Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 488

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:24:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hơn nữa xây nhà thì , nhưng ngay bên cạnh là d.ư.ợ.c phường nha, là bí phương khả năng cống phẩm tiến cung, ngộ nhỡ một chút cẩn thận hoặc để ý ngoài , chẳng sẽ nhòm ngó !"

 

Lãnh Vân lưng Ôn Noãn Noãn , đôi lông mày nhỏ nhíu .

 

Lòng khó đoán.

 

Trang viên đây nát bẩn loạn, những đó đừng đến, dù đến cũng sẽ nhòm ngó, hơn nữa so sánh một chút còn thấy nhà sống hạnh phúc.

 

Nếu thấy trang viên sạch sẽ rộng rãi như hiện nay, còn cây ăn quả quy hoạch ngay ngắn đất hoang, các loại nông sản gieo trồng, cùng với từng gian nhà gạch ngói, dù dùng việc gì cũng khó tránh khỏi nảy sinh tâm tư .

 

Lão Lâm suy nghĩ thực tế.

 

Ôn Noãn Noãn đối với trong trang viên là yên tâm, dù cùng ký khế bán , thuộc về châu chấu cùng một sợi dây, trang viên thì bọn họ cũng chỉ thể , căn bản nơi khác cũng chẳng lối thoát nào khác.

 

Và những từng gặp nạn, quen chịu khổ đều hiểu sâu sắc thế nào là ' thịt thì vùi bát mà ăn', bọn họ bao giờ dám trương dương ngoài, chỉ một lòng một lo liệu cuộc sống cho lên.

 

Chỉ là nếu nhân thủ đủ thì thực phường hoãn việc xây dựng ?

 

Hay là cứ chen chúc trong d.ư.ợ.c phường cùng sản xuất ?

 

nghĩ , trong năm mươi hai trồng kê rút ba mươi nam t.ử hán đến xây nhà , đào móng, năm gian nhà gạch ngói cộng thêm tường bao hầm ngầm, thời gian mười lăm ngày là đủ !"

 

Lâm Sơn nhíu mày suy nghĩ kỹ lưỡng xong mới ngẩng lên kiên định với hai .

 

“Liệu ảnh hưởng đến kê ?"

 

Lãnh Vân vội vàng hỏi dồn.

 

Không cách nào khác, trong trang viên bao gồm cả bọn họ đều là những từng đói cho sợ , hiểu rõ tầm quan trọng của lương thực!

 

Dù cho hiện nay với thu hoạch từ ruộng nước, ruộng màu của Sơn Thủy Gian đủ lương thực cho gần hai trăm miệng ăn trong trang viên dùng trong một năm, nhưng lương thực là thứ mà ruộng ai mà chê nhiều chứ?

 

Và một khi ảnh hưởng đến sản lượng lương thực, đối với ruộng mà thì chẳng khác nào d.a.o cùn cứa thịt, vô cùng đau đớn.

 

Rõ ràng Lâm Sơn cũng suy tính mới đưa quyết định , lúc giải thích tỉ mỉ:

 

“Vân chủ t.ử , tháng ba tháng tư đều thể trồng, ảnh hưởng đến thu hoạch.

 

Thực phường xây xong thì những trồng khoai tây, mạ bông cũng gần như xong việc , những phân tán trồng cây và trồng kê, chắc hẳn thượng tuần tháng tư vụ xuân thể thành bộ."

 

Sau đó là vụ gieo xen ngô tháng năm, nhưng đến lúc đó nhân thủ trong trang viên đầy đủ, kịp thời, cần lo lắng.

 

Ôn Noãn Noãn và Lãnh Vân yên tâm hẳn, đều ảnh hưởng tất nhiên là nhất .

 

Tuy nhiên còn một việc quan trọng nữa, chỉ thể để tiểu thôi.

 

Chương 417 Thiếu

 

Việc giao cho tiểu , nàng cũng quá lo lắng.

 

Ở lứa tuổi của tiểu , những gia đình cơm no áo ấm khá khẩm một chút gửi con đồ , chân sai vặt trong các ngành nghề; những gia đình nghèo khó túng quẫn thì càng lo liệu việc nhà việc đồng áng, cộng thêm đủ loại việc lặt vặt.

 

Hậu bối của hàn môn và những gia đình phú quý nếu siêng năng tiến thủ cũng đang thức khuya dậy sớm sách chữ, còn những đám con cháu phong lưu khoác lác —— hạng thì thể so sánh , trẻ con mà, vẫn chút theo đuổi chứ.

