Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 334

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:57:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đừng là ba trăm lượng tiền thưởng bọn họ cần, cho dù là năm trăm lượng thì vẫn sẽ phân phát xuống như cũ!”

 

Một là vì tiền tiết kiệm nhiều, đối với họ hiện giờ giàu thì đây chỉ là tiền nhỏ; hai là lý do chính, đây là do trong trang viên liều mạng, đổ m-áu thương đổi lấy, dù thế nào cũng nên phân phát cho bọn họ.

 

Ba trăm lượng bạc lận đó, tuy rằng chia tay mười tám hộ gia đình, mỗi hộ chỉ hơn mười sáu lượng một chút, nhưng đối với mỗi gia đình mà , tuyệt đối thể coi là một khoản tiền khổng lồ!

 

Đừng là mười sáu lượng bạc, cho dù chỉ là một lượng bạc thôi, đối với những quanh năm ngay cả cơm cũng ăn no chứ đừng đến tiền dư dả như họ thì đó cũng là một khoản tiền khổng lồ .

 

Vừa chủ gia bàn bạc về công dụng của bạc, những mặt đều sôi sục hẳn lên, vội vàng theo bước chân của chủ gia hướng về phía học đường.

 

Bất kể là gì, bọn họ đều tin tưởng chủ gia là vì cho họ!

 

Cái gọi là học đường, chính là ba gian nhà gạch ngói lớn xây đó, hiện tại chỉ mới xây xong sơn tường, bên trong trống huếch trống hoác sắm sửa gì cả.

 

Bên đào hầm lò, chính là giường lò, tay chân nhanh nhẹn tháo vát chạy tới , nhóm lửa gác củi ở cửa hang, nóng thông qua hầm lò ngừng truyền trong phòng.

 

Nhất thời thể nóng lên nhanh như , nhưng từ bên ngoài trời đông giá rét thốt nhiên trong căn phòng che gió, liền cảm thấy còn lạnh như nãy nữa, đồng loạt dồn ánh mắt chú ý vị chủ gia ở phía .

 

Thiếu niên cao quý trong bộ trường sam màu nguyệt bạch, dáng cao ráo thẳng tắp, ánh mắt thản nhiên xa cách quét qua một lượt, khi tất cả tạp âm biến mất, giọng trầm thấp cất lên:

 

“Học đường cần sắm sửa bàn ghế cho trẻ con học chữ, do Từ thợ mộc chế tác, chuyện liên quan đến cả trang viên, thuộc về sự vụ công cộng, nên để một ông chịu trách nhiệm, lý nên tính tiền công.

 

Ba trăm lượng bạc, mười tám hộ gia đình mỗi hộ chia mười lượng, dư một trăm hai mươi lượng dùng công quỹ cho trang viên, nếu sự vụ tương tự, dùng khoản tiền chuyên biệt , khấu trừ từ công quỹ , thấy ?"

 

Trẻ con hiểu, hì hì trái , còn lớn thì kinh ngạc đến mức nhất thời quên cả chuyện.

 

Rất nhiều thậm chí kinh hỷ đến mức há hốc mồm.

 

Trời ạ!

 

Mỗi hộ gia đình mười lượng bạc!

 

Số bạc dư chủ gia cũng một văn lấy, để công quỹ cho trang viên, còn là chuyện vì cho bọn họ!

 

“Nhà họ Khổng, ông cấu một cái , để thử xem đau , xem đang ?"

 

Mười lượng bạc đó, chủ gia cho là cho luôn ?

 

“Nhà họ Triệu đừng lời ngốc nghếch nữa, ông chắc đang mơ, lẽ nào sợ là đang ?

 

Ông cấu một cái mới là đúng đắn."

 

nhầm chứ, mười lượng bạc?

 

Thế là quá nhiều !"

 

“Không chỉ mười lượng bạc , ông thấy tiền còn một trăm hai mươi lượng, chủ gia cũng lấy ?

 

Để cho trang viên công quỹ, cuối cùng dùng trang viên, chẳng tương đương với dùng lên chúng ?"

 

, ông nghĩ xem phòng gạch ngói chế tác bàn ghế chẳng là vì đám oắt con nhà chúng ?

 

Tứ hợp viện ba tiến của chủ gia rộng rãi bao, căn bản cần xây thêm ba gian nhà gạch ngói nữa, xây thì đó chính là chuẩn cho chúng , hơn nữa nhà chủ gia ai nấy đều chữ giỏi tính toán, gì cần học nữa?

