Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 399
Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:13:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Biểu cảm của Lãnh Thiên, Lãnh Thần, Lãnh Vân y hệt , ngạc nhiên đến mức mồm há hốc, kinh ngạc đến mức đồng bộ.”
Trời đất, bọn họ thấy cái gì ?
Đây là thứ bọn họ thể xem ?
Khoan , bây giờ là lúc quan tâm chuyện !
Đại ca khi nào thẹn quá hóa giận, cho bọn họ thư phòng nữa ?
Hoặc là đuổi bọn họ ngoài học nghề?
Ý nghĩ lóe qua, ba phản ứng khác .
Lãnh Thiên vội vàng lớn:
“Chúng cái gì cũng thấy!"
Lời thốt , mặt Ôn Noãn Noãn càng đỏ hơn, trốn lưng Lãnh Tiêu, hai tay vô thức nắm lấy vạt áo bên hông , khuôn mặt nhỏ nhắn ảo não tựa tấm lưng rộng lớn rắn chắc mặt.
Không nhận hình cao lớn thon dài cứng đờ một cái.
Thực , đại đúng, quả thực cái gì cũng thấy mà, vì Lãnh Tiêu còn kịp... cũng xảy chuyện gì...
Nàng đang chột cái gì chứ?
Phượng nhãn Lãnh Tiêu lạnh lẽo, khí tức quanh càng thêm âm trầm thâm thúy.
Lãnh Thần, Lãnh Vân đồng thời đỡ trán, Lãnh Vân vội vàng cứu vãn:
“Đại ca, tẩu t.ử, hai cứ tiếp tục, bọn ngoài chơi đây, đến giờ cơm tối mới về!"
Được , Ôn Noãn Noãn chột cũng thành chột !
Ba đứa nhỏ chỉ thấy, mà hình như còn hiểu ý nghĩa là gì, trẻ con mười mấy tuổi hiểu nhiều thế .
Nhịn sự thẹn thùng, từ lưng Lãnh Tiêu thò cái đầu nhỏ , cất giọng gọi:
“Vào ."
Nếu để bọn chúng , thì đúng là giống như nàng và Lãnh Tiêu sẽ tiếp tục thật .
Ba đứa nhỏ rầu rĩ dám tiến lên, ba đôi mắt sợ sệt chằm chằm đại ca nhà .
Ôn Noãn Noãn hiểu, đây là đang đợi Lãnh Tiêu lên tiếng đây.
Ba đứa đối với Lãnh Tiêu đại ca , một sự sợ hãi và tôn sùng thiên bẩm, chuyện đều theo chút lời tiếng .
Thế là nàng nhẹ nhàng nhắc nhở khe khẽ:
“Lãnh Tiêu?"
Thân hình nghiêm nghị tối tăm mặt xoay , bờ môi mỏng mím c.h.ặ.t, cúi đầu lẩm bẩm oán trách nhỏ:
“Thật sự nên đuổi ba đứa ngoài ngay bây giờ."
Ôn Noãn Noãn thấy Lãnh Tiêu lúc lầm bầm oán trách trông thật đáng yêu.
Ngoại trừ lúc uống say, hiếm khi lời bộc lộ cảm xúc rõ rệt như .
Trên mặt rạng rỡ nụ ngọt ngào, nắm lấy bàn tay lớn thô ráp mặt bóp bóp, khuyên nhủ:
“Lần là của chúng ."
Bị ba đứa nhỏ vẫn còn là trẻ con vô tình đụng , đương nhiên trách nàng và chứ, dẫu , thư phòng vốn mở cửa với ba đứa nhỏ, tùy ý.
Sắc mặt Lãnh Tiêu trầm xuống, nắm ngược bàn tay nhỏ bé mềm mại:
“Không liên quan đến nàng, trách ."
Trách kiềm chế .
“Lần ... là ở trong phòng ngủ thì hơn..."
Ôn Noãn Noãn đành nhịn sự ngượng ngùng hận thể tìm kẽ nứt mà chui xuống, khẽ lẩm bẩm.
Dù ba đứa nhỏ còn bé, chị, kiểu gì cũng để ý đến ba đứa em trai.
Lần ?!
Noãn Noãn trách , còn .
Lãnh Tiêu bất chợt ngẩng mắt, niềm vui sướng trong mắt cuộn trào dứt.
Giọng khàn khàn vui mừng đáp:
“Được."
~
Ba đứa nhỏ gò bó ghế, cụp mi rủ mắt, lời nào.
