Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 465
Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:17:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Với tư cách là đại phu chẩn trị của Lăng Mặc, lý do của Bạch Chỉ đưa , Ôn Noãn Noãn và Hoa Lưu Quang trực tiếp tán đồng.”
Thân hình mảnh khảnh của Hoa Lưu Quang nhanh ch.óng dậy, dặn dò Lăng Dao:
“Nghỉ ngơi sớm , A Dao.
May mắn thì còn thể ở chỗ Noãn Noãn mười mấy ngày, vội một lúc ."
Ôn Noãn Noãn liếc khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của Lăng Mặc, sợ mệt , dặn dò:
“Hai đứa về đông sương phòng nghỉ ngơi , cô đợi đại về."
Đại hôm nay việc trì hoãn, lúc kinh thành muộn, cho dù cửa thành mở mà trực tiếp về thì cũng tám chín giờ mới về đến nhà.
“Tẩu t.ử, tẩu cứ nghỉ ngơi , đợi nhị ca."
Lãnh Vân cần suy nghĩ đáp ngay.
Ôn Noãn Noãn rạng rỡ, để tâm :
“Buổi tối quá lạnh, tẩu đợi nhị ca , về đồ nóng hổi để ăn, tối đến cũng dễ ngủ ?
Hơn nữa, vết thương ở bụng Hắc Thổ mới lành lâu, việc xách nước, rửa ráy tối nay trông cậy ."
Trước đây những việc đều do đại , tối nay đại về kịp, Lăng Mặc là con trai, trong đám cũng chỉ Lãnh Vân là thích hợp nhất.
Lăng Dao vốn sợ phiền Lãnh Vân, chuyển ý nghĩ , ông và Lưu Quang đều hầu hạ , chỉ còn hai ma ma, ma ma thì sẽ ngại giúp Tam hoàng t.ử chút việc, nhưng Lăng Mặc nhất định sẽ ngại nha.
Thà rằng để Lãnh Vân giúp thì hơn.
Dù cũng phiền gia đình t.ử nhiều ngày như , thêm vài ngày nữa cũng chẳng gì khác biệt, cứ giữ nguyên hiện trạng .
Đến lúc đó ông sẽ khen một trận mặt cháu hoàng đế, kiên quyết để mấy đứa nhỏ nhà họ Lãnh chịu thiệt!
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lãnh Vân đầy vẻ do dự, Lăng Mặc ở bên cạnh quyết đoán lên tiếng:
“Cháu và Lãnh Vân cùng đợi, cô cô nghỉ ạ."
Mười mấy ngày ở đây, hiểu rõ ba họ lo lắng cho đối phương đến mức nào, hai nhốt trong thành còn hơn thế nữa.
Cuộc sống quan tâm lẫn , thấu hiểu lẫn , chuyện gì cũng nơi chốn, việc gì cũng hồi đáp, thực sự thoải mái từ tận đáy lòng.
Không lục đục, đề phòng cẩn thận, nếu thể lựa chọn, sống cùng họ thật lâu.
Tiếc là thể.
Sinh trong nhà đế vương, tranh giành, cũng sẽ coi là công cụ để kê chân, bước lên vị trí chí cao vô thượng , cũng bảo vệ bất kỳ nào bảo vệ.
Ôn Noãn Noãn thể để hai đứa trẻ, trong đó còn một bệnh nhân đợi Lãnh Thiên chứ?
Trực tiếp cho phép bàn cãi mà đuổi hai đứa đông sương phòng ngủ, một cô đợi.
Các ma ma của Vương phủ và bọn Linh Chi, Điền Thất thu dọn bát đũa, rửa sạch, cũng như chăn bông mới trải nệm mới cho tây sương phòng, hành động một mạch ngắt quãng, cực kỳ lanh lẹ.
Người việc đông quả là thật.
Căn bản cần cô bận tâm.
Chương 397 Ăn bữa sáng náo nhiệt
Đợi cũng chỉ một lát, ước chừng tám giờ, Lãnh Thiên phong trần mệt mỏi sải bước trở về.
Vừa đến viện tiến thứ hai, đ-âm đầu bếp tìm đồ ăn.
Sáng sớm ngoài mang theo đồ ăn, nhưng đường vội thời gian nên chỉ ăn đại một miếng, về đến nhà tâm định thì tìm chút đồ nóng hổi để ăn.
“Đại , qua đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-465.html.]
Ôn Noãn Noãn lên tiếng gọi trong phòng ăn nhỏ thông với nhà bếp.
