Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 270
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:50:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tình trạng mặt đường quá tệ, Ôn Noãn Noãn sớm đem bàn gỗ nhỏ đơn giản và các vật dụng nhỏ dễ va chạm cất hết gian lưu trữ.”
Lúc xe ngựa một nữa sa xuống hố, Ôn Noãn Noãn trọng tâm vững, suýt chút nữa thành công lao khỏi thùng xe, tại chỗ biểu diễn màn cá chép lộn nhào.
May , càng xe bốn thành một hàng, chắn mất đường của nàng.
“Noãn Noãn, va đau ?"
“Tẩu t.ử va trúng ?"
Bốn giọng lo lắng sốt sắng đồng thời vang lên!
Trong lòng Ôn Noãn Noãn mềm nhũn, ngọt ngào đáp:
“Không va trúng."
Cứ cái mặt đường ổ gà ổ vịt dày đặc như hang chuột thế , kỹ thuật đ-ánh xe đến mấy thì đặt ở đây cũng vứt hết~
“Còn bao lâu nữa mới đến?"
Ôn Noãn Noãn tranh thủ lúc đẩy xe ngựa, mặt trời đang dần xế bóng.
Kiểu gì cũng quá hai giờ , theo lý thì đáng lẽ đến nơi chứ.
“Nha dịch nhớ mang máng là qua một cánh rừng một cây cầu, qua cây cầu đó thêm một nén nhang nữa là chắc là đến nơi."
Ôn Noãn Noãn sang trái sang , cố gắng xa, cũng chẳng thấy tăm gì của cánh rừng trong truyền thuyết , “Cánh rừng đó sắp đến ?"
Dù tính theo thời gian, ngay cả khi thấy rừng nhưng chắc cũng sẽ cách quá xa.
Ôi, đ-ánh xe ngựa chạy suốt bốn tiếng đồng hồ mà còn thấy bóng dáng , cái nếu dựa đôi chân để bộ thì bao lâu mới tới kinh thành!
Cũng quá hẻo lánh .
Hẻo lánh đến mức sắp cùng một nơi với kinh thành nữa .
Hèn chi còn bao gồm cả một ngọn núi, mỗi năm thể nộp hươu hoẵng lợn rừng thỏ rừng gà rừng các loại.
Nếu gần kinh thành thì những công t.ử nhà giàu, võ quan binh lính, thợ săn tay nghề cưỡi ngựa b-ắn cung kéo đến từng đợt, dăm ba bữa thử sức một , bắt sạch sành sanh từ lâu .
“Đến cánh rừng đó chắc mất hơn nửa canh giờ nữa."
Ôn Noãn Noãn quy đổi một chút, cái bốn giờ mới tới nơi!
Sáng mười giờ rưỡi xuất phát từ kinh thành, trong điều kiện đ-ánh xe ngựa mà hơn bốn giờ mới tới, dọc đường sáu bảy tiếng đồng hồ, quả thực đủ hẻo lánh!
Cũng quả thực là kinh thành mấy thuận tiện.
Hoa Lưu Quang ngay từ đầu bảo họ mua nhà trong kinh thành là đúng.
May , mấy loại việc ăn kiếm tiền, mua nhà thành vấn đề.
Cộng thêm lợi tức của trang viên , ngày tháng chắc sẽ khá dễ chịu.
Nghĩ đến những ngày sắp tới, dù cho cây cầu gọi là 'cầu' thực chất chỉ là hai tấm ván gỗ rung rinh, dù cho xe ngựa lên phát âm thanh kẽo kẹt đáng sợ, Ôn Noãn Noãn cũng cố nén sợ hãi mà vượt qua.
khi thấy từ xa những ngôi nhà tranh nhỏ bé lụp xụp tồi tàn, cùng mùi hôi thối nồng nặc khó ngửi ngày càng rõ rệt, đầu tiên trong ngày Ôn Noãn Noãn nảy sinh sự hoài nghi sâu sắc.
Cái nơi hẻo lánh, lạc hậu, mùi vị khó ngửi chính là trang viên của nàng ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-270.html.]
Không nên là giàu ?
Cái làng ở Đồng thành còn khối nhà đất, ở đây bộ đều là nhà tranh!
Không khoa học chút nào.
Sau đó liền thấy một đám trẻ con xe ngựa thu hút chạy tới, chúng mặc những bộ quần áo mỏng manh vá chằng vá đụp đến mức hầu như nhận màu vải ban đầu, điều đáng kinh ngạc hơn nữa là trong cái nhiệt độ lạnh giá của cuối tháng mười, chúng chỉ những đôi giày cỏ đan dày một chút!
