Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 34
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:19:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba chị em bên lề đường thấp giọng bàn bạc.
Ôn Noãn Noãn thầm nghĩ, việc liên lạc thật sự quá quan trọng.
Không điện thoại, viễn thông, giữa thành trì rộng lớn thế , chỉ cần chệch một chút hoặc lỡ mất thời gian thì tìm ở ?
Chẳng trách xưa câu “một ly biệt là bao giờ gặp ", bỏ lỡ một khoảnh khắc chính là bỏ lỡ cả đời...
“Tẩu t.ử, và Nhị ca bàn xong , chúng thành thôi."
Hai thiếu niên dỡ hết đồ đan tre và đồ gỗ xe xuống.
Những món nhỏ và nặng thì cho gùi tre lớn đeo lưng, những món to mà nhẹ thì xách tay, hai tay ai nấy đều lỉnh kỉnh đầy ắp.
Ôn Noãn Noãn gật đầu, cố ý đợi Lãnh Thiên một đoạn mới cất tiếng gọi lớn:
“Đại , đợi chút!"
Nàng sang với hai đứa em tay chân ngơi nghỉ:
“Hai đứa đợi ở đây một lát, tẩu qua xe của Đại lấy đồ."
Nói đoạn, nàng chạy bước nhỏ tới đó.
Mượn tấm vải bông che đậy xe vật chắn, Ôn Noãn Noãn lấy thịt lợn từ trong gian tủ lạnh bỏ giỏ tre, lấy :
“Nhị , tẩu mang theo cả chỗ thịt ba chỉ tích góp hai ngày nay đây, đem biếu Tần lão phu t.ử ."
“Dạ?
Việc cảm tạ phu t.ử chiếu cố Đại ca là nên , nhưng liệu Tần lão phu t.ử nhận ?"
Lãnh Thiên các học t.ử khác ngoài học phí (thúc tu) thường biếu xén đồ đạc cho thầy.
Tần lão phu t.ử vốn quan tâm Đại ca, nhưng nhà họ nghèo khó, chẳng món gì hồn để tặng.
Nay trực tiếp đem biếu hai tảng thịt ba chỉ nặng tới sáu cân thế , nhỡ lão phu t.ử nhận thì ?
“Không , cứ là 'chuyện thành đôi'.
Những năm qua nếu nhờ Tần lão phu t.ử hết lòng bảo vệ, Đại ca thể yên tâm ở thư viện ?
Nay nhà chút đồ ăn, trong khả năng cho phép tất nhiên báo đáp chứ."
Hôm nay nàng thể gặp Lãnh Tiêu, để tạo thiện cảm đây?
Nghĩ nghĩ , ngoài việc đồ ăn cho Lãnh Tiêu, nàng còn thể bắt đầu từ chỗ phu t.ử của mà.
Tần lão phu t.ử là đại nho ở kinh thành, tuổi tác cao, mấy năm lá rụng về cội nên mới trở về quê cũ Đồng Thành dạy học.
Vì tiếc tài nên mới thu nhận Lãnh Tiêu thư viện Thiên Hồng, cho phép quét dọn và chép sách để miễn chi phí ăn ở.
Khoản thúc tu vốn chỉ tương đương với học phí, còn ăn ở là chi phí phát sinh thêm.
Những ai nhà gần thể về nhà thì tốn khoản , nhưng Lãnh Tiêu nhà ở xa, ở thư viện thì .
Giọng Lãnh Thiên bỗng trở nên khàn đặc vì xúc động:
“Tẩu t.ử, tẩu đối với Đại ca quá!"
Tẩu lo liệu chu bề cho Đại ca.
Phận em như , giờ từng nghĩ sâu xa đến cảnh ngộ của trưởng.
Chỉ tẩu t.ử là luôn đặt vị trí của mà suy xét.
Ôn Noãn Noãn ngượng ngùng, xòa :
“Đi sớm về sớm nhé!"
Nàng thuận tay nhấc một cái giỏ nắp đậy bằng vải bông xe xuống để vật đựng thức ăn cho bữa trưa.
Lãnh Thiên rơm rớm nước mắt, gật đầu thật mạnh lời chào từ biệt.
Ôn Noãn Noãn đưa mắt Đại kéo xe nhanh thoăn thoắt, trong lòng cảm thán giữa với cách lớn đến !
Nàng cam chịu kéo hình nặng nề của về phía hai đứa nhỏ.
Sau khi nộp tiền đồng thành, ba tiên đến những cửa tiệm quen thuộc để bán đồ đan lát.
Dẫu lượng quá nhiều cồng kềnh, xách theo vướng víu, việc gì cũng tiện.
