Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 392

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:13:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thử hương vị mới giải thích, trải nghiệm thực tế thì mới dễ hiểu hơn.”

 

“Hả?

 

Cho chúng ăn ạ?"

 

“Chúng thể ăn những thứ ?"

 

“Cái , cái lãng phí quá ạ?"

 

Trong làn sóng câu hỏi hết đợt đến đợt khác đều là những tiếng hỏi han đầy kinh ngạc.

 

Phu nhân bụng dạy họ đành, còn thể ăn như ?

 

chút đúng quy củ ?

 

“Không , trong nhà cá nhiều lắm!

 

Vả nếm hương vị thì nha."

 

Ôn Noãn Noãn xua tay quan tâm, hiệu lấy bát đũa.

 

Đầu bếp nào khi nghề mà luyện tay?

 

Học nghề thì luôn hao tổn nguyên liệu, giờ đây chẳng qua chỉ là một con cá mà thôi, đối với một sở hữu mấy trăm con cá lớn như cô thì thực sự tính là gì!

 

Lý Tú Nga múc một bát đưa cho Ôn Noãn Noãn :

 

“Phu nhân, cho ạ."

 

Ôn Noãn Noãn thấy đang trố mắt bèn đón lấy húp một ngụm, nhận xét:

 

“Cũng , mặn một chút."

 

Loại muối hạt lớn, cô dùng chuẩn xác cho lắm.

 

Các phụ nhân thấy Ôn Noãn Noãn động đũa mới cầm bát đũa, tự giác xếp hàng múc hơn nửa bát canh cá, cùng tiếp theo chia một miếng bánh bột ngô.

 

Học theo dáng vẻ của Ôn Noãn Noãn, tiên c.ắ.n một miếng bánh bột ngô thơm giòn, cảm giác khi miệng quả nhiên đúng như lời phu nhân , cảm giác hạt của ngô sự mịn màng của bột trắng, còn hương thơm thanh khiết của ngũ cốc!

 

Lại húp một ngụm canh cá lớn, tươi ngon thơm cay!

 

Mấy phụ nhân nhất thời chú ý sặc, tức thì tiếng ho sặc sụa vang lên bốn phía.

 

ho xong, mắt rơm rớm húp sùm sụp ăn sạch, thật ngon!

 

“Phu nhân, mặn ạ."

 

chỉ thấy ngon quá trời luôn!

 

Một chút cũng thấy mặn."

 

“Cay cay nóng hổi, là do tương cay ạ?"

 

“Hầm cá thế một chút mùi tanh của đất cũng luôn!"

 

Ôn Noãn Noãn nhạt:

 

“Ngày mai một nữa, nhạt hơn một chút xíu nữa thử , các quan viên ở Kinh Thành khẩu vị cực kỳ thanh đạm."

 

Đây là do Hoa Lưu Quang và Lăng Dao , trong hoàng cung nội viện thịnh hành các món ăn thanh đạm, quan viên quyền quý học theo, nhất thời khá là thịnh hành.

 

Muối và vị cay đều hạ xuống một chút, để những vị giác vốn ăn thanh đạm một quá trình thích nghi dần dần.

 

lẩu còn nước lèo thanh đạm để lựa chọn, món hầm nồi sắt chỉ thể tươi ngon nồng nàn, về khẩu vị thì chiều lòng một chút.

 

Nghe thấy lời Ôn Noãn Noãn , đám đông lập tức im lặng lời, bất kỳ dị nghị nào.

 

Đồng thời trong lòng vui sướng, phu nhân ngày mai còn thử một nữa cơ đấy.

 

Không là vì để ăn, mà là thể ở bên phu nhân thêm một ngày nữa.

 

“Tửu lầu sơ bộ định ngày mười tám tháng Ba khai trương, muộn nhất là tháng thành chọn nhà cửa bài trí, cho nên trong vòng hai tháng , nắm vững những món ăn .

 

Chúng xem , đó luyện tập, cuối cùng thống nhất kiểm tra, nào nấu ngon thì bếp chính, còn những việc như vo rửa, sơ chế rau củ, phụ bếp đều ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-392.html.]

 

Ôn Noãn Noãn xong.

 

Lại bổ sung thêm:

 

“Tương cay là tương đậu nành cho thêm ớt nấu thành, trong kho nhiều đậu nành lắm, quãng thời gian rảnh rỗi khéo thêm nhiều tương đậu nành để đến lúc đó dùng."