Mà cả đám trẻ con , đầu to nhỏ da dẻ vàng vọt, g-ầy nhom như những thanh tre chẳng mấy lạng thịt, quần áo mặc thùng thình, rõ ràng là do suy dinh dưỡng lâu ngày vì ăn đủ no gây .
Trang viên chỉ hẻo lánh, lạc hậu, mùi vị khó ngửi, mà còn nghèo nàn vượt ngoài sự hiểu của nàng!
Ôn Noãn Noãn thầm thêm một câu.
Nhìn những đứa trẻ , Ôn Noãn Noãn liền nghĩ đến tình cảnh lúc mới gặp ba em nhỏ, lúc đầu ba đứa cũng như , mà hơn một năm phối hợp thực phẩm dinh dưỡng, chiều cao cân nặng bắt kịp, thậm chí còn lớn nhanh hơn trẻ cùng trang lứa!
Nhà họ Lãnh là vì Lãnh lâm bệnh, khiến gia đình vốn ruộng đất tiền tiết kiệm bỗng chốc khánh kiệt gia sản còn nợ nần chồng chất, thuộc diện nghèo vì bệnh, trong phạm vi nghèo nàn thông thường, nên đem so sánh với trang viên mắt.
Tuy nhiên dân làng cùng thôn với nhà họ Lãnh, tuy cũng nghèo, nhưng cháo ngô cháo bột mì đen rau dại các loại dù cũng thể ăn no một nửa, quần áo cũng nhiều miếng vá thế .
Đó chỉ là một ngôi làng nhỏ hẻo lánh chân núi thuộc Đồng thành nhỏ bé ở Trung châu, mà trang viên tuy cũng hẻo lánh kém, nhưng thực sự trong phạm vi kinh thành!
Sao nhà nào nhà nấy nghèo khổ đến thế?
Ôn Noãn Noãn đám trẻ con đang mở to đôi mắt, tò mò ngây ngô họ, dù đang ở lứa tuổi hoạt bát hiếu động nhất, dù sự tò mò về những con ngựa trong mắt sắp tràn ngoài, cũng đứa nào dám ló đầu lên sờ một cái.
Không chỉ Ôn Noãn Noãn, những khác cũng cùng sự thắc mắc.
Xe ngựa tiếp tục tới, đám trẻ bán đại tự động lùi lớp bùn nhão nhoét lầy lội hơn ở hai bên đường đất, giày cỏ lập tức nước bùn thấm đẫm, bẩn thỉu và lạnh lẽo thấu xương.
Đời gian truân, cuộc sống dễ dàng, lớn khổ một chút mệt một chút quen , nhưng thấy những đứa trẻ nhỏ bé sinh tồn trong môi trường khắc nghiệt như mà vẫn nhút nhát hiểu chuyện một cách ngoan ngoãn, mắt Ôn Noãn Noãn cay cay lòng thấy nghẹn ngào, cảm giác nên lời.
Xe ngựa càng gần những ngôi nhà tranh tập trung , mùi hôi thối càng rõ rệt.
Mùi hôi chắc là do nước tuyết tan chảy chảy hố phân bốc .
Tạ ơn trời đất, may mà mặt đường và hai bên phân vãi khắp nơi.
Sau đó nghĩ, thời phân bón là loại phân duy nhất, lấy chuyện phóng uế bừa bãi?
Bà ngoại những năm bảy tám mươi ở nông thôn vẫn còn nhiều dậy sớm thu phân cơ mà!
Huống chi là ở đây.
Con đường bùn lầy khó , những ngôi nhà tranh thấp bé lung lay sắp đổ, mùi hôi thối nồng nặc khó ngửi, những đứa trẻ ăn đủ no mặc đủ ấm.....
Lãnh Vân , thò cái đầu nhỏ , khẽ với Ôn Noãn Noãn:
“Tẩu t.ử, tẩu thấy chỗ nghèo nát, thậm chí còn nghèo khổ hơn cả cái làng nhỏ chúng ở ?"
Đám trẻ , chẳng chính là họ năm ngoái khi gặp tẩu t.ử ?
Đói rét lẫn lộn, thiếu ăn thiếu mặc.
Sự khác biệt duy nhất là họ may mắn gặp tẩu t.ử.
“Xem cha chúng , xem do lười biếng ham ăn nhác gây ."
Ôn Noãn Noãn dứt lời, liền thấy đám tụ tập đ-ánh gạch đất ở cách nhà tranh xa, bất kể nam nữ đều g-ầy gò vàng vọt như , đang công việc tiêu tốn thể lực nhất.