 

Đây chẳng là vì đám oắt con nhà chúng ."

 

“Làm việc cho trang viên tiền công, lấy từ công quỹ , chẳng mỗi giúp việc cho sự vụ công cộng đều tiền công ?"

 

Một thiếu niên choai choai ngập ngừng hỏi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-334.html.]

“Ái chà, cháu chỉ nghĩ đến tiền công thế?"

 

“Không !

 

Cháu là đang nghĩ một trăm hai mươi lượng bạc sớm muộn gì cũng dùng hết, nếu dùng hết , việc nữa thì ?"

 

Cậu chỉ cảm thấy nên lúc nào cũng để chủ gia bỏ khoản tiền .

 

“Oắt con lo hão, chúng là hạng ơn báo đáp ?

 

Sang năm kiếm bạc , công quỹ bất cứ chuyện gì, chúng bạc góp bạc, sức góp sức chẳng ?"

 

Thiếu niên hỏi chuyện lúc đầu gật đầu, cảm thấy suy nghĩ thấu đáo bằng các bác các dì , lẳng lặng im miệng, yên lặng lắng .

 

Phía xôn xao náo loạn một hồi lâu mới bàn bạc cái đại khái, đề cử Lâm Sơn đại diện ý kiến của họ.

 

Lâm Sơn chỉ cảm thấy ấm áp, ấm áp từ trong ngoài, hắng giọng, trịnh trọng mở lời:

 

“Chủ t.ử, phu nhân, chúng bàn bạc xong , hết xin tạ ơn chủ gia, bạc chúng nhận, nhưng cần chia về các hộ."

 

Lãnh Tiêu mi mắt động đậy, tĩnh lặng lắng .

 

Ôn Noãn Noãn đôi mắt tròn xoe mở lớn, chút hiểu ý là gì.

 

Lén ba em một chút, phát hiện ba cũng giống cô, cũng hiểu, còn len lén về phía cô.

 

Bốn ăn ý dồn ánh mắt về phía Lâm lão爹 mặt.

 

Trong căn phòng vốn trống trải lúc chật ních , tuy đông nhưng im phăng phắc, yên lặng chờ Lâm lão爹 rõ suy nghĩ của bọn họ.

 

Lâm Sơn tiếp tục :

 

“Trước đây xây nhà, gạch thô lát nền cũng như ngói lợp đều là chủ gia ứng , nay bạc , tuy rằng đủ nhưng cũng nên trả một phần."

 

Ồ, hóa là đang nghĩ đến việc trả nợ , Ôn Noãn Noãn hiểu .

 

Có một nợ nần nhưng vẫn thản nhiên như , ăn ngon mặc , tơ hào ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống của bản , tiền chỉ nghĩ đến tiêu xài và hưởng thụ, còn một nợ nần thì ngủ cũng yên, bạc chỉ nghĩ đến việc nhanh ch.óng trả sạch.

 

Rất rõ ràng, những trong trang viên thuộc loại .

 

Ấm no giải quyết , bạc chỉ nghĩ đến việc tiên trả hết nợ vay.

 

Cô cảm thấy cần trả quá nhanh , dù những trong trang viên hiện giờ cũng chỉ mới giải quyết cái ấm no cơ bản nhất, còn nhiều nơi cần dùng đến tiền bạc, vả còn mấy ngày nữa là Tết , trong tay họ tiền tiết kiệm cũng thể sắm sửa chút đồ Tết cho gia đình.

 

“Không cần, lúc đầu rõ chờ các việc sẽ khấu trừ từ tiền công, khoản tiền các cứ cầm lấy mà sắm sửa vật dụng cần thiết trong nhà."

 

Lãnh Tiêu dứt khoát quả quyết .

 

định tiếp tục về chủ đề nữa.

 

Nói xong một cách nhanh ch.óng và xa cách, sang khẽ hỏi con gái bên cạnh:

 

“Noãn Noãn, về ?"

 

Bạc chia xong , chuyện định , Ôn Noãn Noãn đương nhiên ý kiến gì, ngọt ngào đáp:

 

“Được ạ."

 

Năm gật đầu hiệu với trong phòng để một phòng đang ngẩn ngơ, về nhà .

 

 

Loading...