Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 486

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:23:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ôn Noãn Noãn cúi đầu húp cháo, nghĩ đến chuyện trong cung mà nàng hỏi thăm Lãnh Tiêu khi về phòng tối qua.”

 

Thế lực trong cung lôi kéo quá nhiều , luôn quý nhờ con, thực nàng thấy hoàng cung còn sát thực hơn ở chỗ con quý nhờ .

 

Nếu là do Hoàng hậu sinh , đó chính là đích t.ử danh chính ngôn thuận, mà thể lên vị trí Hoàng hậu, dù là trực tiếp phong Hậu từng bước leo lên từ vị trí phi tần, đều là những nữ t.ử lợi hại.

 

Người nhà ngoại lợi hại, bản xuất sắc; hội tụ cả hai đồng thời còn lòng vua!

 

Chỉ thể là càng lợi hại hơn.

 

Đương kim Giả hoàng hậu là nguyên phối, Tiên hoàng hậu qua đời lâu khi Thánh thượng đăng cơ, chỉ sinh hạ Trường công chúa, sinh hạ đích t.ử.

 

Mà Giả hoàng hậu khi cung, lúc đầu là vị trí Tần cao thấp, từng bước bước lên hậu vị, sinh hạ đích t.ử, lập Thái t.ử, dù là gia thế, năng lực, dung mạo, thủ đoạn.....

 

đó đều là bậc nhất lợi hại trong hậu cung đúng ?

 

mẫu Lăng Mặc qua đời từ lâu, khi qua đời chỉ là một Tài nhân nhỏ bé, nhà ngoại hiển hách mà bản cũng sủng ái, Lăng Mặc trong cung cũng Thánh thượng gần gũi.

 

Cấu hình như , đừng là so với Thái t.ử nắm quân bài trong tay, ngay cả so với Hoàng trưởng t.ử cũng chẳng nửa điểm ưu thế nào......

 

“Trên đường hãy suy nghĩ kỹ những lời với phụ hoàng con, nếu, nếu phụ hoàng con quá coi trọng, thì cũng đừng quá đau lòng, chừng sẽ hơn thì ?"

 

Ôn Noãn Noãn nghĩ đến thực tế mà Lãnh Tiêu , cân nhắc từng câu từng chữ khuyên bảo.

 

Sự thiên vị của cha thật sự khó đổi.

 

Nói như chẳng qua là Lăng Mặc khi đối mặt với sự đối đãi bất công sắp tới sẽ đến mức quá khó chịu.

 

Chương 415 Phong cách dần dần chệch hướng

 

Lăng Dao, Hoa Lưu Quang kinh ngạc ngẩng đầu Ôn Noãn Noãn một cái, đó bất động thanh sắc thu hồi tầm mắt, lên tiếng nữa.

 

Noãn Noãn ?

 

Sau đó nghĩ , Lãnh Tiêu ở đây, Noãn Noãn cũng là bình thường.

 

Mặc dù Lãnh Tiêu lấy thông tin trong cung từ , nhưng tâm tư thủ đoạn thành phủ của thiếu niên vượt xa nhận thức của bọn họ!

 

Tay cầm thìa của Lăng Mặc siết c.h.ặ.t, đầu cúi xuống ngẩng lên, khẽ ừ một tiếng, đáp:

 

“Dạ, con ạ."

 

Làm chứ?

 

Con cái của phụ hoàng nhiều, kẹt ở giữa, e là phụ hoàng thể nhớ tướng mạo, phân biệt tên của tồi .

 

Ngay cả cái tên cũng là vì mãi mở miệng chuyện, phụ hoàng cho là đen đủi nên mới đổi cho.

 

Đứa trẻ nháo mới kẹo ăn, nhưng đến tư cách nháo cũng .

 

“Cháu cứ yên tâm , thằng bé Lăng Mặc thương nặng thế , cha ai mà đòi công bằng?

 

Thánh thượng cũng là , cũng là cha nó, đương nhiên sẽ coi trọng thôi!"

 

Bạch Thuật sùng sục húp cháo thịt nạc trứng bắc thảo, tranh thủ tiện miệng an ủi Ôn Noãn Noãn.

 

Lãnh Thiên hận hận :

 

“Em cũng thấy , đây vết thương nhẹ, đều thương đến mức , cha ai mà nhịn ?

 

Huống chi đó là Thánh thượng, còn băm thây vạn đoạn đám đó ."

 

Bạch Chỉ đối với lời của hai gật đầu như giã tỏi, giận dữ bắt đầu tiếng Nam Chiếu:

 

“Còn cái chùy , thịt hết mấy cái đứa ch-ết tiệt đó !"

 

“Khụ khụ!"

