Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 39
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:19:59
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hừ, tình huống hiện giờ của nàng là thế nào đây!”
Đây chẳng là tình tiết của nữ chính khi nam chính ở hiện trường ?
Sao cũng thể đặt lên nàng chứ!
Nàng chỉ là một nữ phụ pháo hôi góp mặt cho đủ chữ thôi mà!
Ôn Noãn Noãn tức xì khói khiếu nại với ông trời.
Bên , Dương Minh đang lắc quạt xếp bày tư thế tự nhận là phong lưu, cố ý hạ thấp giọng hỏi:
“Tiểu sinh phúc, liệu thể mời tiểu nương t.ử đến t.ửu lầu trò chuyện một chút ?"
Nói xong, quên khinh bỉ liếc cái bánh bao tay Ôn Noãn Noãn.
Tuy là bột trắng đấy, nhưng thể sa sút đến mức xổm ở góc tường ăn, chắc hẳn nhân bên trong cũng chẳng thể thịt .
Hắn quan sát vị tiểu nương t.ử xinh hồi lâu , từ lúc nàng đầy mặt kinh ngạc ngước tấm biển hiệu tiệm vải, hưng phấn , mãi cho đến lâu lâu mới , kết quả là hai tay trống trơn, chẳng mua thứ gì cả!
Lại còn mang vẻ mặt mệt mỏi xổm ở góc tường ăn cái bánh bao lạnh ngắt.
Không cần nghĩ cũng là vì nguyên nhân gì !
“Có tiểu nương t.ử sắm quần áo mới ?
Bản công t.ử dẫn nàng chọn, ?"
Ôn Noãn Noãn chỉ cảm thấy nàng mới ngẩn một lát, gã đàn ông g-ầy gò đối diện luyên thuyên một tràng dài!
Nàng xuyên đến đây mấy ngày nay, cũng từng soi bóng xuống nước, ngay cả cái bóng mờ mịt thể mờ mịt hơn trong nước cũng thể dung mạo của nàng quả thực gọi là xinh .
với tư cách là nguyên phối của nam chính trong truyện đại nam chủ, đương nhiên là phong thái thanh nhã cao quý, thể là cái vẻ lẳng lơ yêu kiều như của một phòng nhì chứ?
Đó chẳng là vả mặt nam chính !
bây giờ, tại cái vẻ thanh nhã cao quý phong thái chính thất như nàng một gã lãng t.ử bắt chuyện?
Hơn nữa còn là tình tiết mà chỉ khi là nữ chính mới gặp ?
Ôn Noãn Noãn hiểu và chấn động mạnh.
Dương Minh mãi nhận hồi đáp liền lắc đầu thở dài, ngờ mỹ nhân yểu điệu thế là kẻ đầu óc linh hoạt!
Hèn chi ngay cả khi dung mạo trời ban , vẫn thể sống khổ cực như !
“Tẩu t.ử nhà mua quần áo tự nhiên sẽ mua, phiền ngươi lo lắng!"
Lãnh Thần phản ứng nhất, chắn Ôn Noãn Noãn, vẻ mặt lạnh lùng.
Lãnh Vân cũng nhảy dựng lên, trừng mắt hung dữ với Dương Minh!
Dương Minh sợ hai đứa trẻ choai choai mặc đồ rách rưới, đôi mắt vẫn chằm chằm mỹ nhân, phe phẩy quạt xếp, nhếch một bên khóe miệng :
“Tiểu nương t.ử đừng sợ, theo thể ăn cơm canh nóng hổi ngon lành!
Còn cả thịt nữa đấy!"
Là một hiện đại, giáo d.ụ.c tam quan ngay thẳng nhiều năm, gặp loại thích trò , Ôn Noãn Noãn nhịn nổi!
Lập tức nhảy dựng lên, hận thể chống nạnh chỉ tay mặt mà mắng!
Chút lý trí còn sót nhắc nhở nàng, thu liễm một chút, hai đứa nhỏ và hoa hoa cỏ cỏ sợ hãi.
Hít sâu một , nàng mắng mà dùng từ tục tĩu:
“Ngươi ngươi xem, hệt như một con cóc thông , còn dám vác mặt đường mà động cỡn!
Cái hạng như ngươi, đuổi theo hai con phố, mà đầu một thì cứ coi như mù mắt!
Ai cho ngươi cái sự tự tin đó hả, cái đầu to tổ chảng hệt như cái thùng vệ sinh, bên trong chứa là phân chứ gì!
