Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 352

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:58:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bọn họ ăn uống càng tinh tế hơn, loại nổi mắt bọn họ.”

 

Ôn Noãn Noãn nở một nụ ngọt ngào, nghĩ lý do khuyên nhủ nhẹ nhàng:

 

“Được , sang năm trong ít còn theo thành mở cửa hàng ăn uống đấy, còn trang viên cũng ít việc , lấy thời gian rảnh kẹo mạch nha mang thành bán?

 

Hơn nữa, kẹo mạch nha cũng dễ bán như nghĩ .”

 

Vừa nhắc đến việc bán hàng, độ nóng sôi sục ban đầu lập tức hạ xuống.

 

Các phụ nhân mặt thì thở dài thườn thượt, thì dập tắt ý định , thì nghĩ đến việc bán , tổn thất lương thực mà lộ vẻ xót xa......

 

Ở một nơi lâu , hiếm khi gặp lạ, đừng ngoài bán hàng, ngay cả nghĩ đến việc chuyện với lạ, là vô thức thấy lo sợ trong lòng và bắt đầu sợ hãi sâu sắc.

 

Bảo bọn họ ở nhà ngừng tay đồ ăn hoặc việc thì , nhưng thể giao thiệp với ngoài.

 

nếu , tất nhiên mang ngoài bán kiếm bạc, bọn họ , đổi thành đàn ông trang viên , nghĩ một vòng, cũng thấy ai phù hợp bán hàng ở trong thành.

 

Đều là những gia đình giỏi ăn .

 

Bọn họ mười mấy hai mươi năm qua luôn rúc ở giữa núi non sông nước, giao thiệp với ruộng đồng, ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy quen, thích nghi nổi với bên ngoài?

 

“Phu nhân , vẫn là nghĩ đơn giản quá!”

 

cũng , chỉ nghĩ thì dễ, từng nghĩ bán khó thế.”

 

, nếu bán , lúa mạch, gạo nếp như chẳng lãng phí hết ?

 

Thật xót bao.”

 

Ôn Noãn Noãn góp vui:

 

“Bán cũng lãng phí mà, tự ăn thôi, trong nhà đều thích ăn.”

 

Hạ đại nương hừ hừ:

 

trái trong nhà thích ăn!

 

Cái đó cũng xem xứng , ăn nổi , nếu nhờ phúc của chủ gia, chúng lấy những ngày tháng như bây giờ, đừng là ăn kẹo mạch nha, ngay cả ăn no cũng thành vấn đề.”

 

“Năm mới một là vô cùng hiếm , lũ thỏ con cứ thầm vui trong lòng , cũng đừng điều mà còn nghĩ ngày thường cũng ăn.

 

Vốn dĩ nghĩ kiếm bạc mới đề nghị nhiều, nếu bán thì gì?

 

Cho bọn chúng ăn chẳng là phí hoài lương thực .”

 

Phụ nhân nhà họ Vệ cao to lực lưỡng khua khua xẻng sắt hét lớn.

 

Các phụ nhân khác nhịn thành tiếng.

 

Ôn Noãn Noãn cũng theo, quên nhắc nhở:

 

“Dịch nguyên liệu mới đun tới mức sủi bọt, đun xong còn sớm lắm, ai kẹo đậu phộng, mè, bỏng gạo, tranh thủ thời gian mau về nhà lấy nha.”

 

Những phụ nhân mới công nhận nhà xứng ăn “ầm" một tiếng tản , dặn dò vài câu, bắt đầu chia chạy về nhà lấy nguyên liệu.

 

Lửa trong lỗ lò từ lửa lớn rừng rực chuyển sang lửa , từ lửa chuyển sang lửa nhỏ, cuối cùng hận thể tận dụng nóng dư thừa để hong khô, nước dịch vốn đầy tám phần trong chảo sắt lớn giờ cũng chỉ còn đầy nửa chảo siro đặc quánh.

 

Việc lật xẻng sắt càng lúc càng vất vả, mỗi lật đều kéo những sợi kẹo dài, Ôn Noãn Noãn trong sự mong đợi của tuyên bố:

 

“Xong .”

 

Ba phụ nhân phụ trách khuấy lệnh một cái, tay chân lanh lẹ múc khối kẹo mềm trong chảo đặt lên khay gỗ, chuẩn lát nữa chia đều.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-352.html.]

