Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 273

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:50:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ô lão cha đảo mắt một vòng, tâm trí bắt đầu linh hoạt hẳn lên.”

 

Ô lão đại trong lòng hiểu rõ, Vương gia Vương phi thật , trang viên tặng cho thì thể giao phó công việc khác nữa, nhưng đứa trẻ khá thông minh, nếu còn dây dưa chỉ thêm rắc rối, nên dùng cái để dụ dỗ cha sớm khởi hành Dao châu đấy.

 

Tuy nhiên, Dao châu là chuyện , tài sản của khác rốt cuộc vẫn là của khác, thể vì cho trông coi một thời gian mà nó biến thành của .

 

“Cha, chúng mau thu dọn đồ đạc ạ!

 

Đi gấp cả ngày lẫn đêm, ba bốn ngày chắc chắn sẽ tới Dao châu thôi."

 

“Được, Dao châu!"

 

Không mang theo một chút thu hoạch nào của năm nay đến Dao châu, nếu là đây, họ chắc chắn sẽ sướng phát điên!

 

Bởi vì những thứ để đều thuộc về họ.

 

giờ nghĩ đến những loại thực phẩm chất đầy trong kho lương, kho thực phẩm và hầm đất, lòng Ô lão cha và mấy đứa con trai cũng như đám gia đinh đau như d.a.o cắt!

 

Biết bao nhiêu đồ khô, thịt hun khói, thú rừng; mấy kho lương thực thô, ngô, gạo, bột mì; hàng trăm con gà vịt ngan ngỗng nuôi trong dãy nhà tranh cạnh bãi đất trống, còn những con lợn b-éo mầm trong chuồng lợn nữa, bộ đều mang .

 

Tất cả đều lợi cho mấy trẻ tuổi !

 

Trong lòng Ô lão cha vô cùng hối hận, cũng vô cùng hận, hận lời lão đại, nếu vụ thu hoạch mùa thu mà thồ hàng đến Dao châu, hoặc đầu tháng Dao châu, thì Vương gia thể đem trang viên tặng cho chứ?!

 

ông vốn là v-ú nuôi của Vương gia, ông sợ cái gì!

 

Đến Dao châu gặp Vương gia, lóc kể lể một hồi mang cái ân tình mà than vãn khổ sở một trận, Vương gia chả lẽ cho ông một công việc .

 

Nói chừng còn to hơn, giàu hơn cái trang viên rách nát chứ.

 

Hừ, chỉ là một cái trang viên với vỏn vẹn trăm mẫu ruộng thôi mà, còn là ruộng , đất hoang, rừng núi đáng tiền, đường xá khó xa xôi hẻo lánh, cộng thêm một lũ già trẻ vô dụng, ông chả thèm.

 

Ông cứ để xem mấy đứa trẻ ranh bản lĩnh gì, thể quản lý hơn ông ?

 

Chương 231 Giáo dưỡng

 

Thấy gia đình Ô Bá Đầu sắp , đám dân làng vây quanh bất kể nam nữ già trẻ, ai nấy đều lộ vẻ vui mừng.

 

Ô lão cha nheo mắt , quét đám vây xem một lượt, bỗng nhiên trong lòng trào dâng một nỗi thê lương.

 

Không lấy một lưu luyến nỡ!

 

Ông ở cái trang viên suốt hai mươi năm trời, những chẳng nể nang chút tình nghĩa nào, quả nhiên đúng như lời kẻ văn nhân thường ' lạnh'.

 

Đều là một lũ bùn chân đất vô lương tâm!

 

“Đi!

 

Thu dọn đồ đạc thôi."

 

Ô lão cha đột ngột đầu, quát mấy đứa con và gia đinh.

 

“Hả?

 

À, ."

 

Một nhóm miệng mồm lầm bầm c.h.ử.i rủa , thu dọn đồ đạc, dắt ngựa, đóng xe ngựa.

 

Nha dịch và đám Lãnh Tiêu, Ôn Noãn Noãn hề thúc giục, kiên nhẫn và yên lặng đợi ở cổng tứ hợp viện.

 

Dù thu hoạch của trang viên mang , nhưng gia đình Ô Bá Đầu sống ở đây lâu như , đồ dùng cá nhân chắc chắn ít, nhất định cho họ đủ thời gian để thu dọn.

 

Đám dân làng vây xem dần dần tản một ít, nhiều nhất vẫn là đám trẻ con việc gì đang nghểnh đầu rướn cổ ngó.

 

Ôn Noãn Noãn rảnh rỗi việc gì , bèn bàn với Lãnh Thần, Lãnh Vân quanh làng một vòng, quan sát xem ngôi làng nhỏ thuộc về họ trông như thế nào.

