Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 441
Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:15:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mới học, vẫn tinh thông."
Ánh mắt Lãnh Thần dời xuống, rơi bàn tay đang bịt c.h.ặ.t vùng bụng đang chảy m-áu ngừng của thương mắt.
Hóa tay bé thương, sở dĩ đầy m-áu là vì bịt vết thương ở bụng.
Chỗ đó mới là nơi thương nặng nhất.
“Đa tạ, thể gặp các , là cực ."
Cậu bé bao giờ vận may đến .
Bên ngoài thùng xe tấp nập, bên trong thùng xe Ôn Noãn Noãn, Lãnh Thần, Lãnh Vân lặng im tiếng động.
Thân hình nhỏ bé mắt, một bộ trường bào vân chìm nhã nhặn nhuốm đầy m-áu, khuôn mặt non nớt chằng chịt vết m-áu, vết thương ở bụng vẫn nông sâu thế nào, trong cảnh ngộ như mà vẫn t.ử ch-ết c.ắ.n c.h.ặ.t môi , dễ dàng để tiếng rên rỉ đau đớn thốt .
Kiên cường và tỉnh táo đến mức khiến đành lòng.
Lãnh Thần gỡ bàn tay đang bịt vết thương của bé , lấy kéo cẩn thận cắt bỏ lớp vải xung quanh, để lộ vết thương chỉnh, đó rắc đều bột thu-ốc cầm m-áu, ngay đó cho uống một viên thu-ốc.
Ôn Noãn Noãn lo lắng đến đây, vội vàng lấy bình nước tới, nhẹ nhàng bón cho bé uống mấy ngụm nước, hỗ trợ nuốt viên thu-ốc xuống.
Lãnh Thần dùng vải bông thấm ướt nước, cẩn thận lau sạch những vết m-áu chằng chịt khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, để lộ những vết sẹo đáng sợ thịt lật cả ngoài.
Ôn Noãn Noãn và Lãnh Vân đồng thời hít một lạnh, đầu tiên cảm nhận sâu sắc sự âm u độc ác trong những gia đình quyền quý!
Kỳ thi khoa cử của Lăng Quốc, mặt là sẹo, hơn nữa cho dù bước hoạn lộ, mang theo một khuôn mặt đầy sẹo như đến cũng sẽ chê , thể việc gì chứ?
Chuyện chỉ đơn thuần là đứa trẻ ch-ết, mà còn cắt đứt hy vọng của bé, cho dù may mắn thoát ch-ết thì cả đời cũng coi như vô vọng.
Rốt cuộc là thù hận lớn lao đến mức nào mà đối xử với một đứa trẻ nhỏ tuổi tàn độc đến mức ?!
Cướp đoạt vị trí gia chủ?
Tranh giành gia sản?
Những nhà giàu vì khối gia sản khổng lồ mà tranh giành đến mức một mất một còn, quả nhiên cũng chẳng màng tới đối phương còn là một đứa trẻ , chừng chính là lúc còn nhỏ mới dễ tay, một khi lớn lên lông cánh đầy đủ càng khó trừ tận gốc......
“Tam ca, thế nào ?
Đệ thấy sắc mặt bé tệ."
Lãnh Vân bên cạnh lặng lẽ quan sát, nhỏ giọng hỏi.
Lãnh Thần bôi xong bột thu-ốc cầm m-áu, dùng vải bông thấm nước lau sạch vết m-áu dính tay, thần sắc như thường chậm rãi :
“Không , ấn quanh vùng bụng thương của bé, thương các cơ quan quan trọng, coi như là trong cái rủi cái may."
Ôn Noãn Noãn, Lãnh Vân là thầy thu-ốc, sự bình tĩnh điềm đạm như Lãnh Thần, nhưng thì cũng thấy yên tâm.
“Vậy"
Lãnh Thần đôi mày khẽ nhíu:
“Tẩu t.ử, hiện tại bé tuy nguy hiểm đến tính mạng, nhưng mất m-áu quá nhiều cộng thêm vết sẹo mặt quá sâu, e là"
“E là cái gì?"
Ôn Noãn Noãn vội vàng hỏi.
“E là đưa bé về trang trại tĩnh dưỡng cho mới , nếu chăm sóc chu đáo, một khi phát sốt là thể mất mạng bất cứ lúc nào!
Và vết sẹo mặt bé quá sâu và nặng, đừng là hộ nông dân bình thường chùa miếu, ngay cả những loại thành d.ư.ợ.c mà hiện nay cũng thể ch-ữa tr-ị d-ứt -ểm , chỉ thể, chỉ thể mời Sư phụ tay."
Ôn Noãn Noãn thở phào nhẹ nhõm, nàng cứ tưởng là chuyện gì khó giải quyết cơ chứ!
