Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 263

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:50:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không tệ, A Dao việc ngày càng thỏa .”

 

Hoa Lưu Quang nghiêm túc cẩn thận xem qua một lượt, tán dương .

 

Lăng Dao càng thêm hớn hở, đó cằm chẻ càng thêm rõ rệt.

 

Hoa Lưu Quang phương thức chia tiền Ôn Noãn Noãn , bốn nhà họ Lãnh phản ứng gì mà cực kỳ tán đồng, Lăng Dao vui , buồn bã lên tiếng:

 

“Muội t.ử, xong là chia hai tám , tổng thể kiếm bạc đổi chứ, truyền ngoài mặt mũi của đặt ở ?”

 

“Truyền ngoài .”

 

Lãnh Tiêu nhàn nhạt .

 

Ôn Noãn Noãn và ba em nhỏ điên cuồng gật đầu theo!

 

Lăng Dao:

 

......

 

Trọng điểm là vấn đề truyền ngoài ?

 

Trọng điểm là nuốt lời nha.

 

Hít sâu một , Lăng Dao quyết định:

 

“Không tranh nữa!

 

Mỗi lùi một bước, ba bảy , bảy ba, tổng còn vấn đề gì nữa chứ.”

 

Ôn Noãn Noãn yếu ớt giơ tay nghi vấn:

 

“Lùi một bước, là bốn sáu ?”

 

Gương mặt hớn hở của Lăng Dao duy trì nữa, cảm thấy l.ồ.ng ng-ực nghẹn một ngụm khí, tức giận :

 

“Không mặt Lưu Quang chất vấn !”

 

Lãnh Thiên hiểu hỏi:

 

“Vậy lúc Vương phi mặt thì thể chất vấn ?”

 

“Cũng !”

 

Lăng Dao chỉ cảm thấy càng tức hơn.

 

Lăng Dao chốt hạ, tỷ lệ chia tiền đổi từ chia hai tám ban đầu thành chia ba bảy.

 

Năm tuy cảm thấy vẫn chiếm của Dao Vương khá nhiều, nhưng bộ dạng tức giận của Lăng Dao thì xem sẽ đổi nữa, cũng liền tạm thời gác tâm tư , ba bảy thì ba bảy .

 

Thấy chuyện chia tiền giải quyết xong, Hoa Lưu Quang đống đồ đạc đất mà phát sầu, “Nhiều đồ thế , chứa thì chứa , nhưng chứa xong chỗ của các ngươi cũng còn nữa, là, phái một cỗ xe ngựa cùng các ngươi nhé?”

 

“Không cần cần!”

 

Ôn Noãn Noãn vội vàng từ chối.

 

Đùa , thêm một cỗ xe ngựa, thêm hai phu xe, đường bao nhiêu là bất tiện nha.

 

Lấy thức ăn, lấy đồ đạc , cộng thêm việc ăn ở thứ đều bất tiện.

 

Vẫn là gia đình bọn họ xuất phát cho tùy ý tự tại.

 

“Chăn bông trải trong thùng xe, giữ ấm êm ái, ảnh hưởng gì , Vương phi cứ yên tâm .”

 

Lãnh Thần bước lên một bước .

 

đúng .”

 

Lãnh Vân cũng phụ họa theo, “Chút nào ảnh hưởng, Vương phi cần phái nữa !”

 

Đợi khỏi Vương phủ, tẩu t.ử thể thu dọn những món đồ cần thiết , thùng xe vẫn sẽ rộng rãi thoải mái như cũ.

 

Nghe thấy cả ba đều bằng lòng, Hoa Lưu Quang dập tắt ý định phái xe ngựa theo.

 

Cúi từ trong đống đồ đạc đất, chọn một chiếc hộp gỗ màu sẫm dày dặn, mở , vẫy vẫy tay, hiệu mấy tiến gần, lật từng tờ cho bọn họ xem:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-263.html.]

“Đây là địa khế của trang trại ở ngoại ô kinh thành đó, các ngươi cho kỹ, một căn nhà ba tiến, trăm mẫu ruộng , đất cạn đất hoang một cùng với một ngọn núi.

 

Các ngươi đến đó tìm Ô To bạt đầu, khi bàn giao thỏa với thì đến quan nha kinh thành thủ tục đổi tên là , yên tâm, A Dao một bức thư đóng dấu , các ngươi cứ cầm theo đến đó, quan nha bên đó cũng dám khó các ngươi !”

 

Rất nhiều tờ giấy ố vàng đóng dấu đỏ, và một bức thư do đích Lăng Dao .

 

Nhiều địa khế như bày mặt, chấn động thì đó là chuyện thể nào nha.