Vừa thấy tiếng mở cửa lớn, cô bưng một thau lớn mì thịt bò đầy đặn thực tế.
Trên khuôn mặt đen nhẻm của Lãnh Thiên lộ vẻ vui mừng, hình cường tráng như ngọn núi nhỏ xoay bước phòng ăn nhỏ:
“Tẩu t.ử, tẩu để tiểu đợi ?"
Ôn Noãn Noãn đưa đũa qua, thấy câu hỏi thì tự nhiên đáp:
“Tẩu bảo tiểu chăm sóc Hắc Thổ , vả tẩu đợi là đơn giản nhất, ăn nóng hổi thì bưng luôn là , cần nhóm lửa nhóm bếp cũng cần rửa nồi bát, đỡ tốn công bao nhiêu."
Lãnh Thiên ngây ngô nghĩ, cũng đúng, điểm duy nhất là lỡ việc nghỉ ngơi của tẩu t.ử thôi!
Còn nữa, “Cửa thành vẫn mở!
Đại ca và bọn họ bây giờ cũng thế nào ."
“Không , ngày mai lẽ sẽ mở thôi."
Ôn Noãn Noãn mỉm .
Người của Dao Vương phủ hôm nay cung bẩm báo, chắc là sắp mở , thấy vẻ mặt ngơ ngác của đại , Ôn Noãn Noãn tóm tắt một lượt chuyện của Lăng Dao, Hoa Lưu Quang và Lăng Mặc.
Lãnh Thiên:
......
Cậu mới ngoài một ngày trời, Hắc Thổ biến thành Tam hoàng t.ử ?
Còn là cháu tôn của Dao Vương nữa?
“Có điều, cũng khả năng ngày mới mở cửa thành, hôm nay bôn ba cả ngày cũng mệt , là ngày hãy kinh thành ."
Mặc dù cũng gặp Lãnh Tiêu và Lãnh Thần, nhưng đại liên tục bôn ba thì khá mệt, Ôn Noãn Noãn đổi lời .
Lãnh Thiên lập tức lắc đầu như trống bỏi, tranh thủ lúc ăn mì miếng lớn để đáp lời:
“Không cần ạ!
Ngồi xe ngựa thì gì mà mệt chứ?
Sáng sớm mai sẽ thành, buổi chiều đưa đại ca và bọn họ về nhà cũng nên!"
Dù thức ăn trong nhà ở kinh thành đầy đủ, trị an chắc cũng thành vấn đề, nhưng tận mắt thấy đại ca và bình an vô sự, vẫn yên tâm, và tẩu t.ử nhất định cũng cực kỳ nhớ đại ca!
Chỉ là kìm nén thôi, đưa đại ca về sớm chút, cũng đỡ cho họ chịu khổ tương tư.
“Được thui~" Đã nhiều ngày gặp, đừng là hai đứa nhỏ lo lắng, rốt cuộc cô cũng chút yên lòng.
Lãnh Tiêu và Lãnh Thần chiều mai là về nhỉ, cả một nhóm đông thế , tối mai ăn gì thì ngon đây?
Ngày hôm .
Ôn Noãn Noãn dậy từ sớm, rửa ráy xong thì xuống bếp chuẩn bữa sáng.
Trong nhà khách đến, đương nhiên thể giống như lúc chỉ nhà là nấu một nồi cháo kèm vài cái bánh bao lớn như để ăn .
Lãnh Thiên xuất phát, đồ ăn đường của chuẩn xong từ tối qua, cho nên Ôn Noãn Noãn chỉ cần chuẩn bữa sáng cho bảy bọn họ là .
Bảy bát vằn thắn nhỏ phần lượng nhiều, mười mấy quả trứng gà ngâm nước tương kiểu Hàn, lấy mấy món ăn vặt mua ở quầy hàng rong trong kinh thành cất trữ bày đĩa để sẵn.
Bánh cuốn chiên vàng giòn rụm, bánh rán ngoài giòn trong dẻo, bánh đường da màu đỏ táo, bánh rán vừng dai giòn dẻo...... phần lượng nhiều, thắng ở chỗ đa dạng chủng loại, dư địa lựa chọn lớn.
Sau khi bày biện xong bàn ăn, Ôn Noãn Noãn hài lòng.
Có thịt trứng, nước canh nóng hổi kèm với các món chiên truyền thống, so với những tiệm ăn sáng lâu đời tên tuổi đầu đường cuối ngõ cũng chẳng kém là bao nhỉ.
Không ngờ chân núi hẻo lánh , cũng một ngày thực hiện tự do ăn sáng!