Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 247

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:50:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thăm dò và quan sát sở thích nhu cầu của bọn họ, việc kiếm bạc chẳng là việc dễ như trở bàn tay ?”

 

, nàng chính là hướng tới việc kiếm bạc mà !

 

Ở độ tuổi nên phấn đấu , thể tham đồ hưởng thụ —— thực tế là quá nghèo, tư cách hưởng thụ.

 

Hoa Lưu Quang đợi xe ngựa rẽ đường chính, chạy êm ru , mới bắt đầu bàn luận chính sự:

 

“Noãn Noãn, tính toán , tiệm lẩu cộng thêm ba phụ nhân rửa dọn phối món tăng phái hai ngày , tổng cộng khiến hai mươi lăm công ăn việc ; tiệm đồ kho hiện tại ấn định là hai mươi ;

 

Việc gia công da lông thành ủng da cừu nhỏ, găng tay da, mũ tuyết, túi nước da bò... mà , ước tính sơ bộ cần ba mươi , như bộ phụ nhân ở nhà trong Dao Vương phủ đều công ăn việc !”

 

Một giải quyết xong sinh kế của hơn bảy mươi , mấy ngày nay bầu khí trong phủ khác hẳn, ai nấy mặt đều vui mừng hớn hở.

 

Còn ba tháng nữa là đến tết , nếu xưởng gia công da lông mà Noãn Noãn thể dựng lên , những phụ nhân kiếm một khoản bạc tết, trong tay dư dả thì cái tết cũng dễ thở hơn nhiều, đương nhiên là vui vẻ .

 

Biết công việc thể kiếm tiền, sự mong đợi thì tâm cảnh tự nhiên cũng khác hẳn!

 

Hoa Lưu Quang vui mừng kích động từ tận đáy lòng, tiếp:

 

“Ta tính , hạ nhân trong Dao Vương phủ khá nhiều, ngoài những phụ nhân quanh năm ở nhà , còn nha ma ma ở các viện lạc trong vương phủ, định điều động một tốp hạ nhân, nếu việc gì phù hợp, sẽ ưu tiên cho bọn họ .”

 

Đợi khi nguồn thu nhập từ việc kiếm tiền, những nha tỳ nữ ký khế ước việc đó cũng sẽ thể thả .

 

Những thả ở bên ngoài sẽ càng tác dụng hơn, Dao Vương phủ mỗi tháng cũng thể tiết kiệm một khoản bạc tiền tháng lớn, đôi bên cùng lợi.

 

Ôn Noãn Noãn vốn dĩ tưởng rằng nàng nỗ lực , tham gia một buổi tụ tập còn nghĩ đến việc kiếm bạc tìm cơ hội, kết quả Hoa Lưu Quang còn nỗ lực hơn, ngay cả xe cũng còn nghĩ đến nguồn thu nhập của !

 

Người giàu quyền thế hơn nàng còn nỗ lực hơn nàng, nàng tư cách gì mà cố gắng!

 

“Dạ ạ.”

 

Ôn Noãn Noãn đối với việc ý kiến.

 

Dao Vương phủ xuất xuất lực xuất tiền, mà tìm đối tác đắc lực như thế .

 

Xe ngựa êm đềm tiến về phía , Ôn Noãn Noãn chút sầu lo, còn việc gì phù hợp kiếm tiền nữa ?

 

Chương 209 Người cũ

 

Vị vương duy nhất của Lăng Quốc là Lăng Dao, địa vị tôn quý vô cùng, với tư cách là chính phi của và cũng là vương phi duy nhất, Hoa Lưu Quang bất kể ở tại Dao Châu thì đó đều là vị khách quý thực thụ!

 

Ngồi vị trí chủ tọa, sự tồn tại giống như vây quanh trăng .

 

Đương gia chủ mẫu của Bố chính ty là Nghiêm phu nhân tuổi tác ngang ngửa với Hoa Lưu Quang, thấy hạ nhân bẩm báo xa giá của vương phủ phủ, liền đích đón ngoài gian nhà chính.

 

Nhiệt tình nghênh đón, nụ mặt dịu dàng nhưng tốc độ cực kỳ sảng khoái:

 

“Lưu Quang, cô rốt cuộc cũng đến !

 

Món ăn mới lạ hôm nay cô nhất định sẽ đặc biệt hài lòng, còn một vị khách, cô gặp cô chắc chắn sẽ vui mừng, đúng , vị là?”

 

Nghiêm phu nhân liến thoắng một tràng như đổ đậu, Hoa Lưu Quang tiên là định hỏi món ăn mới lạ là gì, định hỏi vị khách nào nàng gặp sẽ vui mừng, cuối cùng lời thốt là:

 

“Ồ, đây là đại t.ử của , Ôn Noãn Noãn!

 

Đưa đến cho quen thuộc một chút, trong các buổi tiệc mời nếu ai khó , cô giúp đỡ mới !”

