Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 350
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:58:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Có là mạch nha vẫn nảy mầm xong ?”
Nghe thấy là chuyện nhỏ như , là phụ nhân trang viên, Lãnh Tiêu thu hồi ánh mắt thăm dò, bình thản tìm lý do cho cô.
“Không , mạch nha hai ngày mọc , hôm qua Lý Tú Nga đến , theo lời , chọn lọc rửa sạch mạch nha mọc, giã nát, trộn cùng gạo nếp ngâm và đồ chín, đặt ở lỗ lò ấm áp để lên men .”
Ôn Noãn Noãn nghĩ đến yêu cầu của Lãnh Tiêu tối hôm đó, mặc dù Lãnh Tiêu đời cũng thể kẹo mạch nha, nhưng vẫn rõ ràng tỉ mỉ từng li từng tí với .
Hắn , cô thích , .
“Có lẽ bọn họ tự ở nhà .”
Gương mặt nhỏ của Ôn Noãn Noãn lộ vẻ lo lắng khi thấy.
“Noãn Noãn sợ bọn họ ?
Làm hỏng ?”
“ , lúa mạch và gạo nếp đối với bọn họ mà đều là hàng quý giá, vốn dĩ là định , vẫn là mỗi hộ nhận mười lạng bạc thưởng đó mới nỡ thử.”
Tự chỉ cần tốn lúa mạch và gạo nếp, so với việc mua kẹo thì chi phí thấp đến mức thể thấp hơn nữa.
Trong phạm vi thể chịu đựng , thì luôn dành cho con cái trong nhà những món ăn hơn, huống chi là dịp năm mới mỗi năm một , đều một điềm báo , cũng để con cái một ký ức tuổi thơ .
Nếu hỏng, lãng phí lương thực , những đứa trẻ trong từng nhà mỗi ngày đều ngóng trông tết kẹo ăn sẽ thất vọng bao?
Lãnh Tiêu trầm ngâm:
“Rất khó ?”
“Cũng là khó, chính là cứ đun mãi đun mãi, kiểm soát hỏa hậu là quan trọng nhất, vốn dĩ là bếp nhà lớn, bệ bếp nhiều nồi nhiều, rảnh rỗi ở cùng trò chuyện đồ ăn, thời gian trôi nhanh mà còn thể trông chừng lẫn , dễ đun hỏng.”
Ôn Noãn Noãn giải thích xong với tính khí .
Thở dài một :
“Có lẽ khi tuyết rơi, mặt đường trơn trượt khó , bưng nước lên men lọc sạch suốt quãng đường như quá dễ đổ, bọn họ bèn tự đun ở nhà .”
Chương 297 Làm kẹo mạch nha
“Yên tâm, hôm nay bọn họ sẽ đến.”
Ánh mắt Lãnh Tiêu ôn hòa, một cách khẳng định.
Đối với những nguyên liệu vô cùng quý giá so với cả gia đình, tự nhiên là dám dễ dàng thử nghiệm tại nhà.
Mà mặt đường trơn trượt khó , điều đối với những phụ nhân sống trang viên mười mấy hai mươi năm, cũng con đường bùn đất mười mấy hai mươi năm mà thì thành vấn đề, bọn họ sẽ tìm cách giải quyết.
Còn về việc dám đến quá sớm, thì là sợ quấy rầy chủ nhà nghỉ ngơi.
Ôn Noãn Noãn ngạc nhiên ngẩng đầu, vui mừng cộng với vẻ tin hỏi:
“Lãnh Tiêu, ?
Nói cho dự đoán của .”
Lãnh Tiêu rũ mắt, khóe môi khẽ nhếch lên, ý định mở miệng.
Ôn Noãn Noãn chịu?
Ngay lập tức giở trò ăn vạ trực tiếp đưa tay lắc lắc cánh tay săn chắc của Lãnh Tiêu, nũng mang theo đe dọa:
“Lãnh Tiêu cho ?
Nói cho sẽ lắc nữa, nếu , sẽ lắc mãi đấy!”
Hừ, Lãnh Tiêu thích tiếp xúc thể, chắc chắn lên là cho cô ngay thôi.
Nghe giọng mềm mại nũng nịu cầu xin, Lãnh Tiêu định mở miệng thì khựng khi đến câu cuối cùng, mím môi .
Noãn Noãn , , nàng sẽ lắc mãi.