Ôn Noãn Noãn quả thực chút ngượng ngùng, đành bấm bụng đưa một câu hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-399.html.]
“Người thành ngày mai tìm xong ?"
Lãnh Vân lập tức ngẩng đầu, đó nhận điều gì đó, vội vàng cúi đầu xuống, trả lời:
“Tìm xong , hai em Lý Đại Lực, Lý Đại Sơn và hai em nhà họ Từ, họ Vương, còn Triệu Thiên Minh, Khổng Vũ, bọn họ đều đ-ánh xe ngựa."
“Tốt, định mấy cỗ xe ngựa ?"
Lãnh Thần đáp:
“Định là ba cỗ xe ngựa, như cũng thể mang thêm nhiều vật dụng về trang t.ử, ngày mai em nhà họ Vương đ-ánh xe chở sư phụ và , Triệu Thiên Minh, Khổng Vũ và em nhà họ Từ một cỗ xe, Lý Đại Lực, Lý Đại Sơn đ-ánh xe chở đại ca tẩu t.ử và đại tiểu ."
Lãnh Thiên, Lãnh Vân vội vàng lắc đầu:
“Không cần cần, bọn cùng một xe với là !"
Sắc hồng mới ép xuống mặt Ôn Noãn Noãn, kìm mà trào lên.
Hừ hừ, đại tiểu cần thiết rõ ràng thế .
Vừa định mở miệng cần, liền thấy Lãnh Tiêu bên cạnh giọng trầm trầm:
“Được."
Ôn Noãn Noãn:
...
Đệ là chê ba đứa nhỏ hiểu lầm còn đủ sâu ?
Lãnh Thiên, Lãnh Vân thở phào nhẹ nhõm, xem cách của bọn họ hợp ý đại ca!
Tốt, cứ theo tiêu chuẩn mà !
“Triệu đại thúc thành mất hai ba canh giờ, cổng thành đại khái mở giờ Mão khắc ba ( 6h sáng), chúng nếu định về trong ngày, nhất là khởi hành giờ Dần ( 3-5h sáng)."
Lãnh Thần tiếp tục bẩm báo.
Ôn Noãn Noãn nhẩm tính thời gian, nghĩa là ba giờ sáng xuất phát, đại khái bảy tám giờ là tới kinh thành, như trọn vẹn một ngày ở trong thành việc.
Buổi tối chỉ cần kịp khỏi thành khi đóng cổng thành là , về trang t.ử muộn một chút cũng .
“Được."
Đi ngoài, chuyện cứ thế nào thuận tiện thì .
“Đệ và sư phụ mua d.ư.ợ.c liệu và bình sứ, lẽ thể cùng ."
Lãnh Thần giải thích dự định .
“Đệ và Triệu đại thúc, Khổng Vũ xong, mua công cụ săn b-ắn và nông, Lâm lão cha liệt kê danh sách đưa cho Khổng Vũ, ngày mai theo danh sách mua những nông cụ còn thiếu về, chắc cũng cùng đại ca tẩu t.ử."
Lãnh Thiên đó theo đuôi .
Lãnh Vân:
...
Đệ thì ?
Dưới ánh mắt lạnh lẽo đáng sợ quét qua của đại ca nhà , từ bỏ ý định vốn bám lấy tẩu t.ử mua các loại đồ ăn ngon, nghiến răng đổi ý:
“Ngày mai cùng tam ca!"
Ôn Noãn Noãn ngạc nhiên về phía tiểu , nàng còn tưởng tiểu theo nàng mua đồ ăn ngon chứ!
Hỏi chắc chắn:
“Đệ cùng ?"
Lãnh Vân gật đầu 'kiên định':
“Không cần, cùng tam ca!"
“Được ."
Ôn Noãn Noãn gật đầu, từ trong kho chứa đồ lấy ba túi bạc căng phồng, đưa cho ba đứa nhỏ :
“Các cầm lấy, gì cần thì các tự mua là ."
“Cảm ơn tẩu t.ử!"
Ba khách khí vui vẻ nhận lấy.
Ngày mai họ thực sự nhiều thứ mua.
Chương 340 Đi kinh thành thôi
Hơn ba giờ sáng tại Sơn Thủy Gian, ánh trăng mát lạnh như nước, trong trẻo rải đầy mặt đất.
Trong trang t.ử ba cỗ xe ngựa thắng xong, sáu hán t.ử giơ cao bó đuốc, soi rọi con đường chính sáng rực.