 

Gia vị và những thứ như dưa muối nhỏ, dưa chua nhỏ mang đậm màu sắc cá nhân, mỗi nhà mỗi khác, nhà cô đặc sắc riêng của , đây cũng là thứ mà nhà khác bắt chước , thế .

 

“Vâng, theo phu nhân ạ."

 

Tuy đông nhưng tiếng thống nhất đến lạ kỳ.

 

Dạy xong món ăn phức tạp nhất trong hầm nồi sắt, hiệu quả Ôn Noãn Noãn vẫn vô cùng hài lòng, tiếp theo cách sườn thì càng nhàn hạ hơn.

 

Ừm, mỗi ngày dạy họ xong, một chút cũng ảnh hưởng đến việc cô luyện chữ.

 

Hiện tại ngày tháng của cô trôi qua càng lúc càng sung túc, sáng sớm nhảy mấy lượt điệu nhảy thỏ —— vận động nha, ở nơi thiếu y hụt thu-ốc chỉ thể nâng cao thể chất và khả năng miễn dịch của bản thôi!

 

Không gì quan trọng bằng một c-ơ th-ể khỏe mạnh.

 

Nhảy xong mệt.

 

Sau đó luyện chữ lông trong hai tiếng đồng hồ, mà còn là chữ phồn thể!

 

Viết xong cổ tay mệt.

 

Ăn cơm trưa xong, dạy nấu ăn tại chỗ.

 

Cái thì còn đỡ, những chỗ cô động tay cơ bản ít, chủ yếu là nhiều một chút, tốn giọng.

 

Sau đó còn tiếp tục luyện chữ hai tiếng đồng hồ nữa...

 

Vốn dĩ ườn, cá mặn, một con mọt gạo vô ưu vô lự, mà chẳng thực hiện cái nào!

 

Cô hiện tại còn chăm chỉ hơn cả chiến sĩ thi đua, đúng là chiến cơ trong các chiến sĩ thi đua!

 

Haizz, nếu ở Trung Quốc cô mà nỗ lực như thì Thanh Bắc cũng thành vấn đề.

 

nghĩ cũng đúng, ở Trung Quốc cô nỗ lực thì cũng chỉ sống kém hơn một chút thôi, nhưng cơm no áo ấm là vấn đề, càng nguy hiểm đến tính mạng.

 

ở đây thì khác nha, nỗ lực thật sự thể ch-ết đói, sống kém cỏi lúc nào là cái mạng nhỏ đời nhà ma!

 

Cuộc sống ép buộc, bi kịch!

 

Đang thầm tính toán trong lòng, Ôn Noãn Noãn đột nhiên thấy tiếng bước chân vội vã từ ngoài sân truyền đến, cùng với tiếng la hét lớn:

 

“Tẩu t.ử!

 

Tẩu t.ử, chúng em về đây."

 

Là Lãnh Thiên.

 

Chỉ về mới la hét cho tất cả cùng .

 

Nếu lấy băng về, Ôn Noãn Noãn chừng còn tưởng đ-ánh thắng trận khải trở về!

 

Việc dạy học trong bếp tạm thời kết thúc, đông đảo phụ nhân trong phòng cùng ùa ngoài sân xem băng khối lấy về.

 

Những tảng băng dài ba thước, rộng hai thước năm sáu thốn xếp ngay ngắn xe bò, kéo bên cạnh hầm ngầm trong sân.

 

“Năm ngoái dọn nhà mới kịp đào hầm ngầm, năm nay tranh thủ đào hầm ngầm , cất giữ đồ đạc cho tiện."

 

“Nhà đông , lương thực, rau cỏ, đồ đạc đều nhiều, đào hai cái hầm ngầm mới , đắp chuồng gà xong còn cái hàng rào quây .

 

, bên cạnh hàng rào còn thể trồng ít kim ngân hoa, Bạch sư phụ đau răng sưng đau thì dùng kim ngân hoa pha nước uống, nhiều quá thì phơi khô còn thể bán cho hiệu thu-ốc trong thành đấy."

 

“Ái chà, thế mới thấy, việc cần thực sự ít ."

 

“Vậy tranh thủ lúc rảnh rỗi , mau ch.óng về nhà hàng rào lên thôi, nếu đợi đến lúc thành, những công việc chắc kịp !"

 

Sau một hồi trò chuyện, các phụ nhân của mỗi nhà cũng còn tâm trí mà xem băng khối nữa —— chủ yếu cũng trời nóng nực, trong cơn gió lạnh thấu xương thế , ai mà thích xem băng khối?

 

Sau khi chào tạm biệt Ôn Noãn Noãn, họ bước chân vội vã trở về nhà việc.

 

 

Loading...