Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 289
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:52:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Phối hợp thật !
Ôn Noãn Noãn hướng nhị hiệu tán thưởng.”
“Vậy thì , đây chúng chỉ lo trồng lúa mì và ngô, căn bản quan tâm đến sản lượng đậu đất hoang, mảnh đất hoang trồng đậu đó cũng sẽ quá cằn cỗi, như ."
Lâm Sơn nhanh ch.óng tìm nguyên nhân mà họ hiểu, yên tâm .
“Tẩu t.ử, em dạo một vòng lớn ở Sơn Thủy Gian, phát hiện nhiều ao nước, chị vẫn luôn trồng ngó sen củ ấu các thứ ?
Sang năm mùa xuân là thể trồng ?"
Lãnh Thần đem phát hiện của .
“Ao nước cũng cân nhắc qua ?"
Lâm Sơn kinh ngạc hỏi.
“Đâu chỉ ao nước chứ, chúng em ngay cả trong trang t.ử trồng hoa gì, trồng cây gì đều nghĩ qua !"
Lãnh Vân cũng chịu thua kém, ngẩng cao đầu nhỏ đầy kiêu ngạo và đắc ý.
Vốn tưởng rằng trang t.ử cho dù giàu thì cũng sẽ quá tệ, ngờ rách nát như , lúc đó nghĩ chỉ cần sửa sang một chút là , đó còn thảo luận là trồng rau trồng hoa.
Trồng rau đương nhiên bón phân, cái mùi đó chắc chắn là ngửi nổi !
nếu bón phân, rau lớn , khô khốc cũng ngon.
Trồng hoa chỉ để cho , cái đó chắc chắn là xong , quá lãng phí đất đai!
Đặc biệt là cả trang t.ử giống như một pháo đài , diện tích chiếm đất cực lớn, bao nhiêu đất trống thế mà đem trồng hoa, cũng nỡ.
Ôn Noãn Noãn thấy Lâm Sơn và Khổng Vũ vẻ mặt , dứt khoát luôn một thể, “Tối qua cả gia đình bàn bạc qua , các con đường dựng giàn gỗ, hai bên trồng nho, như mùa hè thể che nắng trái cây ăn, chân tường viện trồng các loại cây dây leo như bí đao bí ngô mướp các thứ, nơi bón phân nhỏ, mùi nặng, sẽ ảnh hưởng đến khí;
Trên các bãi đất trống trồng cây quế, hàng rào tường bao của mỗi hộ còn thể trồng hoa hồng, kim ngân hoa, nguyệt quế, bảo tương, những loại hoa cỏ hái về phơi khô sấy khô, bán tiệm thu-ốc hoặc tiệm , đáng giá nhiều bạc lắm!"
Lâm Sơn há hốc miệng, “Những thứ còn thể bán tiệm ?"
“Có thể nha, hoa mà, các quan gia phu nhân tiểu thư yêu thích uống lắm."
“Núi nhiều lắm ạ, mỗi năm lúc nở rộ, bọn trẻ nghịch ngợm, hại ít !"
Giờ bộ là bạc nha.
Họ mới , một đóa hoa khô, một mảnh lá cỏ, đều là thể biến thành bạc, mà bất kỳ một mảnh đất trống nào, đều là ích cả!
Lâm Sơn Khổng Vũ nhất thời thấy chút đau lòng.
“Núi ?
Vậy thì thật quá!
Đợi đến khi nở rộ , với bọn trẻ, bạc bán quy về chính bản chúng, mua cái gì ăn thì mua cái đó!"
Ôn Noãn Noãn nghĩ tới lúc đó, đám trẻ chắc chắn vui vẻ.
Họ tới muộn, đang ở mùa đông nông nhàn, cái gì cũng héo tàn , cành khô lá rụng trơ trụi, cái gì là cái gì.
Có điều cũng chính vì đang mùa nông nhàn, trang t.ử mới thời gian rảnh rỗi gạch đất, mới thể gấp rút xây nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-289.html.]
“Đến lúc đó bãi đất trống còn trồng các loại cây ăn quả, trồng nhất là cây lê và cây hồng, đến lúc đó ăn lê đông và hồng khô!"
Ôn Noãn Noãn đây luyến tiếc nhất chính là dãy núi cái gì cũng ở nhà Đồng Thành!
Đặc biệt là những cây lê tốn tiền, khiến cả gia đình nàng giữa mùa hè nóng nực cũng ăn lê đông, quá mãn nguyện.
