Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 234

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:44:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ôn Noãn Noãn càng nghĩ càng cảm thấy vẫn là nép bên cạnh Lãnh Tiêu mới an !”

 

Đôi mắt đong đầy lệ nóng, Ôn Noãn Noãn cấp thiết chen đến bên cạnh Lãnh Tiêu, hận thể lập tức kéo tìm một nơi bí mật để dò hỏi cho rõ ngọn ngành tình hình tổ tông mười tám đời của Ôn gia!

 

Lãnh Tiêu tiểu nhân nhi đang dính sát , ánh mắt trở nên nhu hòa:

 

“Noãn Noãn, thế?"

 

Là... nhớ ?

 

Bất quá mới tách đại nửa ngày, Noãn Noãn cũng giống như đang nhớ nàng ?

 

Trong lòng Noãn Noãn, quan trọng đến nhường ?

 

Nghĩ đến khả năng , vẻ mặt sắc sảo lãnh đạm của Lãnh Tiêu bất giác mang theo vài phần sủng nịnh và đau lòng.

 

“Hu hu, rốt cuộc cũng tới , hỏi..."

 

“Haha, phu thê trẻ đúng là khác biệt, Lưu Quang nàng xem bọn họ kìa, cũng như !"

 

Lăng Diêu quét mắt Ôn Noãn Noãn đang vội vàng lao về phía Lãnh Tiêu, quan trọng là mắt còn đẫm lệ!

 

Chỉ thiếu chút nữa là mừng phát .

 

Bất quá mới tách nửa ngày mà thôi, cứ như sinh ly t.ử biệt lâu ngày gặp !

 

Tình cảm sâu đậm bao nhiêu.

 

Hắn phục.

 

Hắn cũng như !

 

“Chàng cũng chẳng quản!"

 

Hoa Lưu Quang chỉ tặng cho Lăng Diêu một cái liếc mắt.

 

Người bao nhiêu tuổi, bao nhiêu tuổi?

 

Cái thể so sánh ?

 

Hơn nữa gì đáng để so sánh chứ!

 

“Lưu Quang, Lưu Quang của mà~"

 

Hoa Lưu Quang gọi đến mức mặt mũi chẳng giấu , xua tay :

 

“Được , , và Noãn Noãn chuẩn về vương phủ đây, ngoài !

 

Tiện thể xem bảng hiệu một chút."

 

Trước đó vì lấy ý đầu nên phủ vải đỏ xem, hôm nay vén vải đỏ lên đến giờ vẫn ngoài nào, đương nhiên cũng xem , nhân lúc về vương phủ xem thử A Diêu thần thần bí bí đặt tên gì.

 

“Được chứ, cái tên đặt thâm ý lắm!

 

Lưu Quang nàng lát nữa xem xong nhất định sẽ khen cho mà xem!"

 

Lăng Diêu thừa cơ tranh công, hớn hở kéo ngoài.

 

Ôn Noãn Noãn nắm lấy tay Lãnh Tiêu, chuẩn thừa dịp Lăng Diêu và Hoa Lưu Quang ngoài xem chiêu bài mà ngóng rõ tình hình Ôn gia.

 

Lãnh Tiêu rũ mắt tiểu nhân nhi chân chịu động đậy, đáy mắt hiện lên ý thầm kín.

 

“Noãn Noãn, mau theo kịp !

 

Muội là công thần lớn nhất, thể thiếu !"

 

Hoa Lưu Quang mấy bước đầu thúc giục.

 

Ôn Noãn Noãn nước mắt, chỉ thể dắt Lãnh Tiêu bước ngoài, chậm chạp chẳng khác gì ốc sên.

 

Lăng Vân Các

 

Ôn Noãn Noãn thật sự ngờ một quán lẩu bốc khói nghi ngút đặt một cái tên văn nhã như .

 

Cái thế nào cũng thấy khớp.

 

Chẳng trách Lăng Diêu chê bai những cái tên nàng đặt như 'Nồi Đáy Vớt' (Haidilao), 'Tiểu Phì Dương', 'Nồi Thiên Hạ', 'Một Nồi Chứa Không Hết'.

 

Nghĩ cũng đúng, nàng và bọn họ ít nhất cũng cách mấy trăm năm, đó còn là cách thế hệ nữa, mà là cả một vực thẳm!

 

Giống như nàng hiểu vì gọi là Lăng Vân Các?

 

Điểm nào thể đây là một quán lẩu chứ?

 

Lãnh Tiêu thấp giọng giải đáp:

 

“Ở Dao Châu, thể dùng chữ Lăng để đặt tên chỉ Dao Vương, khác chiêu bài ngay, ai dám đến gây sự.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-234.html.]

Hắn vốn dĩ dùng chữ Tiêu (霄), bảo đổi thành chữ Vân (云), nàng từng những thứ ngoài mặt sẽ để tiểu quản lý."

 

Tên của thích hợp, khuê danh của Noãn Noãn càng thể!

 

Người thích hợp duy nhất chỉ tiểu .

