Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 357
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:58:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ôn Noãn Noãn cảm thấy lão giả dù đang trong cơn hôn mê nhưng khả năng cầu sinh vẫn mạnh, đây cô sách thấy cảnh đút thu-ốc , nhưng vị lão nhân gia , lúc Lý Đại Sơn đút nước đút , giờ đút canh sâm cũng đút .”
Hoàn cần đến những tình tiết kinh điển như cưỡng ép đổ mớm bằng miệng, ừm, mớm bằng miệng thì ước chừng chỉ nước chờ ch-ết thôi, mấy ai cam tâm tình nguyện mớm thu-ốc bằng miệng cho một lạ .
Vị lão nhân gia , ngay cả trong cơn hôn mê cũng cách một bệnh nhân ngoan ngoãn, để bản thể sống sót ở mức tối đa.
Thật là .
“Tẩu chuẩn bữa tối đây, cần chuẩn một phần cho ông ?”
Ôn Noãn Noãn sắc trời, hỏi Lãnh Thần.
Lãnh Thần nhớ những gì miêu tả trong y thư, đáp:
“Chắc là tỉnh sớm thế ạ, hơn nữa canh sâm đại bổ, cho dù tỉnh cũng cảm thấy đói, tẩu t.ử cần chuẩn cơm nước cho ông .”
“Được.”
Sau khi ăn tối xong và thương lượng, đêm nay để Lãnh Thiên và Lãnh Thần ở phòng đảo tọa chăm sóc lão giả, chủ yếu là vì Lãnh Thiên sức lớn, nếu cần di chuyển đỡ dậy thì một Lãnh Thần .
Mà Lãnh Thần dù cũng hiểu chút y lý, hai cùng thể phiên ngủ nửa đêm đầu nửa đêm , khi chuyện cũng thể giúp đỡ lẫn .
Khang giống với giường, xây rộng dài, ngủ ba bốn cũng thành vấn đề, mùa đông giá rét, đặc biệt là ban đêm, phòng đảo tọa địa long, Lãnh Thiên và Lãnh Thần đều rúc khang.
Bên ngoài gió bấc thổi vù vù, khang nóng hôi hổi ấm áp dễ chịu, bệnh nhân cực kỳ yên phận, ánh nến chập chờn như hạt đậu bàn gỗ, hai cái đầu nhỏ gật gà gật gù ngủ say.
Bạch Truật trong giấc mộng bỗng nhiên giật tỉnh giấc!
Chương 303 Bạch Truật
Đôi mắt mở thích nghi một hồi lâu mới phát hiện ở trong căn nhà đổ nát tồi tàn lúc .
, ông trốn thoát thành công.
Không, trốn thoát, ông là đường đường chính chính ngoài!
Hừ hừ, thể thấy ông tuổi tác lớn, tướng mạo hiền lành, lòng , đối nhân xử thế thấu đáo mà coi ông như kẻ hiền lành dễ bắt nạt, coi ông như kẻ hớ mà c.h.é.m nhé.
Bùn đất còn ba phần hỏa khí, thỏ cuống lên còn c.ắ.n , ông kiểu gì cũng mạnh hơn bùn đất, mạnh hơn thỏ chứ, dám đối xử với ông như , thật là quá coi thường hành y dám một lên đường !
Nhãn cầu tròn xoe đảo một vòng, thích nghi trong ánh nến lờ mờ một hồi lâu mới nắm rõ tình hình mắt.
Tường gạch ngói, khang ấm áp, chăn đệm sạch sẽ sảng khoái, nhà cứu ông chỉ điều kiện mà đối xử với cũng hậu hĩnh.
Sau đó nghiêng đầu một cái, thấy hai đứa nhỏ một tráng kiện một thấp bé, là hai đứa nhỏ cũng hẳn chính xác, đứa tráng kiện vóc dáng như một tòa núi nhỏ, đàn ông trưởng thành cũng bì kịp!
Chao ôi, điều kiện ăn uống của nhà đúng là thật đấy, cũng nuôi kiểu gì mà nuôi tráng kiện đến mức .
Lúc ông núi sâu hái thu-ốc, gặp gấu đen chắc cũng chỉ đến thế thôi nhỉ?
Nhắc đến gấu đen, Bạch Truật phát hiện đứa nhỏ càng giống hơn, chỉ tráng mà còn đen!
Khiêng vác d.ư.ợ.c liệu hợp đây.
