Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 340

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:58:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

học hành hẳn hoi, nhưng nhà còn mấy cô em chồng, chắc cho ."

 

Có phụ nhân trẻ tuổi thất vọng lẩm bẩm tự .

 

“Không , con nhỏ nhà bà còn bé, phu nhân sang năm trang trại còn nhiều việc, cũng tiền công, cần xa cách con nhỏ mà vẫn kiếm bạc chẳng hơn ?"

 

Lục gia tức phụ thấy đó an ủi.

 

Phụ nhân trẻ tuổi thấy lời nhất thời khựng .

 

, còn con cái nữa.

 

Đi kiếm tiền công thì thể ở bên con cái, ở bên con cái thì kiếm tiền công.

 

Có thể thành kiếm tiền công cố nhiên là , nhưng nếu thể kiếm bạc ngay trang trại đối với nàng mà , mới là con đường nhất.

 

nàng cũng khác với những đại nương và thẩm t.ử con cái lớn, con cái còn nhỏ nàng nỡ rời xa, nàng cũng nỡ xa con.

 

Sang năm nàng chăm chỉ hơn một chút, theo phu nhân chừng còn thể giành những công việc khác.

 

Nghĩ đến đây, động tác tay càng thêm nhanh nhẹn, thoăn thoắt ép dẹt từng viên bánh bí đỏ vo tròn.

 

Trong gian bếp lửa củi bập bùng, chẳng lạnh chút nào, cộng thêm đông mỗi một câu chuyện, náo nhiệt cực kỳ.

 

Tai Ôn Noãn Noãn tiếng thảo luận chuyện thường ngày của , hai tay đang vo từng viên bánh bí đỏ.

 

Nhóm của nàng đang ở, phụ trách bánh bí đỏ, nhóm bên cạnh phụ trách viên củ cải, còn nhóm bánh củ cải sợi.

 

Những còn đốt lửa, thắng mỡ lợn.

 

Mà những phụ trách rửa ráy đó rảnh tay , bắt đầu đem những chiếc bánh bí đỏ dẹt thả trong chảo bắt đầu chiên.

 

Bánh bí đỏ vàng ươm giòn rụm khỏi chảo, trong khí tràn ngập mùi thơm của bí đỏ.

 

Nói một cách chính xác, là mùi mỡ lợn, đồ kho, bí đỏ đủ loại mùi vị hòa quyện , tạo thành một mùi thơm thức ăn nồng đậm.

 

Mùi vị của thức ăn, luôn luôn dễ ngửi.

 

Đặc biệt là ở cái thời buổi và nơi vật tư khan hiếm .

 

Chiên xong bánh bí đỏ thì chiên viên củ cải, bánh củ cải sợi, theo từng nồi thức ăn lò, mùi thơm càng thêm nồng nàn.

 

Ở gian phòng dãy cạnh gần đó, Lãnh Thần những đứa trẻ mặt lớn hoặc nhỏ hơn , ngoại lệ đều đang hít thật mạnh mùi thơm thức ăn trong khí.

 

Đặt thanh gỗ dài mảnh dính nước trong tay xuống, tính tình :

 

“Nghỉ ngơi một lát , các ngươi thể tự luyện tập mặt chữ tấm gỗ."

 

Giấy b.út mực đều là vật quý giá, bỏ bạc mua đáng, dùng thanh gỗ thấm nước luyện chữ tấm gỗ đối với mới học thiện.

 

Lãnh Thần dứt lời, lập tức đứa trẻ lớn tuổi hơn ý thức sai, dậy dè dặt hỏi:

 

“Thần chủ t.ử, tức giận ?

 

Chúng con hứa sẽ học nhận chữ hẳn hoi!

 

Không tham ăn thèm nữa ạ!"

 

Được nhắc nhở, những đứa trẻ khác lập tức ngay ngắn, dám hít mạnh mùi mỡ thơm trong khí nữa, cúi đầu dám lên tiếng.

 

Khẽ nở một nụ nội liễm, mặt Lãnh Thần thần sắc thực sự để tâm:

 

“Không tức giận, mùi thơm như , cũng thèm nha, tuy rằng ăn nhưng ngăn cản ngửi một chút mùi thơm."

 

Tẩu tẩu chuẩn cho bốn em họ thật nhiều thức ăn, ăn lúc nào cũng , tự nhiên là thèm.

