Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 473
Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:17:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Noãn Noãn chỉ tặng một cái liếc mắt:
“Ngươi vẫn còn là một bệnh nhân đang dưỡng thương, nhóm lửa thôi mà thấy đang ngược đãi bệnh nhân cộng thêm trẻ nhỏ , còn thể để ngươi những việc ?"
Không cần truyền ngoài để khác phê bình, chính nàng tự khinh bỉ một trận !
Tại những nàng gặp, ai nấy đều liều mạng như ?
Bình thường tranh việc thì thôi , ngay cả lúc thương cũng tranh việc!
Lẽ nào chỉ thể dùng việc để đo lường tầm quan trọng và sự thể thiếu của bản ?
Còn nữa, luôn ngươi là thế nào thì sẽ thu hút thế đó, nhưng nàng là một lười biếng cầu tiến chỉ ườn, tại những gặp là những cầu tiến chăm chỉ chứ!
Không khoa học chút nào.
“Ta, vết thương của , khép miệng lành hẳn ."
Trên khuôn mặt non nớt của Lăng Mặc gợn lên nụ ấm áp, còn vẻ tủi như lúc nãy.
Ôn Noãn Noãn:
......
Xem xem , cứ tranh đòi việc.
Đổi là nàng, ước chừng chỉ giường chờ hầu hạ.
Sự khác biệt giữa với , mà lớn thế!
“Không , vết thương vất vả lắm mới khép miệng, thể rách ."
Kiên định lắc đầu.
Lăng Mặc mở miệng định nhưng kịp lên tiếng thì thấy tiếng ồn ào từ bên ngoài.
“Tẩu t.ử, tẩu t.ử, đại ca về !"
Cái giọng oanh vàng vẫn còn ở đằng xa gào thét lên, ngoài Lãnh Thiên thì còn ai đây nữa?
“Đi thôi, tẩu t.ử chúng mau ngoài, đại ca chắc chắn nhớ tẩu lắm , Hắc Thổ ngươi theo nhé."
Lãnh Vân hưng phấn kéo tẩu t.ử nhà chạy ngoài.
Bước chân Ôn Noãn Noãn ngừng, nhưng trong lòng nghĩ:
“Đại ca các mới thèm nhớ , chỉ nhớ còn tạm .”
Lăng Mặc phủi phủi vạt áo dài, cất bước theo.
Dáng thiếu niên tuấn tú mới bước qua cửa thùy hoa, đôi mắt phượng xếch lên, đôi mắt như nước hồ ẩn chứa lệ quang, lưu quang nội liễm, giữa lông mày gì nửa phần thư hương khí?
Nhiều hơn là sự thâm trầm lãnh khốc bao phủ giữa lông mày, cùng với khí tức thanh lãnh xa cách bao trùm khắp , xa xăm như vầng trăng lạnh nơi chân trời.
Ánh mắt Lăng Mặc trầm xuống, năm đó lâu, chỉ cảm thấy khí độ khắp phi phàm, tầm thường thể sánh , nay gần, quả thực thể sánh ngang với Ôn thái sư!
Nghe cuộc hôn sự , còn là do cô cô lúc còn nhỏ tự cầu tới.
Chỉ là một lạnh lùng vô tình như , cô cô trúng ở điểm nào?
Ôn Noãn Noãn lúc đây sâu sắc cảm nhận một ngày gặp như cách ba thu!
Kể từ khi chạy nạn đến nay, nàng và Lãnh Tiêu coi như là xa lâu nhất .
Lúc gặp, mỗi ngày trồng rau, nấu cơm, kiểm tra tiến độ xuân canh, ngày tháng trôi qua sung túc bận rộn rảnh để nhớ , nay thực sự mắt, thấy chân mày mắt của thiếu niên tinh xảo thêm mấy phần nhỉ?
Người khác là càng lớn càng tàn, đến Lãnh Tiêu thì biến thành vẻ thịnh thế tuyệt thế vô song!
Nhan sắc đúng là ba trăm sáu mươi độ góc ch-ết nha, dù từ góc độ nào cũng thấy vô cùng, quả nhiên, nhan sắc chính là vương đạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-473.html.]
Ôn Noãn Noãn mà thèm, trong lòng gào thét, lao tới ôm chầm lấy, nhưng mắt ngoài Lãnh Tiêu , còn Lãnh Thiên, Lãnh Thần thần sắc kích động, Triệu đại nương, Lý Tú Nga, nơi khóe mắt còn Lãnh Vân và Lăng Mặc.