Sau khi đ-ánh giá một lượt, Bạch Truật tập trung ánh mắt đứa trẻ còn mang nét ngây thơ bên cạnh.
Trên bé mùi sâm nồng, chắc hẳn là đứa trẻ đề nghị nấu canh sâm trong mớ âm thanh lộn xộn lúc ông đang hôn mê!
“Có thể nuôi tráng kiện thế cũng nguyên nhân cả, cực phẩm sâm gặp mà thể cầu cũng thể đem cứu một lão già xa lạ, nhà bình thường gì ngon là ăn nấy, vớ gì là xơi nấy ?
Cũng con bạch hổ trong truyền thuyết nhà bắt thịt mất .”
Lầm bầm tự nhủ một hồi lâu, Bạch Truật lật định dậy.
Sau đó liền thấy đứa trẻ ngây thơ đôi mắt đen láy đang chằm chằm ông.
“Ha ha, ngủ lâu, vận động gân cốt chút thôi, hai cháu xuống ngủ một giấc thật ngon ?”
Tự nhận là hiểu lễ nghĩa, lễ nghi, Bạch Truật ha hả hỏi ân nhân cứu mạng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-357.html.]
Lãnh Thần lắc đầu hỏi:
“Ông chỗ nào khỏe ?”
“Tốt lắm, chỉ là đó đói mệt nên ngất thôi, hũ cực phẩm sâm của cháu đút , sắp ch-ết cũng thể giữ mạng vài canh giờ, huống chi là hạng như .”
Nhắc đến cực phẩm sâm, ông khỏi cảm thán ơn nghĩa của gia đình đối với ông quá nặng nề !
Ánh mắt Lãnh Thần lóe lên tia sáng ánh nến mờ ảo, truy hỏi:
“Ông uống cực phẩm sâm?”
“Đó là đương nhiên!
Chỉ cần cái dư vị còn sót trong miệng , tặc lưỡi một cái là thể năm tuổi luôn đấy!”
“Vậy ông xem là năm tuổi bao nhiêu?”
Bạch Truật:
......
Sao giống như ông dự tính nhỉ?
Thôi bỏ , may mà ông là thực học!
Không là kẻ l.ừ.a đ.ả.o giang hồ!
“Tám mươi năm trở lên, trăm năm!”
Thế nào?
Bạch Truật tự tin đầy liếc đứa trẻ đang cụp mắt.
Kiêu ngạo chờ đợi nhận lời khen ngợi!
Cái y thuật của ông, kinh nghiệm mấy chục năm, cho dù ở lộ một chiêu thì đều tôn xưng là thần y, là lão thần tiên hạ phàm cả!
Lãnh Thần vẻ mặt đầy tiếc nuối:
“Ông bản lĩnh như , để bản rơi tình cảnh sắp ch-ết thế ?”
Khuôn mặt vốn vẫn còn tròn trịa của Bạch Truật bỗng chốc đỏ bừng vì hổ.
Đứa nhỏ , tuổi còn nhỏ mà cách đ-âm thọc , chỗ nào đau là đ-âm chỗ đó, chẳng hề nể nang chút nào!
Quá chuẩn xác !
Cái mặt già của ông thực sự là giấu cho hết.
Dù nếu bọn họ cứu ông thì giờ năm chắc cỏ mộ ông thể nhảy múa theo gió .
Cố tỏ trấn tĩnh, ông ho một tiếng, lời ít ý nhiều :
“Chuyện thì dài, đơn giản thì là sơ suất thôi.
Lòng mềm yếu cứu nhầm khác, hãm hại suýt chút nữa mất mạng, thể trụ đến chỗ các cháu là nhờ bình thường thủ .”
Không thể chi tiết , càng rõ thì mặt mũi của ông càng mất sạch sành sanh.
Không vì chuẩn cứu nhầm mà thấy mất mặt, dù hành y cả đời thể cứu vài kẻ vong ơn bội nghĩa;
Mất mặt là ở chỗ ông là một thầy thu-ốc, còn là một thần y y thuật cao siêu hành y mấy chục năm, mà để bản xuất hiện tình trạng kiệt sức ngất xỉu.
Chuyện quá tổn hại đến danh tiếng trầm , lão luyện, thần y của ông !
“Lần là ngoài ý , cháu tuyệt đối dùng sự cố ngoài ý để đ-ánh giá bản lĩnh của , tuyên bố, đây cực kỳ lợi hại đấy nhé, cháu tìm khắp nước Lăng cũng tìm ba lợi hại hơn !”