Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 260
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:50:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trên đường ăn bánh .”
Bàn tay Lãnh Tiêu nắm ngược bàn tay nhỏ mềm mại, cho nàng buông .
Ôn Noãn Noãn yên tâm , “Ở đây đông , chuyện tiện lắm, huống hồ Vương phi còn đang đợi , đợi xong về phòng tiếp.”
Lãnh Tiêu đôi mắt phượng quét qua một vòng xung quanh, trầm thấp ừ một tiếng.
Lãnh Thiên ở một bên toét miệng , ngây ngô.
Ôn Noãn Noãn nỡ , đưa hai chiếc hộp gỗ đang ôm ở tay qua, “Này, đại , quà gặp mặt tẩu nhận , ngoại trừ con ếch những thứ còn tùy ý chọn!”
Con ếch đó nàng định đến lúc rời Vương phủ sẽ để cho Hoa Lưu Quang, ánh mắt nàng rõ ràng là nỡ mà , chậm chạp như nàng cũng !
Lãnh Tiêu vốn hứng thú với hộp gỗ, nhưng khi lời Ôn Noãn Noãn, xem xem tại con ếch đó thể chọn?
Nắp hộp gỗ mở , miệng Lãnh Thiên há to, kinh ngạc hỏi:
“Tẩu t.ử, quà gặp mặt cũng quá quý trọng ?”
Khuôn mặt nhỏ của Ôn Noãn Noãn nhăn như bánh bao, thuật một lượt cảnh tượng Nghiêm phu nhân nhất quyết đòi tặng, mà Vương phi cũng bảo nàng nhận lấy, liên tục thở dài:
“Tẩu cảm thấy , Thẩm phu nhân nhận lấy là vì nàng thể trả cái nhân tình , nhưng tẩu cơ hội trả?”
Mặc dù Vương phi sẽ trả cái nhân tình , nhưng đồ vật dù cũng là nàng nhận, dưng đồ của , chính là nợ nhân tình , trong lòng giống như chất chứa một chuyện gì đó, bất an nặng nề.
“Không , sẽ cho nàng cơ hội trả.”
Lãnh Tiêu chằm chằm khuôn mặt nhỏ đang nhăn nhó, giọng tuy nhẹ nhưng cực kỳ trầm cam đoan.
Ôn Noãn Noãn lập tức hớn hở!
, nàng quên Lãnh Tiêu chứ, đây chính là vị Thủ phụ đại nhân quyền thế ngất trời trong tương lai mà, quà gặp mặt cấp bậc gì mà trả ?
Nàng gì lo lắng chứ!
Lúc vô cùng tán đồng:
“Ừm!”
Bờ môi mỏng của Lãnh Tiêu nhếch lên, Noãn Noãn đối với thật sự là sự tin tưởng lý do.
Tầm mắt khống chế trôi về phía con ếch với nét điêu khắc tinh xảo, thiết kế tinh xảo , khóe môi mím , do dự hỏi:
“Con ếch đó”
“Hảo hữu của Vương phi tặng, nếu ngày tháng thích hợp, nàng thể sẽ cùng chúng kinh!”
Ôn Noãn Noãn đầu về phía Hoa Lưu Quang đang chờ đợi tới lui bên , cảm thấy để đợi thật cho lắm.
Huống hồ xa cách nhiều ngày như , nàng nhiều lời với Lãnh Tiêu, nhất thời nửa khắc cũng rõ ràng, chi bằng đợi về phòng cùng .
Lại bóp bàn tay to khô ráo ấm áp một cái, buông , tốc độ cực nhanh:
“Về phòng nha.”
Nghiêng đầu đối với đại nghiêm túc đe dọa:
“Đại , tay bưng cho vững !
Ngàn vạn để rơi vỡ sứt mẻ!”
Nếu để cho Vương phi.
Lãnh Thiên hào sảng :
“Biết , tẩu t.ử!”
Có sự cam đoan, những lời cần cũng gần xong, Ôn Noãn Noãn còn do dự lưu luyến nữa, khẽ nhấc vạt váy, chạy về phía Vương phi bên .
Lãnh Tiêu bóng lưng mềm mại xinh , ánh mắt trầm xuống.
“Đại ca, con ếch lá sen thật nha, giống như thật !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-260.html.]
Không, hơn ếch thật nhiều, ếch thật quá xí .”
Lãnh Thiên qua , càng càng cảm thấy hơn ếch thật.
