Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 531

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:26:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Những khách bên cạnh đều là những thường xuyên qua , quen với tình huống nên hề lảng tránh.”

 

Tiểu sai kể đầu đuôi sự việc một lượt, dám chút giấu giếm mà báo cáo sự thật:

 

“Đối phương hiện giờ nắm thóp tội danh vu cáo của thiếu gia, đ-ánh ba mươi gậy, lưu đày một ngàn dặm!

 

Lão gia, việc quá nể mặt lão gia và Dương gia chúng !"

 

Dương Chiêu khẽ nâng mí mắt, ánh mắt hung lệ tiểu sai một cái.

 

Tiểu sai sợ đến mức phát lạnh, đây là đầu tiên tới bẩm báo việc với lão gia, sai mà.

 

“Hắn là , , thể đại diện cho , đại diện cho Dương gia?"

 

Dương Chiêu nhàn nhã lắc lắc chén , nhẹ nhàng .

 

Trong lòng tiểu sai chợt nghĩ đến một khả năng, càng thêm lạnh sống lưng!

 

Lão gia đây là sẵn sàng vứt bỏ thiếu gia bất cứ lúc nào?

 

, đó là con trai ruột của ông mà, còn là trưởng t.ử.

 

“Vâng, cầu xin lão gia xem một chút."

 

Hắn ôm hy vọng mà khẩn cầu.

 

Ngoài dự đoán, Dương Chiêu dậy:

 

“Đi thôi, đ-ánh ch.ó cũng xem mặt chủ, xem thử kẻ nào nể mặt Dương Chiêu ."

 

Tiểu sai đại hỷ, cột trụ của Dương phủ, vị đại thần nội các của triều Đại Lăng, vị lão gia khéo léo đưa đẩy , thiếu gia cứu !

 

Cỗ xe ngựa bình lăn bánh con đường lát đ-á xanh, Dương Chiêu nhắm mắt dưỡng thần.

 

Sư gia bên cạnh :

 

“Lão gia, đối phương là thương nhân mở t.ửu lầu, lát nữa cứ để lão nô ứng phó, bảo đảm khiến những đó nên lời mà thả đại thiếu gia về phủ, lão gia cứ ở xe ngựa nghỉ ngơi là ."

 

Dương Chiêu khẽ “ừ" một tiếng, cho phép.

 

G-iết gà cần d.a.o mổ trâu, chuyện nhỏ nhặt do sư gia mặt là nể mặt đối phương lắm .

 

Sư gia theo tiểu sai suốt chặng đường, đám ồn ào náo nhiệt khiến ông nhíu mày, khi những lời bọn họ , đôi mắt lập tức lóe lên tia hung lệ.

 

Thủ đoạn của đối phương thật tàn độc, đây là liên lụy đến lão gia nhà bọn họ!

 

tự lượng sức .

 

Dương Vinh Hiên thấy sư gia trong phủ tới, lập tức giống như vớ cọc cứu mạng mà xông tới:

 

“Sư gia, cha ?

 

Ông ?"

 

Sư gia :

 

“Đại thiếu gia chớ vội, lão nô xử lý là ."

 

“Sao thể vội?

 

Đám chỉ vu cáo, còn bại hoại danh tiếng của cha !

 

Ta là phận con, thể nhẫn nhịn !"

 

Dương Vinh Hiên căm hận .

 

Sư gia chỉ cảm thấy nụ mặt sắp duy trì nổi nữa, lão gia thông tuệ hơn , sinh một đại thiếu gia khiến yên lòng thế ?

 

Rõ ràng là ở ngoài gây chuyện thị phi, dẹp yên mới lôi lão gia thu dọn tàn cuộc, mà còn năng hiên ngang lẫm liệt, da mặt dày ngang tường thành.

 

“Đại thiếu gia đừng hoảng, để lão nô hội hội bọn họ."

 

Bỏ câu đó, sư gia rảo bước tới phía đám , khi đối diện với đôi phượng mâu trầm mặc của nam t.ử phía , chỉ cảm thấy áp lực cực lớn, vội vàng rũ mắt, nghiêm giọng hỏi:

 

“Vị công t.ử nhất định chịu nhường bước ?

 

Phải phàm việc gì cũng nên chừa một con đường, còn dễ gặp ."

 

“Nhường nhường, do chúng quyết định."

 

Ánh mắt Lãnh Tiêu lướt qua vị sư gia mặt, về phía cỗ xe ngựa hoa lệ phía đám .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-531.html.]

Sư gia tưởng rằng đây là đang điều kiện, trong lòng mừng thầm, ngoài mặt vẫn cao cao tại thượng:

 

“Ồ?

 

Công t.ử yêu cầu gì cứ việc đề đạt."

 

“Các vị cứ đề đạt với quan phủ , tất cả cứ theo luật pháp mà ."

 

“Ngươi!"