Trong chảo đổ dịch nguyên liệu lên men, trong lỗ lò thêm củi, chuẩn chế biến kẹo đậu phộng các loại.

 

Đậu phộng, mè rang chín trong chiếc chảo sắt nhỏ bên cạnh, bỏng gạo là gạo chiên trong dầu cho tới khi nổi lên, đây là thứ cùng lúc với thịt viên chiên mấy ngày , hôm nay mang tới lát nữa trực tiếp trộn siro, tranh thủ lúc nóng cắt thành miếng là .

 

Rất thuận tiện đơn giản.

 

Chương 299 Tiếng chuông vang lên

 

Lần cần đun tới mức đặc quánh như nồi , chỉ cần đun tới mức siro thể bám xẻng nấu là trực tiếp đổ thức ăn trộn đều là .

 

Cộng thêm việc thành công một nồi, tâm trạng lúc chuyển sang nhẹ nhàng vui vẻ.

 

Dù là tụ tập cùng việc, nhiều phụ nhân vẫn lộ vẻ vui mừng.

 

Làm là việc dùng não, cũng đấu đ-á tranh giành âm dương quái khí, ai mà thích chung sống nhẹ nhàng tự tại chứ?

 

Ôn Noãn Noãn cũng thích bầu khí tốn sức lực .

 

Leng keng leng keng leng keng

 

Chiếc chuông đồng đông sương phòng phát tiếng vang dồn dập!

 

Trong nồi đang ở giai đoạn kết thúc, dù là thời khắc then chốt nhất, Ôn Noãn Noãn và các phụ nhân khác vẫn nhịn mà phân tâm.

 

Đã xảy chuyện gì?

 

Tiếng chuông vang dồn dập như , chắc chắn là chuyện quan trọng và khẩn cấp cần bẩm báo.

 

“Không , cũng thể là đứa trẻ nghịch ngợm nào đó nhất thời ngứa tay, lắc chơi thôi.”

 

Ôn Noãn Noãn nghĩ tới khả năng .

 

Những khác phản bác, nhưng trong lòng đồng thanh nghĩ là thể nào.

 

Trẻ con của từng nhà đều dặn dò kỹ lưỡng nghìn vạn , đe dọa dọa dẫm đủ kiểu, ngay cả đứa trẻ hiểu chuyện cũng kính trọng sâu sắc đối với mỗi của chủ gia từ tận đáy lòng.

 

Làm dám lắc chuông đồng của chủ gia để chơi?

 

Đó là rõ ràng ăn món “măng xào thịt" ( đ-ánh đòn) !

 

Tuy nhiên những mặt cũng đúng là “ ", ít nhất là chuyện lớn đe dọa đến trang viên.

 

Bởi vì đó Thiên chủ t.ử thành mua tạp hóa, đưa cho mười tám hộ gia đình trang viên mỗi hộ một chiếc còi sắt, khi nguy hiểm trọng đại thì thổi còi hiệu báo động!

 

Lần Ô Mãnh mang theo bọn phỉ tới, chính là dùng tiếng còi sắt để thông báo, tiếng còi vang, của từng nhà cần hỏi cũng vác v.ũ k.h.í .

 

Mà giờ, tiếng còi sắt vang, đại diện cho việc đó là chuyện nguy hiểm.

 

Phụ nhân khuấy kẹo vội vàng thu liễm tâm thần, chuyên tâm nhất chí nhanh ch.óng trộn siro mạch nha và đậu phộng các loại với .

 

Chỉ cần là chuyện lớn nguy hiểm tới trang viên, thì đều việc gì quan trọng bằng việc mắt bọn họ!

 

Ôn Noãn Noãn thấy trong nồi đang ở giai đoạn kết thúc, cũng chẳng khác gì, bèn mở cửa gỗ nhà bếp ngoài sân.

 

Thì thấy tiểu bước chân nhanh nhẹn chạy về phía thư phòng.

 

Chuyện cần tiểu gọi Lãnh Tiêu xử lý, sẽ là chuyện gì?

 

ngày là sang năm mới , hiện tại trang viên mỗi nhà mỗi hộ về ăn mặc ở đều gần như đủ cả, cũng chẳng còn việc gì nữa chứ?

 

Ngay đó thấy hình cao ráo săn chắc của Lãnh Tiêu khỏi thư phòng, sải bước ngoài.

 

Ôn Noãn Noãn trân trối theo suốt quãng đường.

 

 

Loading...