 

“Lão Lâm, ở gần đây nơi nào bán đồ sứ ?

 

Không là đồ gốm thô, cũng là những sạp hàng nhỏ lẻ, mà là kiểu chợ bán đồ sứ ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-488.html.]

 

Ôn Noãn Noãn Lâm Sơn, ôm quá nhiều hy vọng hỏi.

 

Đối với trong trang viên mà , đồ sứ là vật dụng thiết yếu, mỗi nhà chỉ ít vài ba loại, lão Lâm cũng là chuyện bình thường.

 

Lâm Sơn vốn dĩ là những thứ , nhưng kể từ phu nhân và hai vị tiểu chủ t.ử chở về hai ba trăm cái chậu gốm thô , hỏi giá thử thấy lượng nhiều như rẻ một tẹo nào!

 

Sau đó ông nhân cơ hội ngoài vận chuyển cây giống mà hỏi thăm qua mấy câu với những thương lái nam về bắc, ngờ hôm nay tình cờ phu nhân hỏi đến.

 

Lúc sống lưng ông tự giác mà ưỡn thẳng lên một chút, hớn hở vui mừng đáp:

 

“Ở cách cửa thành phía Tây kinh thành ba dặm chợ đồ sứ, phu nhân mua gì ?"

 

“Chị dâu, là mua lọ sứ đựng cao thu-ốc bột thu-ốc ạ?"

 

Lãnh Vân bên cạnh hăng hái hỏi han.

 

Cậu !

 

“Ừm."

 

Ôn Noãn Noãn gật đầu.

 

Lãnh Vân xuống ghế dài, nép sát chị dâu nhà nài nỉ:

 

“Chị dâu, cho em ?

 

Em sẽ so sánh chất lượng hàng hóa, cũng mặc cả với thương gia, sẽ hỏng việc ạ."

 

Cậu thi khoa cử, tòng quân cũng giống ba học y thuật, thích nam về bắc mở mang kiến thức về các phong tục tập quán khác , ăn đủ loại món ngon, cũng kiếm thật nhiều thật nhiều bạc!

 

Ba đều đang mài giũa tiến bộ con đường chọn, nắm bắt cơ hội để từng bước rèn luyện bản .

 

Lâm Sơn đối diện bàn, vốn định mở miệng bảo phu nhân cứ yên tâm, ông thể cùng Vân chủ t.ử, nhưng nghĩ thôi bỏ .

 

Đồ sứ khác với cây giống, hạt giống, d.ư.ợ.c liệu, cũng khác với gạch ngói, nông bọn họ một cái là cây giống , hạt giống thì càng khỏi , chắc mẩy cũng thấy rõ ngay.

 

Gạch ngói nung thế nào thì thợ ngói Lý Thạch theo kiểm tra cũng sẽ mua hàng hàng thứ phẩm.

 

đồ sứ thì khác, trong trang viên một ai xem nha, vả đây còn là thứ đựng cao thu-ốc bột thu-ốc, cho dù là tiêu thụ cung cho những con cháu hoàng gia dùng, là bày trong tiệm thu-ốc thì đều là thứ thật sự bán để kiếm bạc.

 

Một khi hỏng việc thì ông gánh nổi trách nhiệm !

 

Ôn Noãn Noãn chút khó xử.

 

Tiểu tính toán tệ, đầu óc linh hoạt, quãng đường từ thành Đồng, Dao Châu đến kinh thành coi như là mở mang chút kiến thức, ngoài rèn luyện một chút cũng .

 

Dù cho giá cả cao, mua đắt, chất lượng kém đáng bạc đó cũng , buôn bán buôn bán, luôn luôn chi phí thử sai, lãi là bình thường, lỗ càng bình thường hơn.

 

Chỉ là......

 

“Vốn dĩ cũng định để em , mấy đứa trẻ vững chãi tầm tuổi em trong trang viên cũng thể theo em ngoài mở mang kiến thức về chợ b.úa bên ngoài một chút;

 

Tuy rằng ngựa đều phái cho Vương gia dùng hết , nhưng ruộng đất đều cày xới xong, trâu cày rảnh rỗi, tốc độ chậm và vững, dùng để vận chuyển đồ sứ là bằng."

 

Ôn Noãn Noãn càng nhiều, khuôn mặt hăng hái của Lãnh Vân càng thêm kích động, lão Lâm đối diện cũng mặt mày hớn hở.

 

 

Loading...