 

Nghiêm phu nhân khách khí lườm một cái:

 

“Có cô ở đây, Dao Châu còn ai dám khó cô ?

 

Cô đúng là quá coi trọng .”

 

“Dao Châu đương nhiên sợ nha, cô cũng đó, vì phận vương của A Dao, kinh thành nhiều hạn chế, mấy thuận tiện.

 

A Dao Nghiêm đại nhân sắp điều tới kinh thành, quan kinh thành !

 

Muội phu của sắp kinh dự thi, chừng sẽ gặp quan trường, trông cậy cô thì trông cậy ai?”

 

Hoa Lưu Quang cũng khách khí, trực tiếp rõ ý đồ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-247.html.]

 

Nghiêm phu nhân cuối cùng cũng hiểu , hèn chi bà Lưu Quang dạo bận rộn như còn thời gian qua dự tiệc, thể khiến Lưu Quang đích đưa ngoài chắc chắn là khác biệt , nhưng Lưu Quang thể phó thác cho bà, điều đó chứng minh bà trong lòng Lưu Quang cũng là khác biệt!

 

Ít nhất là đáng để tin cậy!

 

Lúc trong lòng càng vui vẻ hơn:

 

“Tin tức của cô thật linh thông!

 

Lão Nghiêm ở vị trí Bố chính sứ bảy tám năm , tuy tòng nhị phẩm cao, nhưng tiến thêm một bước lên chính nhị phẩm, ở Dao Châu cũng vô vọng, nhờ phúc của Dao Vương gia, mới thể kinh tiến thêm một bước!

 

giúp đại t.ử của cô ?”

 

“Được, cô ở đây, yên tâm .”

 

Hoa Lưu Quang nụ sảng khoái khách khí nữa.

 

Ôn Noãn Noãn lúc mới hiểu !

 

Hoa Lưu Quang đây là đang tìm chỗ dựa trải đường cho nàng và Lãnh Tiêu nha.

 

Tòng nhị phẩm, tiến thêm một bước lên chính nhị phẩm, đó chuẩn xác là đầu của một trong sáu bộ:

 

“Lại bộ, Hộ bộ, Lễ bộ, Binh bộ, Hình bộ, Công bộ!”

 

Lãnh Tiêu chỉ cần quan trường, văn quan ai mà giao thiệp với lục bộ?

 

Mà dựa cây lớn thì dễ hóng mát, che chở thì các quan viên khác dám cố ý khó, việc thăng chức đều nhanh hơn khác nhiều.

 

Trên quan trường, ai cũng hiểu rõ sự khác biệt giữa lớn đến mức nào!

 

Ôn Noãn Noãn ngờ rằng, trong đời còn thể trải nghiệm một cửa .

 

Nàng cũng trở thành chỗ dựa, còn là chỗ dựa đặc biệt lợi hại và tâm ý lo nghĩ cho nàng!

 

Suốt dọc đường theo Nghiêm phu nhân qua hành lang mái che, xuyên qua thùy hoa môn, bước lên con đường lát đ-á vũ hoa, đến hậu trạch nội viện.

 

Trong lòng Ôn Noãn Noãn một tràng gào thét xong, hiểu nàng chính là một kẻ văn hóa, khi thấy cảnh , khác là:

 

“Lạc hà dữ cô vụ tề phi, thu thủy cộng trường thiên nhất sắc cấp bậc .”

 

Mà nàng là:

 

“A a a, phong cách cổ xưa thật , đ-á vũ hoa chỉ Kim Lăng mới vận chuyển đến Dao Châu dùng để lát đường thật xa xỉ!

 

thật sự !

 

Viện t.ử thật lớn thật rộng rãi, cây cảnh trong vườn cắt tỉa thật đặc biệt!

 

Dưới hành lang vẹt bách ca còn lời cát tường!”

 

Ôn Noãn Noãn hiểu sâu sắc việc văn hóa nên tự giác thu , cầu nguyện đừng gặp ai đối thơ từ ca phú với nàng!

 

Như thì mất mặt lớn !

 

Đồng thời trong đầu lục lọi khắp nơi nhớ thơ từ ca phú học đây, nếu gặp kẻ mắt cũng thể để coi thường đúng ?

 

Đợi Nghiêm phu nhân chào hỏi các nữ quyến khác xong, Ôn Noãn Noãn nhỏ giọng cảm kích :

 

“Vương phi, cảm ơn tỷ.”

 

Hoa Lưu Quang xong vui:

 

“Đồ ngốc, cảm ơn gì chứ?

 

Không hai các , còn A Dao còn sống nữa, nếu tính toán kỹ thì chắc chắn là chúng cảm ơn hai mới đúng!”

 

Cực kỳ bất mãn:

 

“Đã là nhà , còn lời khách khí là xa lạ !”

 

 

Loading...