Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 455
Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:17:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ôn Noãn Noãn gật đầu, nàng cũng thấy Ôn thái sư lợi hại!
Thầy của đế vương, kiến thức học vấn uyên bác đến mức nào chứ.”
“Nói cũng , chính vì thế nên Thánh thượng mới mãi chịu chuẩn tấu sớ của A Dao, ngài sợ loạn vai vế, theo ý của ngài kìa."
Hoa Lưu Quang đưa chủ đề đúng quỹ đạo.
Lăng Dao ở bên cạnh gật đầu lia lịa:
“ đúng, nhưng chịu!
Như thì chịu thiệt quá !"
Chịu thiệt?
Chịu thiệt gì cơ?
Thấy Ôn Noãn Noãn vẻ mặt ngơ ngác, Lăng Dao chút hận sắt thành thép, đồng thời còn lầm bầm Ôn thái sư một hồi trong lòng!
Đã là thầy của đế vương, chuyện trong cung triều đình thứ gì mà chẳng rành rọt?
Sao đứa con gái duy nhất mù tịt về mấy cái phong hiệu đẳng cấp chứ.
Là vì quá mức nuông chiều, nên một chút cũng nàng tiếp xúc với những chuyện thế tục trong triều ngoài cung ?
Hay là t.ử bẩm sinh hứng thú với danh với lợi?
Ờ, theo hiểu của ngài về t.ử thì chắc chắn , nàng rõ ràng là một kẻ ham tiền nhỏ.
Khác hẳn với những tiểu thư khuê các luôn cho rằng bàn chuyện bạc tiền là tục khí, cũng là ảnh hưởng từ nữa.
Vậy thì vẫn là do Thái sư , ngài cứ nghĩ Thái sư nay hạng cổ hủ mà, lúc t.ử còn nhỏ những hành vi hợp lễ pháp thế tục như , ông chẳng những trách phạt mà còn dung túng, tuổi tác càng lớn càng dè dặt thế ?
Thở dài một tiếng, Lăng Dao đành gánh vác trọng trách dạy dỗ giải đáp thắc mắc, tỉ mỉ bóc tách giải thích từng chút một:
“Sớ dâng lên, hạng mục tấu xin là nhận nghĩa , nếu là của , thì sẽ lớn hơn Hoàng đế điệt nhi một vai.
Hoàng đế điệt nhi trả lời là, nhận nghĩa nữ, như và ngài cùng vai, về bối phận ngài vẫn thuộc về đường ca của ."
Ôn Noãn Noãn bao giờ nghĩ Lăng Dao thật!
Nàng luôn nghĩ Lăng Dao chỉ thuận miệng gọi thôi, nàng dù cũng để tâm.
Được một vương, là vị vương duy nhất gọi là t.ử, nàng thể coi là thật ?
Chắc chắn là thể nào.
Đâu ngờ, Lăng Dao chẳng những thật, mà còn nghiêm túc dâng sớ từ năm ngoái .
Ngài dâng sớ thì cứ dâng , Thánh thượng đương triều mà còn nghiêm túc trả lời và thảo luận về vấn đề vai vế một hồi.
Trời ạ, cách khác là Thánh thượng đương triều chuyện và phản đối, chỉ là vẫn đạt ý kiến thống nhất về vấn đề vai vế mà thôi.
“Thực , thực con cũng quá để ý đến vai vế ạ."
Ôn Noãn Noãn ngập ngừng lên tiếng.
Cùng vai với Thánh thượng là chuyện tưởng , huống chi còn lớn hơn Thánh thượng một vai?
Nàng cần , thực sự cần.
Lãnh Vân ở bên cạnh gật đầu phụ họa.
Có phong hiệu sẽ lợi cho tẩu tẩu, trong các buổi yến tiệc của nữ quyến hậu viện sẽ ai dám gây khó dễ cho tẩu tẩu nữa, còn là loại nào thì chắc sự khác biệt cũng lớn lắm nhỉ.
Có là !
Ánh mắt hy vọng của Lăng Mặc hướng về phía Ôn Noãn Noãn, đôi mắt đen sáng lấp lánh như ngàn .
Hoa Lưu Quang bưng chén lên, thong thả nhấp một ngụm , thần sắc thản nhiên thong dong, vội phản bác, vì chắc chắn sẽ một nhịn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-455.html.]
