Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 243
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:50:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đợt trâu cừu bảy tám ngày là đủ dùng, chỉ là truyền lời, cần đ-ánh xe ngựa, cưỡi ngựa cộng thêm hành trang gọn nhẹ, ước chừng một hai ngày là đến, cần quá gấp.”
Trong mấy bọn họ vất vả nhất chính là Lãnh Tiêu, đại tuy cũng cần đ-ánh xe, nhưng đại cần sách thi cử a.
Chỉ Lãnh Tiêu là việc tay chân tốn não lực!
Trải qua sự quất roi của thi cử, nàng cảm thấy điểm nhất của công việc chính là bao giờ sách thi nữa!
Mỗi thấy Lãnh Tiêu sách chuẩn thi, nàng đều thấy lo lắng .
Áp lực thi cử quá lớn.
Lãnh Tiêu mím môi mỏng, lắc đầu:
“Tiệm lẩu ăn , quá ba ngày, kiếm tiền những quyền quý từng đến ăn đều trong lòng hiểu rõ.
Bọn họ bạc tiệm hạ nhân, dễ dàng mở thêm một tiệm lẩu nữa.”
Khóe môi Ôn Noãn Noãn nhếch lên một nụ , điều Lãnh Tiêu nhắc tới chính là điều nàng nghĩ qua!
Thực lẩu quá nhiều bí quyết để , cho nên nàng chỉ thể dụng công phu nước lèo, nước chấm và đồ nhúng.
Giống như đĩa đồ kho thập cẩm đó, thịt dải chiên nhỏ chuẩn hôm nay, tỷ lệ gia vị nấu dầu hành...
Nàng lúc đó là nhờ các blogger ẩm thực tỉ mỉ tỷ lệ gia vị rõ ràng minh bạch, các bước quá trình chỉ hận thể cầm tay dạy bảo, mới thể dễ dàng nhẹ nhàng học .
Ở đây, mười mấy loại phối liệu, thứ tự cho nồi , hỏa hầu nấu nướng, chỉ dựa nếm mùi vị phục chế tỉ lệ một đối một đơn giản như ?
Mùi vị chỉ c.ầ.n s.ai một chút, những quyền quý thiếu tiền tại ăn đồ chính tông?
Hơn nữa dịch vụ bọn họ cũng chu , gian phòng nhã nhặn tầng hai cơ bản là phục vụ một đối một, chính là sợ lúc bận rộn lo xuể hoặc thái độ , ngon đến mấy khách hàng cũng đến nữa.
Sau khi cân nhắc tổng hợp, Ôn Noãn Noãn đối với tiệm lẩu vẫn yên tâm.
Điều lo lắng duy nhất chính là đồ nướng, nướng nhiều, muối và bột ớt thì yếu thế, dễ học lỏm mất.
Không cách nào, Dao Châu tìm thấy thì là - bạn đồng hành nhất của đồ nướng, trong ký ức của Ôn Noãn Noãn thì là hẳn là cây trồng chỉ ở Nam Cương, chỉ đợi đại tiểu bọn họ lớn lên thời gian rảnh tới đó hoặc gặp từ Nam Cương tới, xem thể vận chuyển qua .
Nếu thì là, thì sợ khác chép đồ nướng nữa!
Bây giờ điều nàng thể chính là đem thịt trâu cừu ướp một lát , lấy danh nghĩa là bí phương độc quyền, thực chất cũng chỉ là dùng r-ượu, gừng, hành, tỏi để khử mùi tanh, nguyên liệu , cần quá nhiều hương liệu, nếu ngược dễ che lấp vị tươi ngon vốn của nó.
bên ngoài hiểu nha, thấy bảo mật nghiêm ngặt như , thật sự tưởng rằng là bí phương độc quyền mới ngon như thế.
Lãnh Tiêu liếc qua sự đổi biểu cảm của Ôn Noãn Noãn, kịp thời bổ sung:
“Ta nàng việc chu , lo lắng về mùi vị lẩu.”
Ôn Noãn Noãn nghi hoặc, đồ ăn chủ yếu nhất chính là mùi vị nha, bất kể phương thức marketing tuyên truyền gì cuối cùng vẫn xem ngon mới !
Nếu thổi phồng lên tận trời, ăn một miếng, ồ, dở tệ, ai còn đến ăn nữa?
Dù nàng là sẽ ăn nữa .
Hơn nữa, thật sự so về phương thức marketing tuyên truyền nàng cũng kém!
Xem cũng nhiều , lôi mấy mô hình khuy-ến m-ãi kinh điển, còn thể thua khác ?
