Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 47
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:22:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Uông đại nương xong thần sắc lúng túng, lời nào mà rảo bước nhanh.
Lý thẩm mỉm gật đầu chào tạm biệt Ôn Noãn Noãn và những khác, đó cũng rời theo một hướng khác.
Sau khi hai khỏi, Ôn Noãn Noãn vui vẻ trở , bước chân nhẹ tênh.
“Tẩu t.ử vất vả ."
Lãnh Thần im lặng một lúc, khẽ .
Ôn Noãn Noãn hiểu , thắc mắc sang:
“Không vất vả mà."
Nàng gì vất vả ?
Mỗi ngày chẳng qua là tới chân núi, cao nhất mới chỉ tới sườn núi, ba đứa nhỏ bảo cao nữa dễ gặp thú dữ an , nên phạm vi hái lượm của nàng rộng lắm, tương đối mà cũng chẳng bao nhiêu đường.
Chặt củi, vác gỗ lên xe đẩy xếp gọn kéo về, chẻ củi cũng như dọn dẹp vệ sinh sân vườn nhà cửa, rửa bát giặt đồ vân vân đều là ba đứa nó hết.
Mỗi ngày nàng cũng chỉ nấu cơm thức ăn mà thôi.
Ba đứa nhỏ xong chỉ cảm thấy cái gì đó xông lên hốc mắt, vội vàng dằn lòng nhịn xuống.
Tẩu t.ử vì bọn họ mà chịu khổ chịu mệt, còn chịu sự nhạo báng bằng lời lẽ của Uông đại nương.
Vậy mà tẩu t.ử những trách bọn họ, còn che chở cho bọn họ tranh cãi, một đối đáp với Uông đại nương...
Ngay lập tức ba đứa nhỏ thầm hạ quyết tâm, bất kể thế nào, nhất định bảo vệ tẩu t.ử, để bất cứ ai bắt nạt nàng!
Ôn Noãn Noãn hình tượng của nàng trong lòng ba đứa nhỏ cao thêm bao nhiêu, chỉ nhất tâm nghĩ đến sản vật núi đang vẫy gọi nàng.
Chương 39 Không Lãnh Tiêu núi sẽ thương
“Đại , tại núi bao nhiêu ngày mà thấy linh chi, cũng chẳng thấy nhân sâm nhỉ.
Dãy núi nhấp nhô kéo dài thấy điểm dừng, bộ mọc linh chi ?
Chẳng bảo tháng sẽ hái sâm núi , chúng gặp nhân sâm nhỉ?"
Ôn Noãn Noãn hiếu kỳ vô cùng.
Chẳng bảo lên núi tất gặp nhân sâm và linh chi .
Sao cái định luật đến chỗ nàng linh nghiệm nhỉ?
Chẳng lẽ chỉ vì nàng nữ chính?
Thật là coi thường khác quá mà.
Ôn Noãn Noãn bực bội nghĩ thầm.
Chưa đợi Lãnh Thiên trả lời, Lãnh Vân phụt một tiếng , hì hì đáp:
“Tẩu t.ử, chúng chỉ quanh quẩn ở chân núi và sườn núi, cho dù cái gì thì cũng sớm trong thôn hoặc thôn lân cận hái sạch , gì đến lượt chúng nữa, chẳng qua là quả cao khó hái và nhiều nấm nên mấy ngày nay chúng mới thu hoạch nhiều thôi."
Đợi thêm một thời gian nữa, quả và nấm cũng sẽ hết sạch.
Lãnh Thần tiếp lời:
“Không chỉ nhân sâm linh chi rừng sâu mới , mà các loại d.ư.ợ.c liệu quý giá cũng như thú lớn cũng ở trong rừng sâu, những thợ săn thể rừng sâu mới kiếm bạc.
tương đối mà , hổ, báo, gấu, rắn độc, cỏ độc những thứ cũng đều ở trong rừng sâu, thể là cực kỳ hung hiểm."
Mỗi rừng sâu, là chín t.ử nhất sinh đem mạng đ-ánh cược cũng quá lời.
Đặc biệt là hái sâm, bên cạnh nhân sâm luôn rắn độc canh giữ, hằng năm những hái sâm núi luôn vì rắn độc mà bỏ mạng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-47.html.]
Chủ đề chút nặng nề, nhất thời bốn chuyện nữa.
Sau khi lên núi liền tản một chút, Ôn Noãn Noãn và Lãnh Vân vơ vét nguyên liệu, Lãnh Thiên Lãnh Thần tiếp tục c.h.ặ.t củi.
