Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 507

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:24:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi nghĩ thông suốt điểm , Bạch Thuật cũng gia nhập hàng ngũ của Lãnh Thiên, trong lòng chua xót cực kỳ, buồn bã thở dài:

 

“Ta vẫn là theo xem nữa ."

 

Ôn Noãn Noãn tuy kinh ngạc, nhưng thể hiểu , dù cũng là bậc lão niên tuổi, chạy ngược chạy xuôi quả thực quá mệt mỏi.

 

Khuôn mặt nhỏ của Lãnh Thần lộ vẻ vững vàng, gật gật đầu, tán thành :

 

“Sư phụ , tiệm thu-ốc định ngày mười sáu tháng khai trương, và sư phụ vẫn nên cùng đến tiệm thu-ốc bày biện d.ư.ợ.c liệu mới đúng."

 

Bạch Thuật trợn mắt há mồm, lão những dạo thong thả, mà còn việc?

 

Lại còn là việc nặng nhọc!

 

Đồ nhi cũng với lão sớm thế mà, lão hừ hừ hừ hừ đạo:

 

“Mười sáu , sớm quá!"

 

“Vậy sư phụ xem khi nào khai trương?"

 

Lãnh Thần cũng giận, thần sắc đổi kiên nhẫn hỏi.

 

Bạch Thuật nghẹn lời, nội tâm hoảng loạn vô cùng, bên ngoài với tư cách là lớn tuổi nhất cực lực giữ vững phong thái, đành c.ắ.n răng bừa:

 

“Vậy thì ngày mười tám , ăn mà, phát tài rời tám (bát), thấy mười tám !"

 

Nụ mặt Ôn Noãn Noãn đông cứng , ngơ ngác hỏi:

 

“Bạch thần y, chẳng y giả nhân tâm ?

 

Còn câu 'Đãn nguyện thế thượng vô nhân bệnh, ninh khả giá thượng d.ư.ợ.c sinh trần' (Chỉ mong thiên hạ bệnh, thà để thu-ốc giá bám bụi) ?

 

Định ngày mười tám khai trương thật sự ?"

 

Bạch Chỉ vốn dĩ vô cùng tán thành, thúc phụ của hiểu rõ, lão nào ăn kinh doanh gì chứ, trực tiếp định đoạt:

 

“Đừng thúc phụ, lão y thuật giỏi nhưng ăn thì , tiệm thu-ốc cầu chúc chính tài nguyên quảng tiến chẳng sẽ nước bọt của đời dìm ch-ết !

 

Muội thấy ngày sư định là hợp, khai trương sớm chút còn thể sớm kiếm tiền mà."

 

“Theo thấy, hai câu của t.ử cực kỳ hợp với tiệm thu-ốc!

 

Hay là cứ thành câu đối gỗ treo ở hai bên cửa lớn tiệm thu-ốc thì ?"

 

Lăng Dao ăn đến mức hai má phồng lên, ú ớ , đôi bàn tay mập mạp đang bóc những hạt thông nhỏ khó bóc cho Hoa Lưu Quang.

 

“Hai câu ý cảnh cao xa, hiếm phù hợp với tiệm thu-ốc như , Noãn Noãn thấy ở bài văn nào thế?"

 

Hoa Lưu Quang hứng thú hỏi.

 

Ôn Noãn Noãn còn nhớ cái xuất xứ từ ?

 

Thì cứ thuận miệng thôi mà.

 

Hoa Lưu Quang trịnh trọng hỏi như , kéo theo những khác cũng đều về phía nàng, nhất thời còn khó coi hơn !

 

Nàng tán thành thì cứ tán thành , tại những lời văn vẻ như thế, giờ , thu xếp thế nào đây?

 

Đôi mắt đang chột liếc ngang liếc dọc, đó thấy Lãnh Tiêu đang thong dong tự tại, ngón tay tròn trịa chỉ một cái, chút áy náy đầy tự tin :

 

“Ta lẩm bẩm từ đó!"

 

Vốn dĩ cho rằng Lãnh Tiêu sẽ tức giận phẫn nộ, tệ hơn nữa cũng sẽ lườm nàng một cái, nhưng đôi mắt thâm trầm sang như thể chuyện đều trong dự liệu, trong lúc sóng mắt chuyển động còn mang theo chút bất đắc dĩ và dung túng.

 

Ôn Noãn Noãn thấp thoáng sinh một loại ảo giác nàng là tất cả của Lãnh Tiêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-507.html.]

 

Thôi , đừng dát vàng lên mặt nữa, Lãnh Tiêu bao dung và dung túng nàng, đó là Lãnh Tiêu , cũng là để ý đến những chuyện nhỏ nhặt , nàng nghĩ theo hướng yêu nàng như mạng cái gì cũng thể nhẫn nhịn ~

 

Hoa Lưu Quang là Lãnh Tiêu , cũng truy hỏi tiếp nữa, sực nhớ tới một chuyện khác quan tâm hỏi:

 

, biển hiệu của tiệm thu-ốc và nhãn bình thu-ốc nghĩ xong ?