 

Hoa Lưu Quang chỉ một chiếc hộp gỗ màu vàng :

 

“Trong đó là sổ sách thu hoạch bao nhiêu năm nay của trang trại, các ngươi đường việc gì thể lật xem một chút, để cái khái quát về thu hoạch năm nay.”

 

Mấy em Lãnh gia quá để tâm đến chuyện , trang trại lớn như tặng là tặng , bọn họ nếu còn để tâm đến thu hoạch nhiều ít thì kiểu gì cũng nổi, thế thì thành hạng .

 

Biết tâm tư của mấy , Hoa Lưu Quang chuyển chủ đề, lo lắng :

 

“Không như các ngươi nghĩ , mà là Ô To bạt đầu mấy năm gần đây thành thật bổn phận, thu hoạch năm ít hơn năm , nhưng là con trai của v-ú nuôi A Dao, tình nghĩa từ nhỏ, cũng tiện quá mức, nên mặc kệ .

 

mấy ngày thấp thoáng thấy tin đồn, tô thuế chúng định cho các hộ nông dân xung quanh trang trại là bốn phần, ngang nhiên đổi thành sáu phần!

 

Kẻ quá tham lam tham lam vô độ như , Dao Vương phủ giữ nữa !

 

Cho nên chuyển giao trang trại cho các ngươi chính là mượn cơ hội cắt đứt cơ hội mưa gió của .”

 

Sáu phần, Ôn Noãn Noãn trồng ruộng, nhưng nàng cũng khái niệm sáu phần mười thu hoạch nộp lên là thế nào!

 

Chẳng ngựa chạy mà cho ngựa ăn cỏ ?

 

Cái chỉ tham lam vô độ, còn cho con đường sống, bóc lột cũng quá tàn nhẫn !

 

“Hắn nếu dám buông lời đe dọa, ngươi cứ bảo về Vương phủ mà cáo trạng!

 

Những thứ khác một mực cần quan tâm, bộ thu hoạch năm nay của trang trại là của các ngươi, cho phép mang theo dù chỉ một chút về Dao Châu!”

 

Hoa Lưu Quang thẳng thừng.

 

những năm nay Ô To bạt đầu vơ vét cũng đủ cho cả gia đình mấy đời mấy kiếp ăn hết , nếu vẫn còn tham lam đủ, cho dù là con trai v-ú nuôi của A Dao, nàng cũng sẽ bắt nôn những thứ vơ vét!

 

“Muội t.ử các ngươi lời Lưu Quang, đừng mềm lòng nương tay, nếu giải quyết dứt khoát một , chỉ sợ phiền phức dây dưa.”

 

Lăng Dao từ phía ghé đầu qua dặn dò.

 

“Sẽ , đảm bảo giải quyết êm !”

 

Ôn Noãn Noãn lòng tin, Lãnh Tiêu ở đây, sợ cái gì?

 

Đối phó với hạng như Ô To bạt đầu, bất kể là Lãnh Tiêu dùng não đại dùng sức, đó đều là dùng d.a.o mổ trâu g-iết gà.

 

Lăng Dao vẫn yên tâm, lo lắng khôn nguôi:

 

“Tên con trai v-ú nuôi của giỏi than nghèo kể khổ, là một nữ t.ử yếu đuối, Lãnh sách, ba nhỏ, giải quyết ?

 

Có cần phái cùng ?”

 

Càng nghĩ càng yên tâm, Lăng Dao đang nghĩ nên phái Đại quản gia theo .

 

“Than nghèo kể khổ thì cũng , Vương gia cần lo lắng.”

 

Lãnh Tiêu giọng trầm thấp nhưng bình , khiến cảm thấy chuyện ở chỗ đều tính là chuyện gì .

 

Lăng Dao ngây gật đầu, ừ một tiếng .

 

Than nghèo kể khổ?

 

Ôn Noãn Noãn và Lãnh Vân Lãnh Thần đồng thời ăn ý nghĩ thầm, e là chỉ ở mặt Dao Vương mới than nghèo kể khổ thôi.

 

Ở trong trang trại, mặt nông hộ, đó là sự tồn tại vênh váo tự đắc như thổ hoàng đế .

 

Trong lòng Lãnh Tiêu hẳn cũng rõ ràng, chỉ là sợ Dao Vương phái theo bất tiện, mới công nhận cách .

 

cũng đúng thôi, là trang trại của bọn họ , đương nhiên nên để bọn họ tự giải quyết, bàn giao thiết lập uy tín mới dễ quản lý!

 

~

 

Lên xe ngựa lâu Ôn Noãn Noãn vẫn còn choáng váng m-ông lung, dường như đang giẫm lên bông vải , chân thực.

 

 

Loading...