Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 240
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:44:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Quay đầu tẩu t.ử, mắt lộ vẻ thương hại, e hèm, là thương hại chứ, nên là ái mộ ?”
Chắc chắn là nhầm hiểu nhầm !
Giữa hai gì bất thường, là đại ca thích sự xuất hiện của ?
Hắn ngắt quãng cái gì ?
Lãnh Vân bất an theo lưng đại ca, dám sáp tới sát cạnh tẩu t.ử nhà .
~
Phòng chính của viện Mai Hương thành gian phòng thông , cởi mở rộng rãi khí phái.
Lãnh Thiên Lãnh Thần cũng sớm về, yên tĩnh ngoan ngoãn đợi ở đường ốc, khi thấy ba thì mừng rỡ chạy lên nghênh đón.
Mấy ngày nay, mỗi bọn họ đều phân phối một đống việc lớn lao, sớm về muộn bận đến mức thể xoay xở , đừng là xuống tán gẫu một lát, mà ngay cả năm tụ họp gặp mặt một cũng cơ hội!
Giờ vất vả lắm mới tụ họp , ba đứa nhỏ và Ôn Noãn Noãn như thể lâu ngày gặp , tràn đầy vui vẻ hưng phấn.
Mấy ngày Lãnh Tiêu khu chăn nuôi phía bắc, Hoa Lưu Quang vì cân nhắc đến an , sắp xếp các ma ma canh giữ ngoài cửa phòng chính, khi Lãnh Tiêu về, tự nhiên là cần đến nên rút .
Ôn Noãn Noãn đóng cửa chính cài then, tới bàn gỗ hoàng dương chạm hoa lấy kẹo sữa, mứt hoa quả, bánh quy soda, bánh bông lan chà bông và quýt, nhãn, nho bày biện từng cái một.
Tán gẫu thể thiếu đồ ăn ?
Boong boong boong, đồ ăn vặt và trái cây đó là tiêu chuẩn !
Còn đồ uống nữa.
Đêm khuya, sợ sữa uống dễ ngủ, nàng rót cho ba đứa nhỏ mỗi một ly sữa tươi.
Tự lấy cho một ly sữa chua hạt đào vàng, đưa cho Lãnh Tiêu một ly trắng đang bốc nóng.
Lãnh Tiêu uống uống quen , ảnh hưởng đến giấc ngủ, vả đưa cái khác cũng uống nha, đơn điệu lắm.
Lại theo thói quen hỏi han:
“Đại Thiên, các tối nay ăn no ?"
“Ăn no ạ!"
Lãnh Thiên gãi gãi đầu, ngại ngùng lên tiếng:
“Tẩu t.ử, buổi tối ăn no căng , nhưng giờ nếu đồ ăn nóng hổi cũng ăn!"
Mấy ngày nay ăn đồ ăn của Dao Vương phủ, nhớ món ăn tẩu t.ử !
Nghe Lãnh Vân cũng mắt sáng lấp lánh mong chờ tẩu t.ử.
Ôn Noãn Noãn đối với việc ăn khuya thái độ khá là thoải mái.
Bản nàng thích ăn khuya, mùa đông lạnh giá đặc biệt thích ăn đồ ăn nóng hổi bốc khói nghi ngút.
Thân là một cô gái, kẻ thù lớn nhất ngăn cản nàng ăn khuya là thói quen ăn uống lành mạnh, mà là sợ b-éo!
Bất quá thỉnh thoảng ăn một bữa chắc cũng chẳng nhỉ.
“Bánh bao thịt kho, nấm hương thịt lợn, cải thảo thịt tươi, miến thịt băm, sủi cảo nhân ba chỉ nấm hương tôm tươi, bánh xếp áp chảo hẹ thịt tươi, mì canh chua, mì tương đen, mì trộn mỡ hành, mì nước nóng, kèm trứng chần nước sôi thịt bò kho, ăn gì?
Nói với tất cả đều !"
Nụ trong đôi mắt trong vắt của Ôn Noãn Noãn càng thêm nồng đậm, hớn hở báo xong hỏi.
Đừng Lãnh Thiên Lãnh Vân xong thèm đến mức chịu nổi, ngay cả Lãnh Thần thẹn thùng cũng ngẩng đầu lên, mong chờ sang, một vẻ mặt ăn cực kỳ đáng yêu.
Người duy nhất thần sắc động đậy là Lãnh Tiêu, đoan trang bên bàn gỗ hoàng dương chạm hoa lặng lẽ uống .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-240.html.]
Lãnh Tiêu luật kỷ thậm nghiêm, Ôn Noãn Noãn rõ điều đó, chỉ cần ăn xong thì sẽ ăn thêm nữa, các loại đồ uống vị, mứt hoa quả, kẹo, bánh ngọt đều đụng tới.