 

thể thấu hiểu nhóm trẻ xấp xỉ tuổi , nếu đổi là hơn một năm , biểu hiện của còn bằng bọn họ .

 

Ngày tháng hơn , cũng quên những khổ nạn ngày xưa.

 

Vốn dĩ đang cúi đầu dám lên tiếng, giống như phạm lớn đám trẻ nhịn .

 

Từ đáy lòng cho rằng, Thần chủ t.ử thật nha.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-340.html.]

 

Gia chủ bao nhiêu đồ ngon, gạo tẻ, bột mì trắng, các loại thịt đủ cả, ăn gì thì ăn nấy, thể thèm chứ.

 

Nói như , chẳng qua là quan tâm họ, sợ họ khó xử mà thôi.

 

Lãnh Thần chỉ lướt qua, liền hiểu những đứa trẻ mắt đang nghĩ gì.

 

Thật kỳ lạ, rõ ràng trong họ nhiều lớn tuổi hơn , thể thông qua ánh mắt thần sắc của họ, đoán họ đang nghĩ gì.

 

Chẳng trách đại ca từ lúc ba em còn nhỏ, yêu cầu họ hỷ nộ ái lạc đừng biểu hiện mặt, gặp nào, lời gì, nghĩ việc gì, đừng để , đoán .

 

Hoàn hồn ngoài cửa sổ, tuyết bắt đầu rơi lả tả , sắp đón tết nhỉ.

 

Năm ngoái lúc , cũng như , tuyết rơi đầy trời.

 

Những đứa trẻ , đoán thức ăn của ngon, nhưng sẽ thức ăn của ngon đến mức độ nào.

 

Càng sẽ , chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi đó, ngày tháng của còn bằng họ.

 

Ít nhất họ còn cha thể dựa dẫm, mà lúc nhỏ khi đó chỉ thể dựa dẫm một đại ca.

 

Thật may, ông trời đối xử với họ tệ, để tẩu tẩu đến .

 

Ở gian phòng dãy cạnh bên cạnh, Lãnh Vân đang vẻ mặt nghiêm túc giảng giải cách ghi chép sổ sách, thấy từng một chuyên tâm, lúc mới phát hiện mùi thơm bay tới trong khí.

 

Mũi lập tức hít mạnh một cái, kinh ngạc :

 

“Oa, thơm quá!

 

Thật dễ ngửi!

 

Không rảnh quản các ngươi nữa, ngửi thêm một lúc!"

 

Tẩu tẩu chắc chắn đang đồ ngon!

 

Hu hu, thật dạy nhóm còn lớn tuổi hơn nữa, chạy thẳng đến nhà bếp, tìm tẩu tẩu xin đồ ngon, tẩu tẩu chắc chắn để dành cho một phần, còn là phần lớn nhất nữa.

 

Ai oán một lượt thiếu niên lớn nhất mắt chừng mười tám mười chín tuổi, nhỏ cũng mười hai mười ba tuổi, đều lớn tuổi hơn , mà học chậm hơn nhiều!

 

Sao mà khó dạy thế ?

 

Lúc tẩu tẩu dạy bọn họ cũng như ?

 

Thế thì uất ức bao.

 

Không, mới kém thông minh như !

 

Tam ca cũng thông minh.

 

nhị ca thì khác nha!

 

Chắc chắn là tương tự thế .

 

Haizz, tẩu tẩu thật dễ dàng, năm ngoái chắc chắn chịu ít uất ức.

 

Bị ánh mắt ai oán của Lãnh Vân lướt qua, bên tự chủ thu , sợ, mà là hổ thẹn!

 

“Vân chủ t.ử, chúng con thèm nữa, nhất định sẽ chuyên tâm học toán thuật, học ghi sổ, dạy chúng con ."

 

“Chúng con ngay cả ngửi cũng ngửi, càng sẽ nghĩ ngợi, hãy tin tưởng chúng con."

 

Lãnh Vân ai oán gục xuống bàn, uể oải :

 

“Không, thèm, chuyên tâm nổi, ngửi thêm mấy miếng, ăn cũng ngửi cho đủ vốn~"

 

Đám học trò:

 

......

 

Ngày tháng của gia chủ thực sự như lời ông bà cha ?

 

Sao cảm giác Vân chủ t.ử còn thèm hơn cả họ ?

 

 

Loading...