 

Ôn Noãn Noãn rốt cuộc hiểu, hóa là vì nguyên do .

 

Tức khắc cảm thấy cho dù xét từ tính thực dụng tính thẩm mỹ, cái tên đều vô cùng phù hợp.

 

“Không tệ, xưa Lăng Yên Các của hai mươi tư công thần, nay Lăng Vân Các của Dao Châu!"

 

Hoa Lưu Quang ngẩng đầu bảng hiệu khen ngợi.

 

Sống lưng Lăng Diêu lập tức thẳng tắp, nụ nơi khóe miệng mở rộng mở rộng, tại chỗ ngẫu hứng ngâm nga:

 

“Thời nhân bất thức lăng vân mộc, trực đãi lăng vân thủy đạo cao;

 

Hà đương lăng vân tiêu, trực thượng sổ thiên xích;

 

Minh nguyệt hồ quang viễn, lăng vân khí tượng u;

 

Hư phụ lăng vân vạn trượng tài, nhất sinh khâm bão vị tằng khai;

 

Tri quân t.ử tắc dĩ, bất t.ử hội lăng vân..."

 

“Dừng!

 

Càng càng xa rời thực tế , ngày đại hỉ khai trương, mấy câu phía lọt tai ?"

 

Hoa Lưu Quang lên tiếng ngăn cản.

 

Lăng Diêu cũng nhận lỡ miệng nhiều, đối diện với hai Ôn Noãn Noãn Lãnh Tiêu, nỗ lực cứu vãn:

 

“Thật văn tài, thật đấy!

 

Ta năm tuổi khai m-ông, tám tuổi bái sư Hàn Lâm Thị Giảng, các ngươi đừng chỉ là một Hàn Lâm Thị Giảng, đó xuất từ gia tộc thanh lưu đời đời trâm thế phiệt đấy!

 

Khi đó Thiếu sư bất quá mới mười tám tuổi nhưng văn tài phi phàm, ngay cả phụ hoàng cũng khen ngợi!

 

Hiện nay càng là Thái t.ử Thái sư, các ngươi là học trò của ông , thể văn tài ?"

 

Thiếu sư của Lăng Diêu?

 

Đó chẳng là vị tiểu nữ nhi mà Vương phi từng , lúc nhỏ tự tuyển phu quân ?

 

Trong lòng Ôn Noãn Noãn sôi trào !

 

Ch-ết sống , hóng hớt bát quái thì nàng đây vô cùng sẵn lòng!

 

Chương 198 Tiểu nữ nhi của Thiếu sư

 

Ngọn lửa bát quái hừng hực bùng cháy trong lòng.

 

Cái trí tò mò nơi nương tựa của Ôn Noãn Noãn a.

 

Thiếu sư của Lăng Diêu, gia tộc thanh quý đời đời trâm , tiểu nữ nhi, theo lời Vương phi thì lúc đó mới là một tiểu nữ oa sáu tuổi thôi nhỉ?

 

Chỉ tay một tiểu nam hài cực kỳ xinh , cực kỳ nội liễm, qua là thấy tính cách , đòi gả cho bằng , bám lấy buông.

 

Khiến cho đám quý nhân cáo mệnh phu nhân xung quanh thành một đoàn.

 

Cực kỳ xinh ?

 

Có thể đến mức nào chứ?

 

Ôn Noãn Noãn ngẩng đầu thiếu niên bên cạnh như tùng bách, khí chất như chi lan, đúng là lang diễm độc tuyệt, thế vô kỳ nhị!

 

Cũng may tiểu nữ nhi nhà Thiếu sư của Dao Vương gia từng thấy Lãnh Tiêu, nếu còn chẳng lao tới kéo c.h.ặ.t lấy buông .

 

E hèm, cũng chắc, thích là tính cách thì ?

 

Mà Lãnh Tiêu dù thế nào cũng liên quan gì đến hai chữ tính cách .

 

Thay đổi là nàng, nàng cũng chọn tính cách , tính tình thì đừng là kéo buông, đến gần cũng chẳng dám đến gần!

 

Đâu ai tự tìm ngược đãi.

 

Nội tâm sôi trào, khuôn mặt nhỏ nhắn của Ôn Noãn Noãn rạng rỡ như ánh triều dương, tươi như hoa Lăng Diêu:

 

“Dao Vương gia, Thiếu sư của ngài là vị nào ?"

 

Hỏi danh hiệu, đợi đến khi Lãnh Tiêu bước quan trường hoặc nàng ăn lớn mạnh, tiếp xúc với phu nhân của các gia tộc quyền quý, hỏi thăm một chút chẳng là chuyện dễ dàng ?

 

Nàng xem thử vị nam hài xứng đáng với lời khen cực kỳ xinh của Vương phi , “dậy thì thất bại" , hiện tại còn tính cách , quan trọng nhất là tiểu nữ oa toại nguyện !

 

Ở Lăng quốc, kiên trì ý kiến của như Lăng Diêu, nhận định Hoa Lưu Quang và nỗ lực cưới nàng về tay chung quy cũng là ít.

 

 

Loading...