Ôn Noãn Noãn nghĩ tới, lúc Lãnh Tiêu tháng sẽ rừng sâu hái sâm?
Thực , trừ tiền trả nợ và mua đồ dùng sinh hoạt, nàng vẫn còn ba trăm bảy mươi chín lượng, cộng thêm các lát sâm trong tủ lạnh mỗi tháng thể thu về mười lăm lượng bạc, tiết kiệm một chút cũng đủ dùng.
Tới kinh thành mua một căn nhà nhỏ ở nơi hẻo lánh chắc cũng tầm đó thôi.
Hay là, bảo Lãnh Tiêu đừng rừng sâu nữa?
Quá mạo hiểm.
Trong sách Lãnh Tiêu dựa việc núi săn b-ắn và hái sâm mới gom đủ lộ phí đưa ba đứa nhỏ kinh thành.
Vì chuyện mà lưng còn để một vết sẹo dài thâm hoắm.
Lúc đó chắc hẳn là hung hiểm vạn phần.
Nay nàng tới , thức ăn và bạc trong tay, là cứ để đừng dấn cái hiểm nguy nữa?
Lần đầu gặp mặt đó, tay giúp nàng dạy dỗ gã đàn ông mặt chuột tai dơi, giúp nàng cầu báo đáp, nàng cũng nỡ thương trong chuyến .
Trong lòng quyết định, Ôn Noãn Noãn bảo Lãnh Vân nhặt hạt dẻ , còn thì “đùng đùng đùng" chạy tới bên cạnh Lãnh Thiên đang c.h.ặ.t củi:
“Đại , ngày hẹn lấy miếng sắt và lưới sắt là ngày mai đúng ?"
Lãnh Thiên thu d.a.o rừng, thẳng trả lời:
“Vâng, thể thuận đường đưa đồ ăn cho đại ca luôn."
“Vậy lát nữa mang củi về nhà xong thì sang chỗ Lý thẩm với Giang thẩm hỏi xem quần áo giày dép của đại ca xong , xong thì mang theo luôn, tối nay chút đồ ăn đóng gói kỹ, ngày mai hâm ăn một chút xuất phát sớm."
Chủ yếu là ba đứa nó dậy sớm hơn nàng nhiều, nếu đợi nàng thong thả rửa mặt đồ ăn thì lỡ mất công việc.
Lãnh Thiên ừm một tiếng:
“Tẩu t.ử, đường về ngày mai ghé trấn mang chăn bông về nhé, lúc đưa qua họ bảo ba năm ngày là xong, đến ngày mai là sáu bảy ngày , chắc chắn là xong ."
Mang về sớm cho yên tâm.
Ôn Noãn Noãn cũng mang về sớm, ngộ nhỡ nhiệt độ giảm đột ngột thì cũng cái mà đắp, dù ga giường vỏ gối hôm qua mang tới giặt phơi xong , chỉ đợi mang chăn bông về l.ồ.ng là xong.
Nhắc đến chăn bông, Ôn Noãn Noãn nghĩ bông vẫn chuẩn thêm một ít, sang năm nếu tiếp tục hạn hán thì bông cũng sẽ khan hiếm.
Là một cô gái, khi “ " ghé thăm mà đồ dùng đủ thì sẽ lo âu nhường nào.
Dù nếu chuẩn đủ thì nàng sẽ thấy lo âu.
Lần Đại mang về mười lăm cân bông, áo bông giày bông hết chín cân, sáu cân còn nàng luộc chín phơi khô thu gom , đối với mùa đông thì đủ, nhưng nàng sợ sang năm nước mưa bông sẽ mọc .
“Đại , xem khi nào rảnh thì trấn đổi thêm ít bông, nhất là nhiều hơn một chút, chỉ bật một chiếc chăn bông thôi, còn mang hết về đây."
Tranh thủ lúc tuyết rơi, đem bông giặt sạch sẽ cất .
Lãnh Thiên hiểu:
“Dạ?
Hai chiếc chăn bông là đủ dùng mà."
“Ba đứa con trai tụi mà hai chiếc chăn thì vẫn chật chội, là ba đứa mỗi một chiếc , những đồ dùng hằng ngày cứ một cho xong, mùa đông ba đứa cũng ấm áp và tự tại hơn."
Ôn Noãn Noãn xong, ghé tai nhỏ với Lãnh Thiên về nỗi lo của nàng:
“Các bảo năm nay ít mưa, lo sang năm tiếp tục ít mưa thì sẽ hạn hán, định trữ một ít bông trong 'bảo vật' của , các cao lớn hơn, áo bông giày bông dùng cũng thuận tiện."