Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 404
Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:14:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vội vàng đầu về phía đám tiểu sai của , tức giận đến mức giậm chân:
“Lũ vô dụng , các ngươi..."
Những lời định , khi thấy t.h.ả.m cảnh của bốn tiểu sai thì khựng , miệng vẫn há hốc , nhất thời quên cả ngậm .
Bốn tiểu sai mặt , giống như phát điên, cào cấu loạn xạ mặt, cổ, và đôi tay, đặc biệt là mặt đầy những vết m-áu loang lổ!
Trông vô cùng kinh dị.
Càng , Dương Vinh Hiên càng cảm thấy mặt, cổ, hai tay ngứa ngáy vô cùng, ngứa đến tận xương tủy...
“Ngứa quá!
Ngứa quá , tiểu nhân chịu nổi nữa."
“Công t.ử, công t.ử, mau cứu chúng tiểu nhân với!"
“Công t.ử..."
“Câm miệng!"
Dương Vinh Hiên dùng cả hai tay gãi lên mặt và , trong lòng bắt đầu sợ hãi, vì phát hiện cách một lớp vải căn bản là !
Muốn thò tay trong mà gãi... nhưng quần áo mùa đông nhiều lớp, vải dày, giờ đang ở giữa đường cái mà ?
Không , ngứa quá mất!
Ngước mắt lên, bốn tiểu sai còn màng đến việc đang ở đường, màng đến những cơn gió lạnh đầu xuân, giật tung thắt lưng thò tay bên trong.
Nghiến răng một cái, vội vàng quát:
“Đi!
Lên xe ngựa, về phủ, mời Vương thái y của Thái y viện qua đây!"
Năm trong tiếng nhạo của đám đông quả thực là 'y phục chỉnh tề' mà chạy trốn trối ch-ết.
Ôn Noãn Noãn thấy Thái y viện, Vương thái y, trong lòng thoáng qua một tia bất an, nghiêng mặt hỏi Lãnh Tiêu:
“Người thể mời thái y là lợi hại ?"
“Ừm."
Hy vọng là một đại tộc hư danh mà thực quyền, Ôn Noãn Noãn ôm tâm thái cầu may hỏi:
“Lợi hại đến mức nào?"
Lãnh Tiêu sắc mặt như thường:
“Dương Vinh Hiên, cha là nắm quyền Dương gia - Dương Chiêu, hiện là Nội các Thứ phụ của Lăng quốc."
“Chàng rõ ràng gia thế lợi hại, giúp mà còn tán thành?
nếu quan trường, là..."
Ôn Noãn Noãn tiếp nữa, nàng thì cũng , yến tiệc hậu trạch nàng là , nhưng Lãnh Tiêu thì khác nha, nhân vật lớn trong quan trường lợi hại như , chẳng lẽ tìm cách gây khó dễ cho ?
“Không , chuyện ngày hôm nay, Dương Chiêu cũng định sẵn là đội trời chung với ."
Giọng Lãnh Tiêu bình thản.
“Hả?"
Ôn Noãn Noãn ngẩn một lúc.
Dương Chiêu, nàng ấn tượng .
Dương Chiêu hiện tại vẫn là Nội các Thứ phụ, chẳng bao lâu nữa chức vị của Dương Chiêu sẽ thăng tiến hơn, sẽ trở thành Nội các Thủ phụ!
Trên con đường quan trường luôn tự xưng là bạn thâm giao của cha Lãnh Tiêu, ngoài thì thấy đối với Lãnh Tiêu khá là chiếu cố, thực chất là âm thầm chèn ép, luôn là kẻ màn lớn nhất khi Lãnh Tiêu lên vị trí Thủ phụ!
Lãnh Tiêu ?
Hơn nữa là từ sớm khi còn quan trường?
Vậy thì những màn đối đầu giữa và Dương Chiêu quan lộ đều là giả hiện ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-404.html.]
Dương Chiêu đang diễn, Lãnh Tiêu cũng chẳng đang diễn ...
Ôn Noãn Noãn cảm thấy não của sắp đủ dùng .
Khoan , nếu nãy là Dương Vinh Hiên, kết oán với đáng lẽ là Đại chứ.
Hơn nữa là vì thê t.ử tương lai của mà kết oán!
Ôn Noãn Noãn nãy cứ thấy những lời đó quen tai, nàng cuối cùng cũng nguyên nhân ở .
