Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 546

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:26:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ôn Noãn Noãn chút đành lòng, nghĩ rằng Lãnh Tiêu cảm thấy điện thí còn diễn , bây giờ chúc mừng là quá sớm và quá phô trương, nàng an ủi:

 

“Đợi khi điện thí xong, tẩu t.ử sẽ xuống bếp một bàn lớn món ngon!"

 

Lời thốt , đừng là khuôn mặt nhỏ của Lãnh Vân rạng rỡ hẳn lên, những đứa nhỏ khác như Lăng Mặc, Lãnh Thần, Bạch Chỉ, cho đến lớn như Lăng Dao, Hoa Lưu Quang, già như Bạch Thuật đều vô cùng mong đợi, hận thể để Lãnh Tiêu điện thí ngay ngày mai!

 

Quả nhiên, trời đất bao la ăn cơm là lớn nhất, từ xưa đến nay đều là mượn danh nghĩa chúc mừng để ăn món ngon mà.

 

Một nhóm tràn đầy mong đợi, Hoa Lưu Quang mất hứng, nhưng sợ tạo áp lực quá lớn cho Lãnh Tiêu, nghĩ thầm vẫn nên để đừng quá phấn khích thì hơn, liền âm thầm đưa mắt hiệu cho Lăng Dao.

 

Lăng Dao thành công tiếp nhận tín hiệu của Vương phi, nhướn mày, nháy mắt một cái, đáp bằng một biểu cảm bảo nàng cứ yên tâm.

 

Hắn đầu đối diện với sự nhiệt tình của mà giới thiệu:

 

“Trong những đây e rằng chỉ Lăng Mặc Tam nguyên cập quan trọng đến mức nào, thôi thế , để giải thích một chút, Nội các Thứ phụ Dương Chiêu các ngươi chứ?

 

Quyền cao chức trọng, thế lực lớn, nhân mạch rộng khắp quan trường, trong việc bổ nhiệm và bãi miễn quan viên từ tứ phẩm trở xuống thể tùy ý xử trí, ngay cả mặt Thánh thượng, lời việc của lão cũng vô cùng trọng lượng!

 

Giống như Trạng nguyên thường bắt đầu nhậm chức từ thất phẩm, giỏi thì giữ kinh thành, trở thành kinh quan; kém hơn chút thì phái địa phương quan phụ mẫu một phương, tuy quản lý nhiều nhưng tiền đồ gian nan hơn nhiều.

 

Ta vốn dĩ lo lắng Dương Chiêu sẽ nhúng tay chức quan của Lãnh Tiêu, đối với Thứ phụ mà , điều một tân binh ngoại tỉnh dễ như trở bàn tay, nhưng mà!

 

Nếu như Lãnh Tiêu trở thành Trạng nguyên liên trung tam nguyên, thì chuyện đó thể vơ đũa cả nắm , chức quan của chắc chắn sẽ do đích Thánh thượng định đoạt, theo phỏng đoán của , Hàn Lâm viện là cái chắc !"

 

Ôn Noãn Noãn đến việc Hàn Lâm viện, trong lòng lập tức liên tưởng đến Hàn Lâm Biên tu, đây chính là chức quan đầu tiên của Lãnh Tiêu.

 

Hoa Lưu Quang chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng dữ dội, nàng ý đó !

 

Lời chẳng những dập tắt sự nhiệt tình đang cao trào của , mà ngược giống như đổ thêm dầu lửa !

 

Lăng Dao ở bên cạnh nghĩ thế, thấy đều tập trung tinh thần , nghiêm túc lắng , mà Vương phi mang vẻ mặt kinh ngạc, chẳng lẽ là vì quá ?

 

Lăng Dao khẽ ho một tiếng hắng giọng, yên, dậy hình tròn trịa, mày bay mắt múa nhiệt huyết dạt dào tiếp tục :

 

“Triều đại phi tiến sĩ bất nhập Hàn Lâm, phi Hàn Lâm bất nhập Nội các!

 

Một khi Lãnh Tiêu Hàn Lâm viện, coi như một chân bước Nội các , các ngươi thử nghĩ xem, điều quan trọng thế nào..."

 

Hoa Lưu Quang cuối cùng cũng phản ứng , thấy Lăng Dao càng càng hăng, nàng đưa tay kéo lấy tay áo rộng của , hạ thấp giọng nhắc nhở:

 

“Đừng phỏng đoán nữa, đừng tạo áp lực quá lớn cho Lãnh Tiêu, bất kể là Tam nguyên cập vị trí Trạng nguyên , hiện tại từ xuất Cử nhân lên đến xuất Tiến sĩ, lợi hại ."

 

Lăng Dao há miệng, định Tiến sĩ đến hàng trăm cơ, đấu với Dương Chiêu, chỉ riêng mức độ Tiến sĩ thôi là đủ.

 

nghĩ lời Vương phi cũng lý, vẫn điện thí, bây giờ những điều liệu gây áp lực quá lớn cho Lãnh Tiêu ?

 

khoa cử ba năm một , trong vạn mới trăm đỗ Tiến sĩ, nếu đối thủ của Lãnh Tiêu quá mạnh, thì quả thực coi là vô cùng xuất sắc .