 

Còn một nguyên nhân quan trọng nữa, nàng kiễng chân ghé sát tai Lãnh Tiêu dịu dàng :

 

“Ngày đầu tiên tới đây, nên mời trong trang viên cùng ăn một bữa cơm tối ?"

 

Ngày đầu tiên để ấn tượng quan trọng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-273.html.]

Mọi quen hơn một chút, tạo nền móng cho việc tái thiết trang viên .

 

Làn gió mềm mại thổi qua tai, Lãnh Tiêu cứng đờ, hồi lâu mới tìm giọng :

 

“Người đông như , liệu mệt quá ?"

 

“Một chắc chắn kịp , cho nên định làng tìm mấy phụ nữ giúp đỡ, ?"

 

Ôn Noãn Noãn vội vàng đem bộ ý tưởng .

 

Đôi lông mày của Lãnh Tiêu nhíu , thấy vẻ mặt hớn hở đầy mong đợi của con gái mắt, liền thở dài một tiếng, đổi thành dặn dò:

 

“Tìm nhiều phụ nữ giúp đỡ một chút."

 

Nói với ba đang hăng hái xuất phát:

 

“Đừng xa quá, chuyện gì thì gọi to lên."

 

“Được , cứ yên tâm , sẽ chăm sóc cho hai mà!"

 

Ôn Noãn Noãn hận thể vỗ ng-ực cam đoan, để Lãnh Tiêu yên tâm để nàng dẫn hai dạo một lát.

 

Lãnh Tiêu xong gì, ánh mắt thâm trầm sang Lãnh Thần, Lãnh Vân.

 

Lãnh Thần, Lãnh Vân trong lòng hiểu rõ mồn một, đại ca đang cho họ đấy!

 

Lập tức trào dâng cảm giác là một nam t.ử hán đại trượng phu coi trọng!

 

Tâm trạng bồi hồi dứt~

 

Ánh mắt rực cháy, giọng điệu kiên định đáp:

 

“Đại ca yên tâm!"

 

Lúc Lãnh Tiêu mới chậm rãi gật đầu.

 

Thật là cầu kỳ!

 

Ôn Noãn Noãn thầm phàn nàn trong lòng.

 

đại ca yên tâm cho cũng là chuyện bình thường, quan tâm nhiều một chút cũng gì sai.

 

Ôn Noãn Noãn rạng rỡ như hoa, vui vẻ dắt hai em nhỏ làng.

 

Thấy ba về phía những ngôi nhà tranh, đám trẻ con vây xem cũng ùa tới theo phía .

 

Trước khi xuống xe ngựa Ôn Noãn Noãn đôi ủng nhỏ bằng da hươu trong thùng xe, ấm áp chống nước, lúc bẩn cũng sợ, buổi tối dùng nước cọ rửa là .

 

Hai em nhỏ cũng , lúc xuống đẩy xe bằng ủng da hoẵng.

 

Giờ đám trẻ con , đứa lớn hơn hoặc nhỏ hơn Lãnh Vân, Lãnh Thần, những đôi giày cỏ rách nát thấm nước, ít đứa trẻ má, tai, tay nẻ, thâm tím cả .

 

Ôn Noãn Noãn cảm thấy chút xót xa.

 

Ở cái nơi hẻo lánh gần như tách biệt với thế giới , nẻ đối với đám trẻ con là điều quan trọng nhất, quan trọng nhất là khi sang xuân thời tiết ấm lên, cảm giác đau và ngứa.

 

Đặc biệt là ban đêm chui trong chăn ấm, cái cảm giác ngứa thấu tận xương tủy đó thật khó mà chịu đựng nổi.

 

Đứa trẻ nhỏ nhất cũng chỉ mới ba năm tuổi thôi nhỉ?

 

Nhỏ xíu xiu, bước thấp bước cao giẫm con đường đất bùn lầy, nhỏ như , sang năm chịu khổ bao nhiêu!

 

Bước chân ba tới phía khựng , Lãnh Thần, Lãnh Vân lấy ba lô tùy xuống, từ bên trong móc một nắm kẹo lớn đặt trong lòng bàn tay, khẽ gọi đám trẻ đang theo:

 

“Kẹo đây, ăn ?"

 

Đôi mắt to tròn của đám trẻ mặt sáng lên, chân động đậy, nhưng cuối cùng vẫn bước lên.

 

“Không , trong túi vẫn còn mà, bạn nào thích ăn thì cứ lấy nhé."

 

Ôn Noãn Noãn nở nụ , vẫy vẫy tay với đám trẻ.

 

 

Loading...