 

Đặc biệt là những thứ cung ứng trong cung!"

 

Cái là do Lăng Mặc phụ trách, đáp:

 

“Đệ qua với cô cô , bình sứ dùng cho cống phẩm trong cung vận chuyển từ xưởng gốm về, nhất loạt dùng nhãn màu vàng nhạt, bên đóng con dấu 'Dược Vương Cốc Bạch thị' và tên loại thu-ốc nào, một dải nhãn nhỏ dán bình thu-ốc, thanh thoát rõ ràng."

 

Bình cống phẩm xưa nay nổi tiếng tinh xảo, điều quyết định nó thể lớn , nếu nhãn bằng tay thì thứ nhất , thứ hai phông chữ thống nhất kể tốc độ còn cực kỳ thấp.

 

Cho nên và cô cô thương định, dùng con dấu!

 

Đơn giản dễ , bất kể là ai cũng thể đóng, kén .

 

Ôn Noãn Noãn bổ sung:

 

“Thu-ốc thành phẩm của tiệm thu-ốc dùng giấy Tuyết Lãng, cắt thành từng dải nhỏ, tương tự dùng con dấu đóng sẵn, dán lên bình thu-ốc, đơn giản nhanh ch.óng.

 

Biển hiệu và con dấu sai kinh thành tìm thợ thủ công chế tác , ước chừng thể xong khi đại vận chuyển bình sứ về, đến lúc đó mang về một thể."

 

Không còn cách nào khác mà, thời đại máy in, in ấn thì , nhưng đó là đối với sách vở, loại nhãn nhỏ thì , mà sách thì quý giá, đặc biệt là một tay chữ thì càng thuộc dạng hiếm như lông phượng sừng lân!

 

Chữ của Lãnh Tiêu thực sự đặc biệt , nhưng xưởng thu-ốc một ngày sản xuất hàng trăm bình thu-ốc thành phẩm, nếu để Lãnh Tiêu hết thì cũng chẳng cần việc gì khác nữa, chuyên tâm vùi đầu đó mà cho xong là , thế thì đúng là dùng d.a.o mổ trâu g-iết gà, quá lãng phí!

 

Trong cảnh gian khổ như , dĩ nhiên biến thông, núi chuyển thì nước chuyển, biện pháp luôn nhiều hơn khó khăn.

 

Thấy bọn họ cân nhắc chu đáo, Hoa Lưu Quang yên tâm hỏi nữa.

 

Bạch Chỉ ngờ trong lúc , nhóm Ôn Noãn Noãn sắp xếp việc đấy!

 

Không hề phiền đến nàng.

 

Nàng chỉ cần an tâm nghiên cứu cổ phương, phối d.ư.ợ.c chế thu-ốc là , những việc khác từ lớn như bán hàng, nhỏ như bao bì nhãn mác đều cần nàng bận tâm.

 

Thật quá nhẹ lòng.

 

Hợp tác với bọn họ thật !

 

Một nhóm càng trò chuyện càng hăng hái, ngay tại chỗ phấn khích quyết định, ngày mai sẽ xuất phát!

 

Chương 434 Ôn thái sư là như thế nào?

 

Ngày hôm , sương sớm tan, đón ánh ban mai yếu ớt xuất phát từ sớm.

 

May mà Lăng Mặc mang đến ít ngựa, đủ dùng.

 

Ngựa vốn trang viên cần để việc thồ hàng, xuất động hết thảy cũng ngại.

 

Cộng thêm hai ma ma hầu hạ của Hoa Lưu Quang, một nhóm mười ba chia ba cỗ xe ngựa, tiếng vó ngựa lọc cọc chạy về hướng kinh thành.

 

Đêm qua phân công công việc mà mỗi phụ trách:

 

“Bạch sư phụ và Lãnh Thần hai thầy trò phụ trách tiệm thu-ốc, trong đó Bạch sư phụ phụ trách chỉ huy học đồ tiệm thu-ốc bày biện d.ư.ợ.c liệu, dọn dẹp vệ sinh tiệm thu-ốc vân vân.”

 

Lãnh Thần thì phụ trách chạy vặt bên ngoài, như câu đối gỗ, lấy biển hiệu vân vân.

 

Lãnh Vân cùng với Bạch Chỉ, tiên là đến chợ gốm sứ ngoài Tây thành môn để dò hỏi tình hình, nắm rõ chất lượng, kiểu dáng, giá cả, đợi ngày mai Lãnh Thiên đến nơi, mua xong là trực tiếp vận chuyển về Sơn Thủy Gian.

 

Lăng Dao hộ tống Hoa Lưu Quang đến Thẩm phủ khách —— Hoa Lưu Quang gặp Tần Dung Dung, còn đặc biệt nhờ Ôn Noãn Noãn dậy sớm mấy món ăn mà Tần Dung Dung thích mang theo.

 

 

Loading...