Cuối cùng Ôn Noãn Noãn cũng những cái gùi, chậu gỗ mà nàng thấy thiện với môi trường thực dụng giá rẻ mạt đến mức nào!
Mấy chục món đồ gồm gùi tre lớn nhỏ, chậu gỗ, bát gỗ xếp chồng tầng tầng lớp lớp, mà chỉ đổi về một quán tiền (một xâu tiền).
Thế nhưng hai đứa nhỏ đặc biệt vui vẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-34.html.]
“Có rẻ quá ?"
Ôn Noãn Noãn xót xa khi nghĩ đến việc Nhị đan lát vất vả bao lâu.
“Không rẻ ạ, thế là lắm .
Gạo vụn cũng mười mấy văn một cân, lương thực thô chỉ mười văn, một quán tiền mua bao nhiêu cân liền.
Đan mấy thứ tốn vốn, tre và gỗ núi đều là đồ mất tiền mua."
“Nhiều đan mấy thứ mang bán lắm, nhờ tay nghề Tam ca giỏi nên mới giá đó, khác còn chẳng nhiều thế ."
Lãnh Vân tự hào thêm.
Ôn Noãn Noãn nghĩ cũng đúng, tốn vốn, nhiều, tự nhiên bán giá cao.
Cùng là thứ nếu đem lên kinh thành, giá cả chắc chắn sẽ khác.
Hơn nữa đối với một đứa trẻ ở độ tuổi của Nhị , đây thực sự là kiếm nhiều!
“Tẩu t.ử, đưa tẩu !"
Lãnh Thần cung kính đưa tiền bằng cả hai tay.
Ôn Noãn Noãn bất ngờ, nàng nhận mà dịu dàng bảo:
“Đồ tự tay thì cứ tự giữ lấy."
“Tẩu t.ử cho nhiều bạc , tiền kiếm tất nhiên để tẩu chi phối."
Lãnh Thần kiên trì.
Lãnh Vân ở bên cạnh cũng gật đầu lia lịa.
Bạc của tẩu t.ử thể cho bọn họ, thì tiền bọn họ kiếm đương nhiên đưa cho tẩu t.ử!
Lòng Ôn Noãn Noãn ấm áp lạ thường, nàng hớn hở đón lấy cất :
“Đi thôi, kiếm tiền , chúng mua đồ ăn đồ dùng nào!"
Nàng định dẫn hai đứa nhỏ mua những món đặc sản địa phương ở Đồng Thành.
Mua thật nhiều mang về để dành ăn dần!
Mua vải về may túi tiền, may giày bông, giày vải!
Mua giấy mực b.út nghiên về học chữ !
Mua...
Chương 35 Đi dạo và ăn uống trong thành (Tiếp theo)
Nói là Ôn Noãn Noãn dẫn hai đứa nhỏ mua sắm, nhưng thực tế là nàng theo hai đứa nó.
Ai bảo nàng đường cơ chứ.
Kết hợp với những nhu yếu phẩm chính cần mua, lộ trình ba chị em bàn bạc là:
bán đồ tre, bán th-ảo d-ược, mua sách, mua vải.
Vải vóc nặng, bọn họ mang theo xa , nên định bụng dừng chân gốc cây lớn cửa tiệm vải để ăn trưa đợi Đại đến hội quân.
Sau khi tụ họp sẽ mua những thứ nặng hơn như đồ sắt, vò đất, lò sưởi và các đồ gốm sứ khác.
Hai loại cùng một con phố, mua xong thể trực tiếp khỏi thành từ cửa Tây, men theo sông hộ thành để con đường lớn lúc đến, về nhà.
Lúc Đại còn hỏi ý kiến của nàng.
Ôn Noãn Noãn thì thể ý kiến gì đây?
Lộ trình quy hoạch hợp lý, mạch lạc rõ ràng, nàng vỗ tay tán thưởng còn kịp, thể phản đối?
Đại hổ danh là tướng tài cầm quân đ-ánh trận , nhớ rõ vị trí các cửa hàng và đường sá, sắp xếp hành trình cũng đấy!
Ôn Noãn Noãn thầm nghĩ, đúng là việc chuyên môn cứ để chuyên môn .
“Hồ lô đường đây, hồ lô đường đây!
Hồ lô đường tươi ngon đây!"
Tiếng rao lanh lảnh từ xa vọng .
Ôn Noãn Noãn thấy cái đầu nhỏ của Lãnh Vân vội vàng dướn lên về hướng đó.
Đứa nhỏ đúng là hảo ngọt mà, Ôn Noãn Noãn vui vẻ nghĩ thầm.