Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 365
Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:12:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ta vốn định đích về Dược Vương Cốc một chuyến đem hạt giống th-ảo d-ược và rễ mầm qua đây, nếu ở thêm một thời gian thì một bức thư, các ngươi cử đem đến dịch trạm, gửi về Dược Vương Cốc ở Nam Chiêu, bảo các t.ử trong cốc khi kinh thì tiện thể đem theo luôn, thế nào?”
Bạch Truật suy nghĩ một hồi, đắn đo hỏi.
Lãnh Tiêu đối với việc tự nhiên ý kiến gì:
“Có thể.”
“Sáng nay vòng quanh bên ngoài trang trại một lượt, diện tích của Sơn Thủy Gian cực lớn, ngọn núi chính ở núi và hai ngọn núi nhỏ hai bên là đủ , đồ nhi diện tích đất hoang cũng khá nhiều, hỏi hai vị, hứng thú trồng một ít th-ảo d-ược ?
Vừa thể bán lấy tiền thể tự dùng, trong đó một loại nghiền thành bột thu-ốc còn thể phòng .”
Ánh mắt Ôn Noãn Noãn sáng rực, từng nghĩ còn chuyện như thế !
Ăn mặc ở cơ bản lo , vấn đề cô lo lắng nhất đây là sinh bệnh khám chữa, giờ đây cũng nơi trông cậy.
Gương mặt nhỏ nhắn sáng bừng lên, cái đầu nhỏ gật lia lịa:
“Có hứng thú, hứng thú ạ!
Chúng con hiểu lắm loại th-ảo d-ược nào thường dùng, loại d.ư.ợ.c liệu nào trồng như thế nào, theo sự sắp xếp của Bạch sư phụ ạ!”
Lãnh Tiêu ở bên cạnh ánh mắt ôn hòa quan sát.
Bạch Truật hiểu, đây là ý của cả hai vị đều đồng ý, bèn suy nghĩ của :
“Đất hoang và đất rừng vùng núi cực nhiều, bảo cháu gái đem theo một ít hạt giống và cây con của các loại d.ư.ợ.c liệu thích hợp cho ba nơi qua đây, cố gắng lấy vùng núi rừng chủ, bởi vì d.ư.ợ.c liệu thứ hấp thụ nắng mưa sương gió, d.ư.ợ.c hiệu mới nổi bật .
Trên đất hoang quây một phần, trồng một ít th-ảo d-ược dùng để phòng , như cũng thể tránh cho trẻ nhỏ rừng núi cẩn thận hái nhầm ăn cũng như dã thú núi ăn .”
“Làm phiền Bạch sư phụ tốn tâm sức ạ.”
Ôn Noãn Noãn hớn hở .
Bạch Truật giả vờ lơ đãng nhắc tới:
“ , cháu gái mà qua đây thì lẽ phiền các ngươi .”
Thức ăn ngon như thế , ông mưu tính một chút cho đứa cháu gái duy nhất!
Chương 310 Thoát khốn
“Chuyện đơn giản, trong nhà nhiều phòng, đừng một cháu gái ông, cho dù là mười mấy cũng ở !”
Tứ hợp viện ba tiến, nhà họ ở nhà chính hai gian đông tây, phòng đảo tọa còn mười hai gian phòng cơ mà.
Hơn nữa, “Phòng hậu trảo cũng mười mấy gian phòng, chỉ là Thang Đoàn đang ở đó, bình thường sẽ sợ, nếu thì dù thêm mười mấy nữa cũng vẫn ở như thường.”
Ôn Noãn Noãn đối với việc khách đến chẳng sợ chút nào, phòng nhiều chính là thong dong như .
“Thang Đoàn?”
Bạch Truật nghi hoặc tiếp lời hỏi.
Nhà đồ nhi còn thành viên khác ?
lúc ăn trưa thấy xuất hiện.
Nếu là hầu thì từ lúc ông đến giờ châm rót nước đều là nhà đồ nhi , cũng thấy tỳ nữ việc.
Ôn Noãn Noãn ý cho Bạch Truật nhà họ con hổ trắng Thang Đoàn , để phòng gặp kinh sợ, thấy câu hỏi bèn nhân tiện giải thích:
“Nhà con còn một thành viên là Thang Đoàn, là một con hổ trắng, giờ giấc của nó khác với chúng con, ban ngày ngủ, ban đêm lên núi săn bắt, tự cung tự cấp còn dư dả nữa đấy ạ!”
Ba em rửa bát xong thấy tẩu tẩu đang khen ngợi Thang Đoàn, cũng lấy vinh dự mà khen theo:
“Thang Đoàn thỉnh thoảng còn thể tiếp tế cho chúng con, cho nhà chúng con đồ rừng tươi sống dứt!”
