuối cùng cũng tỉnh táo hơn mấy phần.
“Ta về đúng lúc, nàng thức giấc ."
Thiếu niên cúi đầu, giọng mang theo vẻ áy náy.
“Sao về muộn thế ?
Cổng thành đóng ?"
Ôn Noãn Noãn quan tâm hỏi.
Hai ăn ý đồng thời lên tiếng.
Lúc nên ăn ý thì lấy một chút ăn ý, lúc nên ăn ý thì đặc biệt ăn ý, Ôn Noãn Noãn quả thực cạn lời để phàn nàn.
Chỉ đành hiệu cho Lãnh Tiêu .
“Đã thành từ sớm , khi đưa đàn trâu dê lớn đến biệt viện, chỉ mang một phần nhỏ trâu dê về vương phủ, chuyện với Dao vương gia một lát, mới kết thúc về."
Lúc nãy khi nàng ngủ khuôn mặt nhỏ tóc che khuất, Lãnh Tiêu lúc mới rõ sắc xanh hiện lên nơi đáy mắt mặt.
Nghe Dao vương gia nàng mấy ngày nay bận rộn từ sáng đến tối, thời gian ăn cơm ngủ nghỉ cũng ít nhiều.
Lập tức trong lòng dâng lên sự tự trách mãnh liệt, nên khắc chế bản mới .
Không nên năm ngày gặp vì nhớ nhung quá mức mà tới quấy rầy giấc ngủ của nàng!
Ôn Noãn Noãn hiểu rõ gật gật đầu, ngủ một lát tinh thần hơn nhiều, cuối cùng cũng nhớ chú ý hình tượng một chút.
Cái điệu bộ đầu bù tóc rối của nàng nghĩ thôi thấy rợn , cũng Lãnh Tiêu lúc thấy dọa , ngàn vạn đừng để bóng đen tâm lý nào nhé.
Lấy chiếc trâm gỗ mun vân tường, định b.úi tóc hỗn loạn một chút thì chiếc trâm bàn tay khô ráo rộng lớn đón lấy, đó mái tóc dày đặc lộn xộn một đôi bàn tay thô ráp mang theo vết chai mỏng nhẹ nhàng gom một chỗ, giữa các ngón tay xoay chuyển, nhanh nhẹn b.úi thành một kiểu tóc đơn giản chắc chắn.
Ôn Noãn Noãn tắc tắc xưng kỳ, sáng ngày Lãnh Tiêu rời mới theo ma ma chải đầu do Vương phi phái tới học một lát, chẳng qua nửa canh giờ thôi mà, rời năm ngày học luyện tay, thế mà mới về thể b.úi thành thạo như !
Người khả năng thực hành mạnh đúng là giống thường mà.
Ôn Noãn Noãn đối với sự phục vụ của Lãnh Tiêu, cảm thấy yên tâm thoải mái.
Hết cách , đây chính là lợi ích khi đồng ý với , thể danh chính ngôn thuận tận hưởng sự chăm sóc của .
Hồi thần thu dọn xong xuôi Ôn Noãn Noãn vén chăn lên, mượn ánh trăng m-ông lung giày thêu, tùy miệng hỏi:
“ , dọc đường các thuận lợi ?
Vết thương chân thế nào ?
Để em xem."
Lãnh Tiêu xổm xuống, tự nhiên cầm lấy giày thêu cho nàng, từ chối :
“Rất là thuận lợi, hộ vệ vương phủ qua nhiều , đường sá quen thuộc, đến bên đó mục dân quen , đổi thức ăn vật phẩm cũng nhanh.
Vết thương sắp kh-ỏi h-ẳn , hiện tại vẫn tắm rửa, đợi khi tắm rửa xong hẵng xem nhé."
Những ngày qua gió bụi bặm, bụi bặm mồ hôi bám đầy mùi hôi hám, khiến nàng thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-221.html.]
Ôn Noãn Noãn xong, mới nhận nàng mấy ngày nay là bận rộn, nhưng Lãnh Tiêu những ngày là thực sự vất vả bôn ba, còn mang theo vết thương!