Quả nhiên, Lăng Dao vui, hận sắt thành thép lầm bầm:
“Thái sư ở nhà dạy ?"
Nghe nhắc đến Ôn thái sư, Ôn Noãn Noãn dám hó hé!
Đừng là dạy, nàng đến hiện tại còn chẳng Ôn thái sư cao thấp, b-éo g-ầy, là phong độ ngời ngời bụng phệ tay chân thô, là ôn hòa như nước tàn nhẫn như đao.
Nếu theo kiểu Ôn thái sư nuông chiều con gái lúc nhỏ, nhỡ hồn phách đổi, đem nàng lên giàn hỏa thiêu để trừ tà thì nàng cũng thấy hợp tình hợp lý!
Người cha một khi nuông chiều con gái, thường sâu đậm hơn cả ...
Ôn Noãn Noãn rụt rè một chút, run rẩy chọn một lý do lấp lửng để thoái thác:
“Cha... cha dùng đến."
Lăng Dao nghĩ cũng , Thái sư chắc chắn sẽ mơ tưởng đến phương diện .
Ông ngay cả việc đưa con gái cung phi hậu để bảo tiền đồ cho con cháu trong tộc còn từng cân nhắc qua dù chỉ một chút, dạy phương diện cũng là bình thường.
Sau khi nghĩ thông suốt điểm , ngài thẳng:
“Muội là nghĩa của , tuy em gái ruột, nhưng phong cũng là Quận chúa, tương đương Tòng nhất phẩm; nếu nhận nghĩa nữ, thì chỉ thể phong Huyện chúa, tương đương Chính nhị phẩm.
Mặc dù Quận chúa và Huyện chúa chỉ là một phong hiệu, quan chức, nhưng thể lớn hơn một cấp thì ai mà chẳng lớn hơn chứ!"
Ôn Noãn Noãn nàng kén chọn, là lắm !
Chuyện tương đương với việc hỏi nàng học Thanh Hoa Bắc Đại, khác gì ?
Chẳng khác gì cả.
Đối với nàng mà đều là sự tồn tại đến mức dám nghĩ tới, một cái là , còn kén chọn gì nữa?
“Cả hai đều ạ."
Nói thật, nàng đều thấy xứng.
Hai má Lăng Dao tức đến phồng lên, khiến gương mặt tròn trịa càng tròn trịa hơn.
Hoa Lưu Quang kịp thời đặt chén xuống, nụ đầy ẩn ý:
“Muội vẫn tham gia yến tiệc, từng giao thiệp với nữ quyến của các phủ Vương, Công, Hầu, Bá ở kinh thành, cũng từng tiếp xúc với nữ quyến của phủ Tướng quân, các đại thần Nhất phẩm vân vân.
Một khi Lãnh Tiêu bước quan trường, bước những vòng tròn đó, sẽ cái phong hiệu thể giúp tránh bao nhiêu lời tiếng , bao nhiêu sự chế nhạo mỉa mai.
Đến lúc đó sẽ , những gì A Dao tranh thủ ngày hôm nay, sẽ là sáng suốt và xa trông rộng đến nhường nào."
Lăng Mặc nghĩ đến những lời lẽ gây khó dễ và đủ loại mỉa mai ngấm ngầm trong các buổi yến tiệc trong cung, gương mặt nhỏ nhắn non nớt trầm xuống, mím môi, đột nhiên hiểu Dao Vương và Dao Vương phi thực sự yêu thương Ôn Noãn Noãn từ tận đáy lòng.
Họ mới thực sự là đang nghĩ cho nàng!
Sự bảo vệ chút tư tâm tạp niệm.
Sống trong hoàng cung nội viện, những mưu mô đấu đ-á từng trải qua bao nhiêu.
Những hố họ từng dẫm, những thiệt thòi họ từng chịu, những uất ức họ từng nếm, họ sẽ yêu quý gặp nữa.
Đây mới là sự yêu quý thực sự, mới là sự bảo vệ thực sự...
Lăng Dao lập tức khôi phục vẻ hớn hở thường ngày:
“Vẫn là Lưu Quang hiểu !
Muội t.ử, mục tiêu của chúng là:
gặp kẻ cấp bậc thấp hơn , bằng , hành lễ với ;
Gặp kẻ cấp bậc cao hơn , ví dụ như Công chúa nọ, cũng chẳng cần sợ, vai vế cao!