Bao nhiêu như , dù nàng tự nhận da mặt dày cũng dám lao tới.
Ánh nắng hoàng hôn rải lên mỗi trong khuôn viên lớn, rõ ràng là tông màu nhu hòa ấm áp, nhưng bóng hình cao lớn thẳng tắp lạnh lẽo như phủ một lớp sương giá xung quanh.
Chương 404 Noãn Noãn,
Ánh mắt Lãnh Tiêu lướt qua ba từng một, lúc đến Lăng Mặc thì dừng một chút, cuối cùng dừng Ôn Noãn Noãn.
Ánh mắt u trầm sâu thẳm bất kỳ cảm xúc nào, thanh lãnh vẫn như khi.
Chỉ bàn tay chắp lưng là kìm chế nắm c.h.ặ.t thành quyền, để lộ nỗi nhớ nhung nồng đậm nơi đáy lòng.
Noãn Noãn, lao lòng ...
“Phu nhân an!"
Triệu đại nương, Lý Tú Nga bước nhanh tới , kích động gọi.
“Có kinh sợ ?"
Cả hai đồng thanh lắc đầu, Lý Tú Nga báo cáo với tốc độ rõ ràng:
“Không ạ, ngày nào cũng quan binh tới khám xét, may mà chỉ xáo trộn đồ đạc thôi, khi họ dọn dẹp là .
Thời gian , chúng ngày nào cũng đóng cửa kín mít, may mà trong nhà lương thực và rau củ nhiều, cũng cần ngoài mua, cho nên chuyện ở kinh thành một chút cũng ảnh hưởng đến chúng ."
Triệu đại nương cũng theo bẩm báo:
“Phu nhân xem , còn b-éo lên mấy cân nữa đấy!
Ngày nào cũng ở trong nhà mấy khi vận động, ăn uống, và Tú Nga đều t-ăng c-ân , còn rau trong vườn của phu nhân nữa, lớn lắm ạ!"
Nhà của chủ gia lớn thật , nhất là trong vườn trồng đầy rau xanh, bà và Tú Nga phòng để ở, lương thực nhiều chủ t.ử ở đó, trong lòng một chút cũng hoảng sợ, ngày thường xong việc của thì vườn chăm chút cây rau, ngày tháng trôi qua nhanh.
Ôn Noãn Noãn dành bộ sự chú ý hai mắt, nhưng đôi mắt vẫn tự chủ mà liếc về phía bóng hình cao lớn thẳng tắp phía họ.
Ừm, Lãnh Tiêu vẫn thanh lãnh đạm mạc xa cách như cũ.
Thật với tiểu xem xem , nàng đoán chẳng sai chút nào, chỉ nàng nhớ , mới thèm nhớ nàng .
Nhìn cái bộ dạng đó là !
Một chút cũng kích động, vui mừng ư, những thấy, thậm chí còn thấy lạnh lùng hơn một chút.
Ôn Noãn Noãn đang nghĩ ngợi lung tung thì thấy Lý Tú Nga cẩn thận từng li từng tí hỏi:
“Nghe Dao Vương gia và Vương phi tới ạ?
Mấy ngày nay phu nhân vất vả , bữa tối để nấu nhé?"
“Nghe cháu trai của phu t.ử cũng tới ạ?
Vị là Ôn công t.ử ?"
Triệu đại nương rạng rỡ theo hỏi.
Ôn Noãn Noãn vội vàng dời tâm trí khỏi Lãnh Tiêu, thu liễm tâm thần, chuyên tâm đáp:
“Phải, tên tục là Hắc Thổ, cứ gọi là Hắc Thổ là ."
Nói đến đây, Ôn Noãn Noãn là ảo giác của nàng , đuôi lông mày Lãnh Tiêu và Lãnh Thần nhướn lên, thần sắc mang theo vẻ kinh ngạc rõ ràng.
Không mấy rõ ràng, bên cạnh lẽ , nhưng nàng ở cùng họ lâu như thể chứ?
Hai khác với đại tiểu , vốn thuộc kiểu tâm tư để lộ ngoài, hừ hừ, chắc chắn là đại thông báo cho hai họ phận thật của Lăng Mặc , mà hai đang chê bai cái tên tục nàng đặt đây mà.
Trong lòng Ôn Noãn Noãn lẩm bẩm một trận xong mới chợt nhận , còn nghĩ nên quan tâm quá nhiều đến Lãnh Tiêu, đem sự chú ý đặt lên !