 

Bạch Thuật vội vàng ho hai tiếng nhắc nhở, ông còn xem trọng thằng bé Lãnh Vân , cháu gái cái gì cũng , chỉ tính tình và tướng mạo thật tương xứng chút nào!

 

Bạch Chỉ hậm hực hừ hừ hai tiếng, cho là sai.

 

Nếu cả một bàn đều là những nàng quan tâm, nàng thể mắng đám đó ba ngày ba đêm trùng lặp!

 

Lãnh Thiên ở bên cạnh reo hò:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-486.html.]

“Chỉ nhi cô nương đúng lắm!"

 

Hai ý kiến thống nhất, , lập tức đạt thành liên minh.

 

Ôn Noãn Noãn:

 

......

 

Một cửa ba ngốc nghếch.

 

Theo nàng thấy, Bạch sư phụ cũng đừng chê Chỉ nhi chuyện nữa, ông và Chỉ nhi nhận thức giống , cũng chẳng kém cạnh gì .

 

Ừm, nàng chút ch.ó chê mèo lắm lông.

 

Nếu Lãnh Tiêu riêng với nàng, nàng e là cũng sẽ nhận thức giống hệt ba bọn họ.

 

Lãnh Thần ngước mắt Lăng Mặc, để dấu vết kéo đề tài về con đường chính:

 

“Tuy đó là cha của Lăng Mặc, nhưng dù cũng là Thánh thượng, ở vị trí đó tất nhiên suy nghĩ khác hẳn thường, Lăng Mặc cháu vẫn nên chú ý ngôn hành một chút thì hơn."

 

Lãnh Vân cảm thấy cả hai phía đều lý, nhưng việc gì cũng tính đến trường hợp nhất, chẳng ?

 

Thánh thượng sấm sét trừng phạt đám đó cố nhiên hả giận, nhưng nếu thật sự giống như chị dâu coi trọng, Lăng Mặc sẽ thất vọng đau khổ bao!

 

Môi mím mấy cái, vẫn chọn khả năng để khuyên bảo:

 

“Chú ý nhiều một chút cũng thừa.

 

bất kể ở trong cung , hãy nơi sơn thủy , bọn !"

 

Ôn Noãn Noãn theo an ủi:

 

, cô cô sẽ nấu món ngon cho con ăn!"

 

“Chú sẽ dẫn cháu lên núi móc trứng chim, bắt thỏ rừng, b-ắn gà rừng, trời nóng thêm chút nữa còn thể xuống nước bắt cá mò trai, đảm bảo chuyện đều quẳng hết đầu, chẳng còn thời gian mà nghĩ tới."

 

Lãnh Thiên hăng hái .

 

Bạch Chỉ ghé sát bên cạnh Lăng Mặc, vui vẻ hiến kế:

 

“Thời gian một tháng dài dài, ngắn cũng ngắn, đủ để học khối thứ .

 

Chị dạy em chế bột độc phối thu-ốc độc, ai dám bắt nạt em nữa, em cho bọn chúng biến mất một cách tăm luôn!"

 

Mồm Lăng Dao nhất thời há hốc , cháo trong miệng quên cả nuốt xuống, suýt chút nữa chảy ngoài, cái bộ dạng đó chẳng khác gì mấy tên ngốc ngoài đường phố là mấy.

 

Ông vội vàng đầu Lưu Quang, vốn tưởng Lưu Quang múa gậy múa s-úng đáng sợ, hóa còn đáng sợ hơn!

 

Hu hu, một cô gái trông xinh xắn dịu dàng thế , thể những lời tàn nhẫn đến thế cơ chứ~

 

Trong đôi mắt rạng rỡ của Hoa Lưu Quang, ánh sáng càng thêm rực rỡ.

 

Người phạm , nhường ba phần, còn phạm , nhổ tận gốc.

 

Nàng ngược thích cách xử sự lấy đức báo đức, lấy oán báo oán .

 

Lãnh Thiên tại đột nhiên cảm thấy lưng một trận ớn lạnh.

 

Vội vàng lắc đầu, Chỉ nhi cô nương nhiệt tình như , đương nhiên tán thành mới !

 

Ôn Noãn Noãn:

 

......

 

Đây đại khái chính là sự khác biệt giữa nàng và Chỉ nhi, nàng là phái lý luận, Chỉ nhi là phái thực hành —— thể động thủ tuyệt nhảm~

 

“Khụ."

 

Bạch Thuật ở phía bên bàn ho lên.

 

Bạch Chỉ nghiến răng, nhịn hừ hừ:

 

“Thúc phụ, nếu ngài bệnh thì uống thu-ốc , cứ ho mãi là ?

 

Chẳng ảnh hưởng đến danh tiếng Dược Vương Cốc của chúng ."

 

 

Loading...