Còn cố vẻ khàn giọng mà chuyện, thể năng t.ử tế , năng t.ử tế thì họng ngươi hỏng chắc?
là cóc ghẻ giả ễnh ương, thích trò!
Cóc ghẻ leo lên chân, c.ắ.n cũng thấy tởm ch-ết !"
Đù, còn cơm canh nóng hổi, còn thịt nữa cơ đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-39.html.]
Của nàng đây nóng hổi chắc, của nàng đây thịt chắc?
Nàng thật sự đem cái bánh bao lớn vỗ cái mặt nhọn má khỉ của , sợ lãng phí cái bánh bao nhân thịt đậm đà của .
Cắn một miếng thật lớn, Ôn Noãn Noãn ăn đến mức miệng đầy mỡ, tức giận :
“Nhìn xem, xem cái là cái gì?
Đây thịt chắc?
Đây nóng hổi chắc?!"
“Ừ."
Một giọng trầm thấp mang theo ý truyền đến từ phía gã mặt nhọn má khỉ.
Khác với giọng cố ý hạ thấp của gã mặt nhọn má khỉ, tới chỉ đơn giản là một âm tiết nhẹ nhàng, nhưng mang theo sự tán thành thể nghi ngờ.
Và cả,
Ý kìm nén đang ẩn giấu.
Chương 33 Hóa là Lãnh Tiêu, tới đây?
Người nam t.ử dáng cao ráo thẳng tắp, một đôi mắt phượng xếch lên, đôi mắt sâu thẳm như nước hồ lấp lánh ánh sáng, bao phủ bởi khí chất thanh lãnh xa cách, xa vời như vầng trăng sáng trời.
Dù mặc bộ áo dài giặt đến bạc màu, vẫn cứ là “tích thạch như ngọc, liệt tùng như thúy, lang diễm độc tuyệt, thế vô kỳ nhị" ( như ngọc quý, như tùng xanh, vẻ rực rỡ hiếm đời).
Ôn Noãn Noãn đoán là ai .
Ngoài Lãnh Tiêu , còn ai xứng đáng với câu “lang diễm độc tuyệt, thế vô kỳ nhị"?
Cuối cùng nàng hiểu thế nào là như chi lan ngọc thụ, như trăng sáng lòng.
, vị đại nam chủ vốn thanh lãnh xa cách, tích thạch như ngọc, liệt tùng như thúy Lãnh Tiêu, lúc đây đang ẩn hiện vài phần ý !
Còn nàng, tóc tai bù xù b.úi lỏng lẻo, vẻ mặt dữ tợn, miệng ngậm đầy bánh bao phồng lên.
Và đúng như nàng đây, bánh bao nàng nước sốt chỉ chảy xuống khóe miệng mà còn thể chảy đầy cả tay, bây giờ chứng thực !
Hình ảnh quá , Ôn Noãn Noãn dám nghĩ kỹ.
Trong lòng sớm mắng gã mặt nhọn má khỉ nửa ch-ết, xuất hiện lúc nào xuất hiện, cứ xuất hiện lúc Lãnh Tiêu ở đây!
Nàng đó còn định để cho Lãnh Tiêu một ấn tượng ôn nhu hiền thục, lương thiện cơ đấy.
Giờ thì xong , đừng nghĩ đến nữa, vẫn nên nghĩ xem để tự lực cánh sinh .
“Tẩu t.ử, đại ca tới !"
Lãnh Thiên kéo xe bò từ phía lao tới, hưng phấn .
Cảm ơn!
Nàng mắt, nàng thấy .
Ôn Noãn Noãn dở dở .
Nàng Lãnh Tiêu sẽ đến thành phố chứ!
Nếu thì nàng cũng một phen tiểu bạch hoa, giao cho xử lý .
“Đại ca, đến thăm tẩu t.ử ?
Cái tên thật quá ghê tởm, dám trêu ghẹo tẩu t.ử!"
Lãnh Vân hậm hực chỉ tay gã mặt nhọn má khỉ .
“Ừ, thấy ."
Giọng trầm thấp của Lãnh Tiêu ẩn giấu ý .
Ôn Noãn Noãn hổ đến mức ngón chân thể bấm một căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách luôn !
Huhu, Lãnh Tiêu thấy hết .
Ngay cả lúc nàng chống nạnh chỉ tay gã mặt nhọn má khỉ, mắng là cóc ghẻ thích trò, đầu óc như cái thùng phân các thứ đều thấy và thấy hết !
Thôi bỏ , Ôn Noãn Noãn đ-âm lao theo lao thầm nghĩ, chỉ cần nàng thấy hổ thì hổ sẽ là kẻ khác.