 

Sắc mặt sư gia biến đổi, tung đối sách nghĩ sẵn từ :

 

“Công t.ử hiểu luật pháp Đại Lăng, nhưng lão nô tình cờ cũng hiểu đôi chút.

 

Trong luật Đại Lăng rõ ràng rành mạch:

 

Kẻ tôn cáo ti, xử phạt!"

 

Dương Vinh Hiên khi thấy lời , sự nôn nóng bất an lúc bộ tan biến, lưng ưỡn thẳng tắp.

 

Lãnh Tiêu ngước mắt, nhàn nhạt hỏi:

 

“Ồ?

 

Thế nào gọi là tôn, thế nào gọi là ti?"

 

“Ngươi là thương nhân, địa vị thương nhân thấp kém, hàng cuối cùng, là hạng tiện tịch, mà thiếu gia nhà sinh trong nhà quan , ngươi tôn quý ?"

 

Sư gia lạnh lùng liếc đối phương, hỏi vặn .

 

Vẻ mặt Dương Vinh Hiên hiện lên nụ nắm chắc phần thắng.

 

“Ai là thương nhân?

 

Thủ khoa kỳ thi cấp châu, công danh trong , gì đến quý tiện?"

 

Lãnh Tiêu thần sắc bình tĩnh tung một câu.

 

Khiến sư gia và Dương Vinh Hiên nhất thời phản ứng kịp.

 

Cái lý do mà ông tưởng là chắc chắn thắng, tồn tại?

 

“Sư gia, bây giờ?"

 

Trong lúc hoảng loạn Dương Vinh Hiên nắm lấy tay áo sư gia, liên tục :

 

“Mau gọi cha tới!

 

Ông nhất định cách giải quyết."

 

Sư gia già mặt đỏ bừng, bại trận lui về, xoay nhịn nhục tìm lão gia.

 

Dương Chiêu khi xong, lông mày nhếch lên, đây là bại trận ?

 

Vén rèm xe lên, thấy ba nam một nữ phía t.ửu lầu, chỉ là một thiếu niên, hai đứa trẻ cộng thêm một nữ t.ử yếu đuối mà thôi, thể khiến bọn họ bó tay chịu trói ?

 

Chỉ là, thiếu niên dẫn đầu , lông mày và đôi mắt mà quen thuộc đến mức dường như gặp ở đó, gặp ở nhỉ?

 

Chương 455 Những rào cản bao giờ hết

 

Khi Dương Chiêu nhanh chậm bước tới, những tiểu thương vây xem, giàu, nha dịch, vân vân...

 

đều tự giác hoặc tự giác mà sang một bên, nhường một con đường rộng thênh thang.

 

Ôn Noãn Noãn vốn dĩ cảm thấy cha của Lãnh Tiêu năm xưa tinh, đem hạng hai mặt như Dương Chiêu coi là chí giao hảo hữu, cuối cùng lâm cảnh nhà tan cửa nát.

 

Hôm nay thấy, nàng mới phát hiện trách lầm Lãnh phụ, cứ mặt mà xem, đổi là nàng, nàng cũng sẽ nghi ngờ !

 

Khác với Dương Vinh Hiên đội kim quán b.úi tóc, Dương Chiêu nắm thực quyền chỉ đội một chiếc khăn tứ phương bình định đơn giản, chiếc áo dài màu nguyên bản in vài cành trúc mực, tuổi bốn năm mươi hề bụng phệ cũng hề bóng mỡ đầy mặt, mà là dáng vẻ nhã nhặn khiến cảm giác như một nhành trúc xanh, cao nhã chí khiết.

 

Dương Chiêu đối với bốn phía bất kể là giàu sang kẻ nghèo hèn, đều nhất loạt bình đẳng chấp hai tay nâng lên ngang mày hành lễ, giọng điệu khiêm tốn ôn hòa:

 

“Con hư tại cha, chuyện hôm nay là do bỉ nhân quản giáo nghiêm, để các vị chê ."

 

Một vị trọng thần thể diện kiến thiên t.ử, hề bỉ thử, hề đè nén, ngược còn lễ phép giáo dưỡng mà nhận hết trách nhiệm về , ngay lập tức đám vây xem im lặng trong chốc lát, thụ sủng nhược kinh mà ngơ ngác đáp .

 

“Việc , việc liên quan đến Dương đại nhân, Dương đại nhân chính vụ bận rộn, thời gian rảnh quản giáo con cái cũng là chuyện bình thường."

 

, dù thời gian rảnh quản giáo, cũng thể đảm bảo đứa trẻ nào cũng thành tài thành ."

 

“Con cái là con cái, cha là cha , lầm của con cái thể liên lụy đến cha chứ, thử hỏi cha nào con cái phạm , đương nhiên càng thể để cha gánh vác trách nhiệm !"

 

 

Loading...