Sợ ma ma canh đêm ngoài cửa thấy, nhỏ giọng đề nghị:
“Khu trữ đồ hai lu nước nóng lớn, khu tắm rửa âm thầm tắm rửa nhé?"
Lãnh Tiêu khẽ ân một tiếng.
Hai về phía khu tắm rửa phía bên tây của gian phòng, Ôn Noãn Noãn dẫn nước sôi bốc nghi ngút ở khu trữ đồ trong thùng tắm, pha thêm lượng nước giếng , điều chỉnh thành nhiệt độ nước ấm áp ý đó mới hài lòng.
Lát nữa là ngủ , cần lấy áo ngoài áo bông , Ôn Noãn Noãn chỉ lấy một bộ nội y bông sạch sẽ cộng thêm trung y của Lãnh Tiêu, đặt lên kệ gỗ bên cạnh thùng tắm, đó mới rời .
Đợi Lãnh Tiêu sạch sẽ thoải mái, mang theo nước nhàn nhạt đó, Ôn Noãn Noãn đến mức mắt cũng thẳng .
Thiếu niên khi tắm rửa tóc xõa xuống, còn vẻ trầm lạnh lùng như lúc bình thường ở bên ngoài nữa, tăng thêm một vệt dịu dàng, trông sạch sẽ thản nhiên.
Mạch thượng nhân như ngọc, công t.ử thế vô song.
Ôn Noãn Noãn cảm thấy lúc lúc Lãnh Tiêu như ngọc vô song!
Đây là thứ nàng xứng đáng xem ?
“Noãn Noãn?"
Lãnh Tiêu thấp giọng gọi một tiếng.
Ôn Noãn Noãn ực một tiếng nuốt một ngụm nước bọt, lập tức cảm giác tìm cái lỗ ném cho xong!
Mỹ sắc quả nhiên hại .
“À, ăn bữa khuya ?"
Ôn Noãn Noãn cứng nhắc chuyển chủ đề.
“Nàng ăn gì?"
Đại ca , nàng ăn gì, là nếu ăn gì đó thì đêm hôm khuya khoắt hai đối mặt , nàng thật sự sợ nàng hành động mất mặt gì đó mất!
Vội vội vàng vàng hỏi:
“Mì thịt bằm dưa cải ớt xanh, ?"
“Được."
Về phương diện ăn uống, Lãnh Tiêu xưa nay luôn là Noãn Noãn gì thì là nấy.
Ôn Noãn Noãn nghĩ là buổi tối vẫn nên ăn quá nhiều, định bưng hai bát nhỏ, thuận miệng hỏi một câu:
“Huynh buổi tối ăn ?"
Lãnh Tiêu khựng , “Chưa."
Ôn Noãn Noãn lộ thần sắc ngạc nhiên, muộn thế , ngay cả cơm tối cũng ăn!
Hơn nữa dọc đường là thuận lợi ?
Vương phi cũng từng buổi tối nghỉ ngơi về bốn năm ngày cũng là đủ .
Sao thể bận đến mức ngay cả cơm tối cũng thời gian ăn thế cơ chứ?!
lúc là lúc hỏi chuyện.
Lãnh Tiêu thu dọn gọn gàng giấy mực nghiên b.út chiếc bàn lớn đ-á đại lý hoa lê trong phòng, Ôn Noãn Noãn bưng một phần mì thịt bằm dưa cải ớt xanh lớn một phần nhỏ đặt lên, phần lớn thêm một quả trứng chần.
Thấy ánh mắt Lãnh Tiêu mang theo vẻ dò xét nàng, bất lực giải thích:
“Em buổi tối ăn , đói lắm."
Cũng chính là tới nước Lăng nàng mới cần gi-ảm c-ân, đường chạy nạn chỉ cần nghĩ xem ăn thế nào cho no ăn thế nào cho ngon là , Lãnh Tiêu cứ như thể sợ nàng nhịn ăn bằng.
Chương 187 Yêu cầu của Lãnh Tiêu
Cũng nghĩ xem, nguyên liệu tươi ngon phong phú đầy đủ cung cấp mỗi ngày, nàng cần hà khắc với bản , cần nhịn ăn để dành cho họ ăn ?