“Chỉ là tác dụng gì mấy, thể ăn thể uống, còn thực tế bằng đậu vàng heo vàng trong hộp , năm mất mùa thể mua bao nhiêu đồ ăn!”
Xem xong, đậy nắp , Lãnh Thiên đưa kết luận cuối cùng.
Lãnh Tiêu tại chỗ bao phủ khí tức âm chí sâm lãnh, mãi đến khi bóng dáng nhỏ nhắn mềm mại còn thấy nữa, mới nhấc chân về phía Mai Hương viện tạm trú.
Nguyên liệu tuyệt đỉnh, tay nghề điêu khắc đỉnh cấp, thiết kế khéo léo, ngọc khí tốn nhiều tâm tư như , tuyệt đối bỗng dưng mà thể lấy quà gặp mặt.
Hảo hữu của Dao Vương phi Dao Vương gia, phận gia thế địa vị khẳng định thấp, tại tặng Noãn Noãn món quà gặp mặt dụng tâm như , tại bằng lòng cùng Noãn Noãn kinh?
Cảm xúc tĩnh lặng của Lãnh Tiêu dấy lên từng đợt sóng triều tắt, đợt đến đợt khác, vỗ lòng bất an.
~
Phiên bản gia đình của sườn xào chua ngọt và sữa nấu nhanh, Ôn Noãn Noãn nấu phần nhiều, cũng mang cho Lãnh Tiêu và đại một phần.
Hai bọn họ một đường chạy về, lộ trình vất vả, buổi trưa chỉ ăn bánh qua loa mà đủ.
Mang thức ăn về để hạ nhân phục vụ thấy, đóng cửa thêm chút đồ ăn nhà sẽ dẫn đến nghi ngờ nữa.
Xách hộp thức ăn về đến chính ốc, Lãnh Tiêu và đại hai tắm rửa sạch sẽ, y phục sạch sẽ đang đợi nàng.
Vừa thấy đồ ăn, con ngươi đen láy của Lãnh Thiên tỏa sáng lấp lánh!
Tay chân lanh lẹ tiến lên đóng cửa chính, cách tuyệt tầm mắt của hạ nhân bên ngoài, hưng phấn xán gần bàn:
“Tẩu t.ử, món gì ngon !”
Ôn Noãn Noãn đưa sữa cho đại , rót cho Lãnh Tiêu một chén trắng pha xong thu kho trữ đồ, còn tỏa nóng nghi ngút.
“Sườn xào chua ngọt bản gia đình, kèm thêm gà hầm nấm rừng, trứng chiên hành dại, dưa leo trộn, đủ ăn ?”
Lãnh Thiên gật đầu như mổ thóc, hô to:
“Đủ đủ !”
Nghĩ đến hai bọn họ đường ăn món bột mì, Ôn Noãn Noãn hỏi thêm một câu:
“Món chính ăn cơm là gì?”
“Tẩu t.ử, ăn bánh hoa cuộn vị cay!”
Sau hơn một năm ở chung, Lãnh Thiên đối với tẩu t.ử nhà còn nhiệt tình tự nhiên hơn cả đối với đại ca.
Ôn Noãn Noãn lấy năm cái bày lên đĩa trống, nghiêng đầu thấy sắc mặt Lãnh Tiêu âm trầm, hiếu kỳ hỏi:
“Chuyện xong ?
Hay là đặc biệt thuận lợi?”
Nếu sắc mặt âm trầm như .
lúc xuống xe ngựa vẫn mà.
Quả nhiên như trong sách miêu tả, vị Thủ phụ đại nhân âm tình bất định, tính tình thất thường!
Chương 261 (Nguyên tác chương 221):
Sắp rời khỏi Dao Châu
“Không mà, đặc biệt thuận lợi!
Những mục dân đó vốn dĩ sợ chúng chỉ là suông thôi, đợi bò dê vận về bán sẽ thu mua nữa, ngờ chúng , ký kết khế ước giấy trắng mực đen, bọn họ cuối cùng lòng cũng buông xuống!”
Lãnh Thiên cầm chiếc bánh hoa cuộn lớn, ăn ngấu nghiến cùng với thức ăn.
Mấy ngày nay trời đông giá rét, và đại ca phi ngựa chạy đường dài, đường đói bụng thì lấy thức ăn ăn coi như một bữa, buổi tối đốt lửa lên mới ăn bao t.ử nóng hổi, bây giờ ăn đồ ngon do đích tẩu t.ử , lập tức cảm thấy sự bôn ba mệt mỏi liên tục cũng tính là gì!