Mà hồng khô là thứ nàng hằng mong ước, khí hậu phương Bắc thích hợp nhất để hồng khô, đường nàng nghĩ đến việc trồng thật nhiều cây hồng, nàng ăn quả hồng chín mọng tự nhiên cây, ăn quả hồng giòn rụm, còn ăn hồng khô dẻo dẻo nữa!
Ở đây đất trống rộng lớn, thỏa mãn thiết kế của nàng!
“ hai ngọn núi nhỏ nối liền ở núi , đó hàng chục hàng trăm cây lê và cây hồng cơ mà, còn trồng ?"
Chương 245 Hạnh phúc tới quá đột ngột
Khổng Vũ ngây ngô hỏi một câu.
Sau đó càng ngây ngô về phía phu nhân, đột nhiên nghĩ tới câu hỏi liệu ý vị xem trò ?
Vội vàng cúi đầu.
Chủ gia mới tới hôm qua, là đầu đông, hoa cỏ cây cối núi héo tàn héo tàn, khô héo khô héo, thể cái gì chứ?
Vả từ hôm qua tới giờ, tiên là yến tiệc mời cả trang t.ử, sáng nay ngay đó là sắp xếp chia lương thực, sửa đường, xây nhà vân vân bao nhiêu là việc, cho dù hỏi thăm trang t.ử cũng nhất định thể kịp thời như .
Gã nên đem tình hình mà gã hết cho phu nhân, chứ để phu nhân cái gì cũng tự phát hiện hỏi thăm!
“Hai ngọn núi nhỏ hai bên ngọn núi chính phía Sơn Thủy Gian, bộ thuộc về chủ gia!
Ngọn núi chính quá cao, núi các loại dã vị lớn như hươu, hoẵng, lợn rừng, dê rừng các loại, nhỏ thì gà rừng thỏ rừng nhiều vô kể, điều chúng chỉ dám bắt thỏ tóm gà rừng ở sườn núi, sâu hơn nữa sợ gặp lợn rừng, kỹ thuật săn b-ắn của Triệu thúc trang t.ử là giỏi nhất, lúc nông nhàn mỗi đều là chú dẫn đội lên núi, dã vị săn thể đổi lương thực với Ô quản sự!"
“Trên hai ngọn núi nhỏ nhiều nhất là cây lê, cây hồng còn cây đào và cây mơ, bọn trẻ thích cây mơ nhất, mứt mơ chú đặc biệt ngon!"
Khổng Vũ xong, vẫn cúi đầu, trong lòng hoảng loạn cực kỳ.
Phu nhân liệu cho rằng câu hỏi đó của gã là đang nhạo bà ?
Liệu đang tức giận phẫn nộ ?
Ôn Noãn Noãn:
......
Hạnh phúc tới quá đột ngột !
là ngủ gật đưa gối đầu tới nha.
Vừa nãy còn đang tiếc nuối cộng thêm hoài niệm dãy núi cái gì cũng nhà Đồng Thành, lập tức liền đưa tới một phiên bản thu nhỏ!
Không chỉ dã vị, còn nhiều loại cây ăn quả, vả lượng khá nhiều.
Mặc dù lớn bằng dãy núi nhà Đồng Thành, nhưng cái là thực sự thuộc về họ!
Loại địa khế hẳn hoi , vả quanh đây bao nhiêu dặm đất chỉ trang t.ử của họ, hẻo lánh vô cùng, khác nảy ý đồ đến tranh đến cướp, cho dù tới cũng nhất định tranh cướp họ!
Trên trang t.ử khấu trừ những đứa trẻ mười tuổi thì hẳn một trăm sáu mươi hai , đợi nhà xây xong, tường bao dày cộp cao v.út dựng lên, trong ngoài tường bao bố trí cạm bẫy như nhà ở Đồng Thành, dựng một đài quan sát bên cạnh cây cầu, trang t.ử đông, phiên trực nhật, mức độ phòng hộ trực tiếp nâng lên cấp đỉnh cao, cảm giác an đầy ắp luôn!
Bây giờ việc cần là nhanh ch.óng xây xong nhà, đó từng bước từng bước triển khai theo kế hoạch, chỉ hy vọng trong thời gian tình huống ngoài ý xảy .
Sơn Thủy Gian ở nơi hẻo lánh, dân t.a.i n.ạ.n đổ về kinh thành nhận sự an bài, cho dù dân t.a.i n.ạ.n nhận sự an bài thỏa đáng, chắc hẳn cũng sẽ nảy ý đồ với Sơn Thủy Gian.