Hắn thích bàn tay nhỏ mềm mại của nàng nắm lấy , càng thích nàng lắc mãi thôi.
Không ngờ Lãnh Tiêu trầm như !
Ôn Noãn Noãn nản chí buông hai tay , hai má tức giận phồng lên như cá nóc!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-350.html.]
Lãnh Tiêu:
......
Noãn Noãn lời giữ lời?
Nàng rõ ràng thì sẽ lắc mãi mà, mà buông tay......
Đặt quyển sách lên chiếc bàn gỗ ô đen rộng rãi, Lãnh Tiêu ngập ngừng gọi:
“Noãn Noãn?”
“Phu nhân, ở đó ?
Chúng thể ?”
Ở phía cổng thùy hoa truyền đến tiếng gọi vang dội sảng khoái.
Ôn Noãn Noãn ngẩn một chút.
Sau đó muộn màng nghĩ , những đứa trẻ và ba đứa nhỏ đều ở dãy nhà phía , chắc là thấy tiếng động nên trực tiếp mở cửa, vì kịp kéo dây chuông đồng thì cổng quảng lượng mở .
Thật !
Cô để trò chuyện , việc để .
Không cần ở đây phiền Lãnh Tiêu sách nữa.
Ôn Noãn Noãn đối diện với Lãnh Tiêu, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ hớn hở, giọng điệu nhẹ nhàng tán thưởng:
“Lãnh Tiêu giỏi thật đấy!
Đoán chuẩn quá, bận đây, tranh thủ lúc thanh tĩnh, sách ôn tập .”
Nói xong một mạch mở cửa chạy ngoài, từ xa truyền tiếng vọng mềm mại:
“Đến đây đến đây, mau !”
Lãnh Tiêu khẽ nhắm mắt, tấm lưng rộng lớn dựa ghế tròn, khuôn mặt tinh xảo còn nửa điểm ôn hòa bình thản như , khôi phục vẻ u ám lẫm liệt thường ngày, cả tỏa hàn khí lạnh lẽo.
Thậm chí còn nồng đậm hơn.
Ôn Noãn Noãn đôi ủng nhỏ bằng da cừu vui vẻ chạy con đường trong sân quét dọn sạch sẽ, chạy thẳng đến cổng thùy hoa, hớn hở :
“Đang đợi đây!
Muộn hơn so với dự kiến của một chút.”
“Chúng sợ đến sớm sẽ phiền phu nhân nghỉ ngơi.”
Lâm thẩm t.ử rạng rỡ đáp.
Phu nhân thật coi trọng bọn họ.
bà mãi mãi ghi nhớ dáng vẻ chủ t.ử dịu dàng nhỏ nhẹ sợ phiền phu nhân nghỉ ngơi khi dặn dò công việc sáng ngày thứ hai khi đến trang viên.
Trên thực tế, cả trang viên chỉ những mặt lúc đó hiểu sâu sắc, mà khi về họ còn căn dặn kỹ lưỡng, nhắc nhắc với những già trẻ lớn bé mặt, bảo họ cũng luôn ghi nhớ trong lòng!
Chủ t.ử cực kỳ sủng ái phu nhân, sủng ái đến mức thậm chí còn quan trọng hơn cả bản ngài, ai phép chạm vảy ngược, trong lòng bọn họ hiểu rõ chọc giận chủ t.ử, bất kể là ai cũng kết quả !
Ôn Noãn Noãn quen dần, kể từ vài lời vô tâm trong buổi họp sáng ngày thứ hai Lãnh Tiêu đến trang viên, cô ngay cả giải thích cũng lười giải thích nữa.
Thích ngủ nướng thì thích ngủ nướng thôi, dù với tư cách là một hiện đại, danh tiếng là cái gì, thể diện là cái gì, mặt việc ngủ nướng đều thể vứt bỏ hết.
Nhiệt tình chào hỏi:
“Nhà bếp dọn dẹp sạch sẽ , mau .”
Nấu xong một nồi ít nhất cũng mất ba tiếng đồng hồ, tranh thủ nấu xong sớm cũng thể về sớm một chút.
“Được!
Bên ngoài lạnh, phu nhân bếp , chúng chuyển đồ xong sẽ ngay.”
Triệu đại nương rạng rỡ xong, bèn về phía cổng quảng lượng.
Ôn Noãn Noãn lúc mới chú ý tới, ít, phần lớn phụ nhân vẫn đang đợi ở ngoài cổng lớn.