Thực bọn họ còn khiêm tốn , Thang Đoàn là thỉnh thoảng, là thường xuyên tiếp tế!
Là một tay săn bắt lão luyện, Thang Đoàn năm sáu ngày mới ăn một , ban ngày lười biếng ngủ gật, ban đêm tinh săn bắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-365.html.]
Ngoại trừ những ngày mưa tuyết cũng như những ngày tuyết lớn phong tỏa núi rừng, thời gian còn chăm chỉ như một con ong nhỏ .
Dê rừng, hươu, hoẵng, thỏ rừng gà rừng...
đồ rừng của nhà họ bao giờ đứt đoạn, kịp ăn hết bộ đều tẩu tẩu cất trữ lương thực dự trữ, như thành cũng thể đồ rừng tươi sống để ăn bất cứ lúc nào.
Thang Đoàn bao thầu việc cung cấp đồ rừng cho cả gia đình, còn là loại cái gì cũng , chủng loại đặc biệt đầy đủ!
Bạch Truật sững sờ.
“Hổ trắng” mờ mịt há há miệng, nên cái gì , con hổ trắng mà ông định tìm thế mà ở ngay Sơn Thủy Gian?
Đây là ông mòn gót giày tìm chẳng thấy, nhờ chẳng tốn chút công phu?
“Sư phụ đừng lo, Thang Đoàn ít khi lảng vảng trong trang trại, thấy cũng là khinh khỉnh bỏ , chỉ cần đừng chủ động tấn công nó là .”
Lãnh Thần tưởng sư phụ thấy thì sợ hãi, vội vàng nhắc nhở điểm cần chú ý.
Bạch Truật:
...
Ông kẻ ngốc, chủ động tấn công một con hổ trắng?!
Đó thực sự là chê mạng dài , hơn nữa cho dù chê mạng dài, ông cũng sẽ chọn cách tự kết liễu t.h.ả.m khốc như .
Đồ nhi thật là hiểu ông chút nào.
Không đúng, sự chú ý của ông dẫn lệch hướng ?
“Trước hổ trắng chính là nhà các ngươi?
Ta hơn hai mươi ngày ở kinh thành thấy mấy tên nha dịch tán gẫu, trang trại phía bắc kinh thành một con hổ trắng, lập tức lên đường tìm theo hướng đại khái!”
Sự chú ý của Ôn Noãn Noãn ở chỗ:
“Hơn hai mươi ngày ?”
Còn là lập tức lên đường?
Kinh thành đến Sơn Thủy Gian xe ngựa mất hơn ba canh giờ, bộ bảy tám canh giờ cũng đủ , cho dù đường, cũng tuyệt đối mất đến hơn hai mươi ngày nha.
Lãnh Vân chú ý đến là:
“Tìm đến ?”
Bạch sư phụ tình cờ ngang qua Sơn Thủy Gian ngất xỉu, mà là đặc biệt tìm trang trại của bọn họ sơ suất ngất xỉu ?
Vừa nghĩ đến chuyện , Bạch Truật liền tức giận hừ hừ:
“ , trong thành thực sự vô vị, nơi hổ canh giữ ắt hẳn cây cối tươi , kỳ trân dị thảo nhiều, yên liền nghĩ đến đây dạo quanh.
Trên đường ghé một gia đình xin nước uống, là nạn hạn hán ở quận Nam Dương chạy nạn qua đây vất vả lắm mới an , lúc tán gẫu là đại phu, liền bế đứa con trai đang sinh bệnh sốt cao cầu xin chẩn trị!
Ta nghĩ bụng uống nước của , cứu chữa mi-ễn ph-í cũng là lẽ đương nhiên, huống hồ gia đình đó thế nào cũng giống như tiền dư dả, bạc thành xem bệnh thật đáng thương, thế là chữa cho.
Một ngày đứa con trai nhà đó hết sốt, ba ngày bình phục như cũ, nghĩ bụng nên tiếp tục lên đường tìm hổ trắng, nào ngờ !
Lúc chào tạm biệt liền một gậy đ-ập cho bất tỉnh nhân sự.”
Lần đến lượt Ôn Noãn Noãn và ba em trợn mắt há mốc mồm, ngây Bạch Truật hiện giờ kể mà vẫn lộ rõ vẻ phẫn nộ.
Gia đình đó điển hình là lấy oán báo ơn nha.
Thay là ai nghĩ đến cũng thấy lạnh lòng.
Bạch Truật căm giận :
“Lũ tiểu nhân như bọn chúng cũng chỉ thể lén lút dùng thủ đoạn hèn hạ mới bắt , nếu là dùng thu-ốc mê linh tinh thì chắc chắn còn lấy thể ngửi thấy mùi mà thấu , tuy nhiên thu-ốc mê khá đắt, chắc hẳn bọn chúng cũng nỡ bỏ bạc mua.”