Đưa về trang trại thì dễ thôi mà, hơn nữa Sơn Thủy Gian xa hẻo lánh, phòng hộ chu đáo, trong trang trại đoàn kết kín tiếng, thích hợp nhất cho một đứa nhỏ xui xẻo thế dưỡng thương !
“Được, cứu cứu cho trót!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-441.html.]
Đã giúp thì giúp cho tới cùng, việc thiện cũng đầu cuối, nếu thà đừng còn hơn.
Cậu bé vốn đang đau đớn nhắm mắt đột nhiên mở choàng hai mắt , đôi mắt đen láy sáng ngời như hắc ngọc, bên trong như nước chảy qua, đôi môi mấp máy mấy cái, thể tin mà hỏi với giọng khàn đặc:
“Các , "
“Bé cứ lo dưỡng thương cho là !
Những chuyện khác đừng nghĩ nữa."
Ôn Noãn Noãn an ủi.
“Phải đó, đừng nghĩ nhiều, tịnh dưỡng tinh thần cho ."
Lãnh Vân cũng lên tiếng an sủi.
Lãnh Thần đồng thời nghĩ đến một việc khác nhất định xử lý, đôi mắt trong trẻo về phía Ôn Noãn Noãn hỏi:
“Tẩu t.ử, ở trong thành nhé."
Ôn Noãn Noãn ngẩn , nhất thời hiểu ý .
“Đại ca vẫn chuyện gì đang xảy , nếu tất cả chúng đều ở đây, chắc chắn sẽ lo lắng chúng gặp chuyện gì ."
Lãnh Thần giải thích tỉ mỉ.
Lãnh Vân xong liền :
“Để ở với Đại ca cho, ở xe ngựa , nếu sợ bé chịu đựng đến lúc về trang trại thì ?"
Mất nhiều m-áu như , màu môi nhạt đến phát trắng, đến việc mặt còn chút m-áu nào, Tam ca ở xe ngựa, chuyện gì sẽ tác dụng hơn nhiều.
“Đã bôi thu-ốc tính mạng còn lo ngại, về đến trang trại Sư phụ, tỷ tỷ Chỉ Nhi, càng lo ngại nữa; ở trong thành đợi Đại ca lẽ sẽ ích hơn."
Lãnh Thần lắc đầu, ý quyết.
Ôn Noãn Noãn ừ một tiếng:
“Được."
Lãnh Thần ở bên cạnh Lãnh Tiêu, quả thực tác dụng lớn hơn.
Theo nàng thấy, liên lạc thuận tiện chính là điểm , cái gì cũng dựa sức , ờ, lẽ thể nuôi mấy con chim bồ câu đưa thư gì đó?
~
Khi xe ngựa chạy về hướng cổng thành phía Nam, Lãnh Thiên chọn một nơi gần nhà nhất dừng , để Lãnh Thần xuống xe.
Ôn Noãn Noãn vén rèm lên, yên tâm dặn dò thêm một nữa:
“Ngày mai Đại đến đón các , thu dọn đơn giản là ."
Lần nàng mua nhiều nhiều vải vóc, thêm cho mỗi ba đứa nhỏ mấy bộ quần áo mùa xuân thu để đổi, đỡ mang mang bất tiện, dù nhà ở trong thành và Sơn Thủy Gian sẽ thường xuyên về ở .
“Biết , tẩu t.ử yên tâm , chỉ một đêm thôi mà, ngày mai gặp ."
Lãnh Thần bên lề phố, khuôn mặt nhỏ nhắn ngước lên rạng rỡ nụ .
Tẩu t.ử thật sự vẫn luôn xem họ như trẻ con, nhưng mười một tuổi , Đại ca ở tuổi của sớm gánh vác trọng trách kiếm tiền nuôi gia đình.
Huống hồ ở đây còn Triệu đại nương và Lý Tú Nga, việc nấu cơm và việc vặt đều do hai họ , trong gian nhà bên, hầm ngầm và nhà bếp đều sẵn ít gạo mì dầu muối rau xanh thịt lạp dã vị, chuyện ăn uống cũng cần lo lắng.
“Có Đại ca ở đây, tẩu t.ử cần lo lắng , hơn nữa sáng mai dự định lúc trời còn sáng xuất phát , canh lúc cửa thành mở là thành ngay, ước chừng lúc tẩu t.ử ngủ trưa vẫn dậy là thể gặp Đại ca !"
Lãnh Thiên sảng khoái .
“Ừ."
Ôn Noãn Noãn cũng thấy lo xa quá, chỉ một đêm thôi mà, chiều mai cả gia đình thể ở bên , quả thực gì đáng ngại, vả đứa nhỏ sắc mặt trắng bệch, về trang trại càng sớm càng !