Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 420

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:15:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tiểu , công việc dạy trẻ con chữ tính toán ban đầu của , hãy chọn vài học để tiếp quản , chuyên tâm thống kê các khoản chi tiền mua gạch ngói, hạt giống, cây giống, d.ư.ợ.c liệu và các vật dụng vụn vặt trang trại, cũng như thu nhập .”

 

Hiện tại đang là vụ xuân, hạt giống đậu nành, đậu Hà Lan, bông vải... cần mua, trong kho trang trại sẵn, loại nào gieo hạt trực tiếp loại nào cần ươm mầm, những nông dân trồng trọt mấy chục năm đều hiểu rõ như lòng bàn tay, căn bản cần bọn họ lo lắng.

 

Ôn Noãn Noãn đến cả mạ và cỏ l.ồ.ng vực còn phân biệt , lúc lúa mạch còn nhỏ trông cũng chẳng khác hẹ là bao, dù lo lắng cũng vô dụng, nàng cũng thể hiểu hơn nông dân !

 

Những việc cứ giao cho những bậc lão niên tinh thông nông vụ thôi.

 

Mà năm mươi mẫu cây đào giống, năm mươi mẫu cây tỳ bà giống và những cây đào, nho, quế hoa lẻ tẻ cũng liên tục từng xe từng xe vận chuyển về trang trại, tranh thủ thời vụ mà trồng xuống, thể chậm trễ.

 

Xưởng nuôi lợn xây xong là mua lợn con, gà con vịt con, trang trại cũng những thứ , nhưng năm nay là năm đầu tiên mở rộng chăn nuôi, chỉ dựa lượng nhỏ gà vịt ấp trứng đây của trang trại là căn bản đủ!

 

Cộng thêm hạt giống d.ư.ợ.c liệu, rễ cây mà Bạch Chỉ ...

 

Từng việc từng việc một, mỗi thứ đều qua tay tiểu hạch toán lượng, chi trả bạc, nếu tiểu còn dạy chữ tính toán nữa thì mệt quá.

 

“Vâng tẩu t.ử, , sẽ sắp xếp những phân công , để ảnh hưởng đến việc chính.”

 

Lãnh Thiên lấy giấy b.út , đưa trực tiếp cho Bạch Chỉ mà bày biện ngay ngắn mặt nàng, khiến Bạch Chỉ liếc thêm hai cái.

 

Người gãi gãi đầu, hiểu vấn đề gì ?

 

Bạch Chỉ nhanh ch.óng thu hồi ánh mắt, nhấc b.út bắt đầu những d.ư.ợ.c liệu cần trồng, Lãnh Thiên cũng xuống chiếc ghế cũ.

 

Ánh mắt Ôn Noãn Noãn vô ý hữu ý liếc qua đại và Chỉ Nhi đang chút tương tác nào, chột dời tầm mắt :

 

“Việc phụ trách tương đối vụn vặt, lẽ chạy chạy giữa kinh thành và trang trại Sơn Thủy Gian.

 

Như là kinh thành mua cửa hàng hoặc thuê cửa hàng, trang trí, nhân viên nhà bếp, tiểu nhị... thu-ốc viên sản xuất ở Sơn Thủy Gian và lứa gà vịt lợn thỏ lớn lên , phương thức bán những vật phẩm , để chúng giá trị hơn!”

 

May mà năm nay cây ăn quả mới trồng xuống, củ cải đường chế biến thành đường trắng cũng đợi đến tháng chín tháng mười mới , nếu với mức độ bận rộn của nửa đầu năm nay, dù nguyên liệu đầy đủ cũng chắc thời gian .

 

“Tẩu t.ử, tẩu mệt quá ?”

 

“Mệt gì chứ?

 

Kiếm tiền mệt, kiếm tiền mới mệt!”

 

Ôn Noãn Noãn hừ hừ để tâm.

 

Cái thời đại , tiền dễ việc, tiền bước chân khó khăn, vốn dĩ nàng thấy bọn họ giàu , nhưng khi gặp Dương Vinh Hiên gây khó dễ mới phát hiện là còn xa mới đủ!

 

Nàng lén hỏi Lãnh Tiêu, khi Dương Vinh Hiên bắt chuyện với Bạch Chỉ, từ đầu đến cuối từng họ tên là gì, ?

 

Thiếu niên vốn đạm mạc cảm xúc, hàng mi rủ xuống đôi môi mỏng mím nhẹ, nửa ngày mới đáp:

 

Tòa Lãm Nguyệt Lâu trong miệng Dương Vinh Hiên vốn dĩ là của hồi môn của Lãnh mẫu, một đêm gặp nạn rơi tay nhà họ Dương.