Ôn Noãn Noãn luôn cảm thấy sống quá khổ .
Vốn dĩ bạc ăn thì thôi, giờ cần dùng bạc mua, đủ loại đồ ăn ngon như , còn đối xử với tàn nhẫn như thế, đời sẽ mất bao nhiêu niềm vui chứ.
Bất quá thói quen sinh hoạt của mỗi mỗi khác, giống như Lãnh Tiêu bốn bọn họ đại buổi đêm ăn khuya, nàng đương nhiên cũng sẽ ép buộc Lãnh Tiêu, cần thiết yêu cầu giống hệt mà.
Huống chi nàng còn ba đứa nhỏ, bốn đủ để vui vẻ và náo nhiệt !
Chương 203 Tiền đến lúc dùng mới thấy ít
“Tẩu t.ử, ăn mì canh chua ăn sủi cảo nhân ba chỉ nấm hương."
Trứng chần nước sôi và thịt bò kho cũng ăn, Lãnh Vân cau mày nhỏ , cảm thấy tham lam như là .
Lãnh Thiên món nào cũng ăn!
Chọn tới chọn lui chọn món nào cho , cuối cùng hạ quyết tâm:
“Đệ ăn mì trộn mỡ hành bánh bao lớn thịt kho và thịt bò kho, liệu nhiều ?"
Lãnh Thần định vị nhanh hơn hai nhiều:
“Mì tương đen, trứng chần nước sôi."
“Món ăn cũng nhiều lắm!
Các còn chọn , còn chẳng chọn món nào nữa."
Ôn Noãn Noãn mỗi ăn khuya đều cảm thấy nàng mắc hội chứng khó lựa chọn, ăn món canh nước ăn món khô, ăn cay ăn chua, thật là khó quá !
Chẳng trách trong tivi hoàng thượng mỗi lật thẻ bài hậu cung thị tẩm do dự khó lòng quyết định như , ước chừng chính là giống tâm trạng của nàng lúc , hậu cung giai lệ quá nhiều, quá khó chọn!
Vừa tẩu t.ử nhà để ý, còn giống bọn họ khó lòng quyết định, ba đứa nhỏ như thể tìm tri âm, hưng phấn tụ một chỗ nhiệt liệt thảo luận.
Cuối cùng nhất trí quyết định!
Mỗi một cái đĩa, món ăn thì gắp một chút, lượng ít chủng loại nhiều, sẽ lãng phí.
Thức ăn là chuẩn sẵn từ Đồng thành và Nhữ Châu, lấy vẫn là bộ dạng nóng hổi mới lò, ba đứa nhỏ ăn cảm thán bảo vật thật là quá !
Đây vẫn là đầu tiên năm tụ họp riêng tư khi đến Dao Vương phủ, náo nhiệt vui vẻ như thể về cái nhà chân núi ở Đồng thành .
“Nếu một cái nhà của riêng , chúng thể mỗi ngày đều như thế ."
Lãnh Thần nho nhỏ giọng lẩm bẩm tự .
Lời của Lãnh Thần khiến bầu khí trong phòng nhất thời rơi trầm lắng đau thương.
Ôn Noãn Noãn ba đứa nhỏ đang cúi đầu, dịu giọng nhắc nhở:
“Chúng phòng của riêng mà, Dao Vương gia Vương phi chẳng tặng một cái trang viên cho chúng , còn là trạch t.ử ba tiến nữa!
Các quên ?"
Ba đứa nhỏ ăn ý lắc đầu một cái.
Ôn Noãn Noãn bấy giờ mới phản ứng , Lãnh Thần là chỉ việc sinh hoạt trong ngôi nhà năm bọn họ, cùng tự tại tùy ý sống qua ngày.
Từ Đồng thành bôn ba suốt quãng đường, cho dù ở Nhữ Châu nán hai tháng, đó cũng là nơi ở tạm thuê, cảm giác thuộc về.
Mà giờ đây ở Dao Vương phủ chỉ là tạm cư, cho dù nơi phú lệ đường hoàng, cảnh sắc đẽ, thì đối với bọn họ mà cũng là ở nhờ nhà khác, thể tự tại như nhà ?
Nàng và Lãnh Tiêu dù cũng lớn hơn, khả năng điều tiết tâm thái để thích nghi với môi trường mạnh hơn, nhưng ba đứa nhỏ, đặc biệt là Lãnh Thần và Lãnh Vân, mới bất quá mười một tuổi, trải qua hạn hán, đường xá bôn ba dài ngày, gặp hiểm nguy, nàng và Lãnh Tiêu rơi xuống sông mất tích... một chuỗi các sự việc xảy , mong một mái ấm để sống những ngày tháng định chắc chắn là cấp thiết hơn nàng nhiều!