Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 42

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:21:56
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vốn dĩ mua nhiều đồ như cũng thể nhét hết khu lưu trữ, chỉ thể chọn lọc những thứ nhỏ, nặng và dễ vỡ, còn như vải vóc thì xếp .

 

ngờ Lãnh Tiêu đến!

 

Anh dùng sức một , chỉ trong vỏn vẹn một giờ đồng hồ ngắn ngủi, mở rộng khu lưu trữ hơn gấp ba !

 

Bây giờ chỉ những món nhỏ, nặng, dễ vỡ, mà ngay cả vải vóc, điểm tâm, giỏ tre, gùi tre đều thể chứa hết.

 

Dĩ nhiên, gùi tre thì sẽ bỏ trong đó .

 

“Tẩu t.ử, mấy cái giỏ tre cứ đặt xe đẩy , dùng cỏ tranh phủ lên, cũng ai bên trong gì."

 

Lãnh Thiên đề nghị.

 

“Được thôi."

 

Ôn Noãn Noãn ý kiến gì.

 

Ra khỏi cửa tây, một bên họ về hướng nam, một bên phía Lãnh Tiêu về hướng bắc.

 

Sắp chia tay, Ôn Noãn Noãn quyết định ghi thêm một đợt điểm thiện cảm nữa.

 

Không còn cách nào khác, bao giờ nàng mới gặp Lãnh Tiêu.

 

Mà việc gian lưu trữ mở rộng là quá đỗi thuận tiện và quan trọng!

 

Về đến nhà nàng thể giới hạn mà tích trữ sản vật núi để kiếm bạc.

 

Chương 35 Mua xong về nhà

 

Ôn Noãn Noãn hiểu rõ tầm quan trọng của việc lấy lòng Lãnh Tiêu, nhưng thế nào đây?

 

Thức ăn tặng, văn cụ đưa, lời quan tâm cũng , còn gì thể nữa ?

 

, Lãnh Tiêu là đại ca, còn một ở ngoài cầu học, chắc hẳn quan tâm nhất đến các và gia đình.

 

Đôi mắt Ôn Noãn Noãn sáng lấp lánh, gương mặt nhỏ tràn đầy ý , giọng điệu dịu dàng hết mức thể:

 

“Chàng cứ yên tâm ở thư viện cầu học, trong nhà cần lo lắng, sẽ chăm sóc các thật , về cũng ."

 

Nói xong, trong lòng thầm tự khen ngợi chính , đúng là một hiền thê tiêu chuẩn mà.

 

đợi mãi, tiếng 'đinh' mong đợi vẫn vang lên.

 

Ơ, đúng nha.

 

Nàng ngước sắc mặt Lãnh Tiêu, ừm, trầm lạnh lùng đến mức cảm xúc gì.

 

Thôi bỏ , lẽ hôm nay điểm thiện cảm đầy , chỉ thể đợi thôi.

 

Rút kết luận xong, Ôn Noãn Noãn còn xoay quanh chuyện đó nữa, khi còn ý nghĩ mở rộng gian, lời cũng tự nhiên tùy ý hơn nhiều:

 

“Mấy món thức ăn chín mang cho để lâu , thể chia cho các bạn đồng môn cùng ăn sớm cho hết, vài ngày nữa sẽ bảo Đại mang thêm cho .

 

Trứng vịt muối thì đừng đem tặng khác nhé, đó là trứng vịt biển, quả nào cũng chảy dầu, ngon lắm đấy!"

 

“Ban đầu chỉ để hai quả trong bảo vật, ba ngày nay đều nỡ ăn, mang hết qua cho đấy."

 

“Lần rau xanh mang ít, nhớ ăn trái cây để bổ sung dinh dưỡng."

 

“Còn mang theo một ít nữa, thích loại nào, nên xanh, trắng, Phổ Nhĩ đều mang một ít, đợi Đại đến, nhớ bảo , tới nữa sẽ mang loại nào cho ."

 

“Chàng thích lạp xưởng thịt hun khói ?

 

Ta thấy tỏi ở ruộng mọc lắm, món thịt hun khói xào tỏi cho nhé, ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-42.html.]

 

“Được."

 

Ôn Noãn Noãn một tràng dài, Lãnh Tiêu mới đáp một chữ “Được", nhất thời nàng chẳng đang trả lời câu nào.

 

Đinh!

 

Tiếng động quen thuộc vang lên, Ôn Noãn Noãn cũng thèm để tâm là câu nào nữa, gương mặt nhỏ lập tức tươi như hoa nở rộ!

 

Là câu nào quan trọng, chỉ cần nàng tất cả những gì !