 

Cho nên mới , tiền tài chê nhiều chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-420.html.]

 

Lãnh Tiêu sắp đấu trí đấu dũng với Thứ phụ Dương Chiêu, quan trường, đương nhiên là tiền tài càng nhiều càng .

 

Chương 358 Có một mảnh vườn rau của riêng để trồng rau

 

Trang trại vốn dĩ một trăm tám mươi tư , nay mở rộng lên một trăm chín mươi lăm .

 

Trang trại gần hai trăm con , trừ những đứa trẻ quá nhỏ , hầu như ai nấy đều việc để , mỗi đều đang lụng.

 

Người sức khỏe thì ở chỗ ruộng đúc gạch đất, năm nay mở rộng ngành chăn nuôi, vị trí chuồng lợn chọn ở phía cao của ruộng , một là lo tích nước khi mưa lớn, hai là để phân lợn - loại phân bón quý giá - khi ủ kỹ sẽ thuận thế chảy xuống những thửa ruộng cằn cỗi ở hạ lưu để cải tạo đất.

 

Mà việc đúc gạch đất đặc biệt tốn sức đặc biệt mệt, do những hán t.ử đang độ tuổi sung sức, thể lực đảm nhiệm.

 

Sáu con lừa mua Tết và mười ba con bò vốn đang cày năm sáu trăm mẫu ruộng , bảy tám trăm mẫu đất hoang.

 

Cày ruộng bằng bò là một công việc kỹ thuật, bất kỳ ai cũng thể cầm cày , việc do những bậc lão niên giàu kinh nghiệm trang trại phụ trách.

 

Ôn Noãn Noãn đây chạy xem mấy , phát hiện lúc bò kéo cày, cầm cày đôi khi đẩy về phía , nếu đẩy thì cày sẽ nổi mặt đất chạy , từ đầu, lãng phí thời gian lãng phí thể lực.

 

Mà đôi khi kéo lùi , nếu kéo thì sẽ cày sâu bò kéo nổi.

 

Tổng cộng hơn một nghìn mẫu ruộng và đất hoang, thấy tận cùng, Ôn Noãn Noãn xem vài xong, cảm thán sâu sắc rằng trồng trọt hề dễ dàng!

 

Đây còn là trong tình trạng đầy đủ bò cày và lừa, nếu đổi là dùng cuốc đào từng nhát một, thì lòng bàn tay chẳng sẽ mọc đầy m-ụn nước .

 

Vốn dĩ cảm thấy nàng cần mẫn thuê, vất vả kiếm tiền là dễ dàng, nhưng khi thấy những trang trại bán mặt cho đất bán lưng cho trời bới đất tìm miếng ăn, mới thấy so với bọn họ, sự bận rộn của nàng trang trại thực sự chẳng là gì.

 

Còn những đứa trẻ mỗi ngày dành hai canh giờ học chữ tính toán hoặc tập quyền luyện gậy, thời gian còn giờ học thì giúp đào hố, đào xong những hố trồng cây gai chuột (lão thử thứ) bờ sông tiếp tục đào hố đất hoang cho cây đào và cây tỳ bà, chỉ đợi đến tháng ba vận chuyển cây giống về là trực tiếp trồng xuống.

 

Các phụ nữ việc cũng ít, tuy việc nặng nhọc nhưng tạp nhiều.

 

Nấu cơm nước hàng ngày, dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ quần áo, đến nhà chính học nấu ăn, cũng như ươm mầm trồng rau...

 

“Phu nhân, lấy rễ hẹ nữa ?”

 

Từ gia thẩm t.ử tươi rạng rỡ từ vườn rau nhà sải bước tới bên cạnh Ôn Noãn Noãn, phu nhân đang xổm đất nghiêm túc bới đất, ngập ngừng hỏi.

 

Trên tay bà cầm một nắm lớn rễ hẹ đào từ vườn rau nhà , vốn định tặng cho phu nhân, nhưng thấy bên cạnh phu nhân chất một đống lớn rễ hẹ cao ngất, bất an nghĩ rằng, đưa đến muộn ?

 

phu nhân cần nữa .

 

cũng loại rau gì đặc biệt quý hiếm, hơn nữa phu nhân lá ngọc cành vàng, trồng rau lẽ chỉ là để g-iết thời gian chơi đùa một chút, bà trịnh trọng coi đó là việc lớn mang tới, chẳng thêm việc cho phu nhân ?

 

Ôn Noãn Noãn gật đầu lia lịa, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn bận rộn đáp:

 

“Lấy chứ lấy chứ!

 

Hẹ là loại rau thích nhất!”

 

 

Loading...