 

Lăng Dao ngẩng đầu, cẩn thận về phía Lãnh Tiêu ở phía đối diện bàn, một khuôn mặt lạnh lùng thờ ơ, đây mà là dáng vẻ áp lực ?

 

Người thấu vô như , sự căng thẳng, bất an lo lắng của thiếu niên ?

 

Chương 468 Nàng lòng tin sẽ lộ tẩy

 

Bạch Thuật tuổi tác lớn nhất, kiến thức cũng nhiều nhất, hiểu sâu sắc đạo lý 'sự dĩ mật thành, ngữ dĩ tiết bại' (việc thành nhờ kín kẽ, bại do lộ lời), nhiều chuyện chính là như thế, ngươi tưởng rằng nắm chắc mười phần hoặc sắp thành công đến nơi , kết quả cuối cùng luôn vì nguyên nhân nguyên nhân khác mà xôi hỏng bỏng .

 

Hoa Lưu Quang lo lắng đúng!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-546.html.]

Ít nhất thể tạo áp lực quá lớn cho Lãnh Tiêu kỳ thi.

 

Khoa cử là đại sự liên quan đến cả đời sách, bọn họ giúp gì thì cũng thể gây thêm phiền phức!

 

đúng, còn bao lâu nữa thì điện thí?

 

Thời gian cứ để Lãnh Tiêu yên tâm sách chuẩn điện thí là , những việc khác đừng phiền nữa."

 

Lăng Dao đối với lời tán thành trăm phần trăm, các học t.ử khác kỳ thi mùa xuân bảng vàng dán bắt đầu chuẩn điện thí, tóm thể buông lơi, Lãnh Tiêu thì , trông coi cửa hàng vận chuyển cống phẩm, ngày nào là nghỉ ngơi cả!

 

Lại chợt nhớ tới năm ngoái khi ở Dao Châu, Lãnh Tiêu còn đến khu chăn nuôi phía Bắc mấy chuyến để vận chuyển trâu cừu...

 

Ôi, điều kiện thi cử của thiếu niên thật quá gian khổ.

 

“Trước đây thường cuối tháng Ba, nhưng năm nay vì chuyện phong thành đó nên trì hoãn một thời gian, định mồng tám tháng Tư."

 

Hiện tại là ngày hai mươi lăm tháng Ba, thời gian để cho Lãnh Tiêu còn nhiều nữa.

 

“Những việc khác đều giải quyết xong, ngày khai trương t.ửu lầu và tiệm thịt kho định ngày hai mươi tám tháng Ba, tuy nhiên địa điểm, nhân thủ, nguyên liệu thực phẩm vân vân cũng đều chốt xong.

 

Ngày mai nhân viên nhà bếp cùng tiểu nhị, chưởng quỹ ở trang t.ử cũng thể đến vị trí, tẩu t.ử và trông coi, đại ca cứ yên tâm ở nhà sách là ."

 

Lãnh Vân với khuôn mặt nhỏ nhắn đầy tự hào, báo cáo tiến độ.

 

Lãnh Tiêu và Ôn Noãn Noãn vốn dĩ nên là hai căng thẳng và lo lắng nhất, lúc đây giữa một đám quan tâm, sự bình tĩnh thái quá khiến họ vẻ lạc lõng.

 

Ôn Noãn Noãn:

 

.....

 

Nàng cũng lo lắng chứ, nhưng mà lo nổi.

 

Vốn dĩ định diễn một chút, nhưng những mặt đều là những hiểu rõ nàng nhất, diễn giống thì ?

 

Bị thấu thì ?

 

Thật mất mặt!

 

Biết thể , đối với một thích chuyện như nàng thật là đau khổ quá .

 

Lãnh Tiêu thấy bên cạnh cúi đầu thật thấp, sắp vùi luôn xuống gầm bàn đến nơi, lông mày khẽ nhíu một cách khó nhận .

 

Ngay đó, dậy với vóc dáng cao ráo, trầm giọng :

 

“Hôm nay các vị vất vả , hãy nghỉ ngơi sớm ."

 

Những khác chỉ tưởng Lãnh Tiêu dụng công đèn sách, thể đồng ý, ai nấy đều tươi rạng rỡ vội vàng trở về phòng.

 

Bàn ghế tự Triệu đại nương và Lý Tú Nga lát nữa qua thu dọn, Ôn Noãn Noãn Lãnh Tiêu nắm tay dẫn về phòng ngủ xuống.

 

“Sao ?"

 

Giọng trầm thấp khàn khàn hỏi.

 

Ôn Noãn Noãn ngước mắt, gương mặt tinh tế tì vết của thiếu niên mắt mang theo sự quan tâm, vóc dáng cao ráo nghiêng về phía nàng, đôi mắt phượng đen lánh, toát lên sự chuyên chú và nghiêm túc.

 

Người , chỉ còn mấy ngày nữa là điện thí mà vẫn bận rộn bôn ba bên ngoài, ngay cả thời gian sách cũng bao nhiêu, mà vẫn còn tâm trí để quan tâm đến tâm trạng của nàng.

 

 

Loading...