 

Cũng chẳng bao nhiêu món mà.

 

Vốn tưởng hôm nay đầy , ngờ nó to thêm nữa.

 

Tâm tư của quyền thần thật khó đoán mà, chẳng quy luật nào để theo, cũng câu nào chạm đúng tim đen của .

 

dù là câu nào, kết quả !

 

Giờ còn sớm, Ôn Noãn Noãn tự thấy chiến quả hôm nay mãn nguyện, phóng khoáng vẫy tay chào tạm biệt Lãnh Tiêu.

 

So với ba đứa nhỏ mắt lệ nhạt nhòa, Ôn Noãn Noãn rạng rỡ đầy nắng quả là vô cùng khác biệt!

 

Lãnh Tiêu ánh mắt thâm trầm Ôn Noãn Noãn, chuyển sang ba :

 

“Về ."

 

Tháng thể gặp .

 

Trên đường về, bốn nhanh hơn lúc tới nhiều.

 

Chủ yếu là vì ăn no, mua một lượng lớn đồ đạc, thấy Lãnh Tiêu giải tỏa nỗi nhớ nhung của ba đứa nhỏ mở rộng gian của Ôn Noãn Noãn, cả bốn đều vô cùng mãn nguyện.

 

Bây giờ ba đứa nhỏ chỉ nghĩ đến việc nhanh ch.óng về ngôi nhà nhỏ của , vì mùa đông sắp tới mà tích trữ lương thực, vì đại ca mà sớm ngày gom góp đủ lộ phí lên kinh ứng thí.

 

Ôn Noãn Noãn thì nghĩ sâu xa hơn một chút, dù nàng cũng lúc Lãnh Tiêu thi chỗ sẽ thiên tai, cho nên lúc đó mới dắt theo ba đứa nhỏ cùng kinh thành, đường vô cùng thê t.h.ả.m khổ cực.

 

Không chỉ bốn bọn họ khổ, mà tất cả những chạy nạn đều thê t.h.ả.m, so sánh , bốn em nhà họ Lãnh ít nhất cũng đến kinh thành thiếu một ai.

 

Phải rằng năm mất mùa dù chạy nạn cũng chỉ nước chờ ch-ết, mà đường chạy nạn những đại gia đình mười mấy , cuối cùng còn sót một nửa là may mắn lắm , nhiều nhà ch-ết sạch chỉ còn một hai , thậm chí là tuyệt tự!

 

Ôn Noãn Noãn từng trải qua, nhưng nàng bà ngoại kể , lúc đó chỉ với tư cách ngoài cuộc mà , tuy đau lòng, xót xa, sợ hãi nhưng thực sự hoảng loạn.

 

bây giờ thì khác, vì nàng sẽ là trải qua và đối mặt!

 

Vấn đề mấu chốt là nàng khi nào nó xảy , cũng chắc chắn là lũ lụt hạn hán.

 

Cũng chẳng trách nàng lúc đó truyện kỹ.

 

Cuốn sách 《Thủ Phụ Quyền Thế Ngút Trời》 là truyện dài kỳ, đến mấy triệu chữ , đến đoạn ai còn nhớ đoạn đầu cái gì?

 

Hơn nữa nam chính Lãnh Tiêu xuất hiện là sự tồn tại vô địch triều đình quan trường, căn bản miêu tả cảnh ngộ t.h.ả.m thương của ở quê nhà cũng như đường chạy nạn thi.

 

Nếu vì nguyên chủ - nữ phụ thê t.h.ả.m xuất hiện để b-ia đỡ đ-ạn, gây rối tìm c-ái ch-ết, gợi ký ức của Lãnh Tiêu và ba đứa nhỏ, thì mới những đoạn miêu tả rải r-ác đan xen .

 

Nếu nàng ngay cả những chuyện cũng chẳng .

 

cụ thể thế nào nàng nhớ, dù những thứ trong nguyên tác cũng thuộc phần lướt qua một lượt.

 

Là một công ăn lương, mỗi ngày nàng đều tận tụy việc, về nhà sách thư giãn một chút, nàng cảm thấy nhớ bấy nhiêu dễ dàng gì .

 

may mắn nàng mang theo tủ lạnh, đủ thức ăn, bất kể là lũ lụt hạn hán thì ăn uống cần lo, chỉ cần đối phó với năm thiên tai cũng như những rủi ro đường thi, chuẩn sẵn sàng những gì cần !

 

Thức ăn và nước uống dự trữ thật nhiều, bạc cũng cố gắng để dành càng nhiều càng .

 

 

Loading...