Con gái Hoa Quốc là v-ĩnh vi-ễn nhận thua !
Cái cằm nhỏ nhắn của Ôn Noãn Noãn hất lên, chuẩn an ủi Lãnh Tiêu đừng sợ, nàng cũng tính là thấy nhiều rộng!
Lãnh Tiêu cần cũng Noãn Noãn của nghĩ đơn giản , môi mỏng bất đắc dĩ khẽ:
“Làm ăn chỉ thủ đoạn ngoài sáng, còn nhiều điều dơ bẩn khuất tất lưng.”
“Không Dao Vương gia vương phi , khác còn dám đối đầu với họ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-243.html.]
Lãnh Thiên kinh ngạc hỏi thành tiếng.
Lãnh Tiêu đáp mà hỏi ngược :
“Dao Vương gia vương phi cũng quản dân chăn nuôi bán trâu cừu , bán cho ai chứ?”
Lãnh Vân hiểu đầu tiên, nhanh ch.óng gật đầu:
“!”
Ôn Noãn Noãn và Lãnh Thiên, Lãnh Thần vẫn là một đầu sương mù hiểu, ngơ ngác về phía Lãnh Tiêu.
Lãnh Tiêu thở dài, cực kỳ kiên nhẫn rõ ràng:
“Quyền quý tiêu tiền cũng sẽ nghĩ cách kiếm tiền, bọn họ vốn liếng cũng càng thủ đoạn hơn.
Lợi nhuận tiệm lẩu lớn như , dễ khiến động tâm tư, nếu bọn họ tranh tới khu chăn nuôi, trả giá hai lượng bạc một con cừu, nàng dân chăn nuôi bán cho bọn họ ?
Bọn họ ký kết khế ước chỉ bán cho một nhà bọn họ, nàng những dân chăn nuôi đó bằng lòng ký ?
Mọi việc trong điều kiện tự nguyện, Dao Vương gia vương phi thể gì?
Nói bọn họ ăn phúc hậu bọn họ cũng sẽ là giúp đỡ dân chăn nuôi, ai thể bọn họ đúng?”
Tim Ôn Noãn Noãn thắt .
Một khi nguyên liệu khống chế, tiệm lẩu của họ bán cái gì?
Mùa hè còn thể chuyển sang bán lẩu cá, nhưng mùa đông ở Dao Châu mặt hồ thể chạy xe ngựa, mà bắt cá!
Đến lúc đó những dù tiệm lẩu nổi, nhưng thể xoay tay bán trâu cừu, khống chế trâu cừu, cho dù hét giá năm lượng bạc một con cừu, bọn họ cũng mua.
Không mua tiệm lẩu cũng mở tiếp , công sức đầu tư ban đầu bộ đổ sông đổ biển.
Đến cả ít dùng não nhất trong năm là Lãnh Thiên cũng hiểu đạo lý , huống chi là Ôn Noãn Noãn và Lãnh Thần.
Bốn đồng thời kinh hãi đến mức lưng toát mồ hôi lạnh.
Nguy hiểm thật!
Ôn Noãn Noãn đó cân nhắc chỉ là sự mô phỏng chép thể giữa các tiểu thương, phòng phạm cũng là bắt tay từ phương diện , bao giờ nhận đối thủ bọn họ đối mặt là những nhân sĩ quyền quý của Dao Châu!
Một nhóm tiêu tiền càng nghĩ cách kiếm tiền!
Kiếm tiền chỉ duy nhất một con đường là mô phỏng?
Lãnh Tiêu một sách, thế mà ở thương trường thấu triệt như !
Cái não của , rốt cuộc cấu tạo như thế nào?
“Đại ca cùng , sáng sớm mai chúng xuất phát!”
Trên khuôn mặt đen đúa thô kệch của Lãnh Thiên hiện lên vẻ cấp thiết, chỉ sợ khác tranh .
Lãnh Tiêu gật đầu đồng ý.
Ba còn cũng tính nghiêm trọng và cấp bách của việc , càng sớm thực hiện càng , đều mở miệng khuyên ngăn nữa.
Chương 206 Sắp xếp hành lý
Nói đến việc chính sự kiếm tiền, bầu khí nhẹ nhàng đó biến mất thấy , mặt ba đứa nhỏ nhuốm màu sầu lo.
Bất kể ở , sống ngày tháng , bạc là thể thiếu.
Mà ăn kiếm bạc, dễ dàng như .
Tiệm lẩu mới khởi bước, một khi để mắt tới, công sức đầu tư ban đầu chỉ thể đổ sông đổ biển, lỗ vốn một cách lặng lẽ tiếng động.