Hu hu, nàng cướp mất việc của Đại !
Bây giờ tính đây?
Oa, cô bé mặt , chẳng lẽ chính là Nam Chiếu Dược Vương Cốc...
“Bạch Chỉ tạ ơn các vị tương trợ!"
Quả nhiên!
Ôn Noãn Noãn sắp đến nơi .
Đại xin nhé, tỷ cố ý , vốn dĩ đáng lẽ là Đại theo Lãnh Tiêu, chỉ là xảy biến cố nên thêm tỷ!
Ước chừng là ai theo Lãnh Tiêu thì đó sẽ gặp thôi?
Thật sự trách nàng nha.
“Ha ha ha, cho dù chúng giúp đỡ, cô nương cũng thể rút lui an , đúng ?"
Chương 344 Báo ân
Dương Vinh Hiên cùng bốn tiểu sai ngứa ngáy, gãi đến mức mặt đầy vết m-áu.
Lại còn đến mức màng thể diện mà cởi áo gãi ngứa giữa đường.
Ôn Noãn Noãn cho rằng đó là ông trời lọt mắt mà ban báo ứng.
Lúc còn nghĩ thông, mặt là Bạch Chỉ của Dược Vương Cốc Nam Chiếu, chuyện liền thuận lý thành chương mà kết nối với .
Bạch Chỉ, một nữ t.ử tinh thông y thuật và độc d.ư.ợ.c, điều đáng quý là tính cách tuyệt đối kiểu bao cát nhu nhược nhẫn nhục chịu đựng, mà là kiểu điển hình oán báo oán thù báo thù.
Ân oán cực kỳ rõ ràng.
Sau khi là Bạch Chỉ, Ôn Noãn Noãn cũng hiểu những lời mà nàng hiểu , tuyệt đối là lời như nàng hằng tưởng!
Chỉ là thứ tiếng địa phương đó êm tai cộng với giọng dịu dàng của Bạch Chỉ, mềm mại khiến nàng tưởng cô bé tính tình , bắt nạt cũng là hiền lành lý với khác.
Thực dù nàng nãy tay, cũng thể rút lui an ~ hơn nữa còn bất kỳ khó khăn nào!
Khác hẳn với vẻ thờ ơ khi đối mặt với Dương Vinh Hiên nãy, lúc Bạch Chỉ rạng rỡ và hoạt bát, nụ vô cùng xán lạn, “Ta ngờ ở một nơi xa lạ, giúp , thật đấy!"
Từ Nam Chiếu suốt đường bộ, đường thủy, hơn hai tháng mới đến kinh thành, chứng kiến đủ loại chuyện bo bo giữ , đương nhiên khác cũng sai, nhưng lúc đây thể giúp nàng, nàng mới cảm thấy càng thêm đáng quý!
Dù nàng bột ngứa để tự vệ thành vấn đề, nhưng nếu đổi là những cô gái khác quấy rối thì ?
Trong tình huống đồng ý mà còn cưỡng ép chặn đường, nếu lôi lên xe ngựa, sẽ tuyệt vọng đến nhường nào?
Gia đình đang đợi nàng trở về sẽ tuyệt vọng đến nhường nào!
Thậm chí kinh thành rộng lớn thế , gia đình của những cô gái bắt cóc tìm cũng tìm ở .
Đối với bọn họ, giúp đỡ, sẽ cảm kích bao.
“Tỷ thật là quá lợi hại !
Không chỉ giúp , mà còn khiến kẻ đó mất mặt đến tận nhà!"
Cậy gia thế quyền tiền, tự xưng phong lưu thực chất là hạ lưu, tạo nên một giai thoại phong lưu để vang danh kinh thành, giờ đây cũng coi như toại nguyện của .
Dù giai thoại phong lưu mà, thể chỉ nhận cái mà nhận cái kém chứ.
Nàng chỉ thể đến mức rút lui an , rút lui an khó, khó là khiến loại như quét sạch thể diện!
Nếu chỉ là phát ngứa gãi nát mặt, tĩnh dưỡng vẫn sẽ tái phạm, vẫn sẽ coi đó là chuyện để khoe khoang; nhưng khi qua tay mặt đây một mạch khiến chuyện biến thành một trò , nàng tìm một thầy kể chuyện ở t.ửu lầu ngày ba bữa mà kể!