Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 565
Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:44:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ôn Noãn Noãn đành mở lời giải thích:
“...
Nói lẽ tin, trong trận ám s-át đầy rẫy nguy hiểm đó, thương nặng nhất là Lãnh Tiêu, trải qua gian khổ giày vò cũng chỉ Lãnh Tiêu.”
Dao vương gia xô đẩy lên bãi cát ven sông , ngoài trầy xước đau nhức xương cốt thì gì khác, con Lãnh Tiêu ôm trong lòng, đến vết trầy xước cũng ."
Nói như , họ chắc hẳn sẽ yên tâm chứ?
Người nhà họ Ôn nhạy bén rút trọng điểm từ đó, thương, thì vì mà mất trí nhớ, ừm, đ-ập đầu mất trí nhớ chỉ là một cái cớ tùy tiện thôi.
Người nhà họ Ôn đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi về chuyện cũ với Lăng Dao, Ôn Nhược Khiêm chuyển sang Lăng Mặc, ánh mắt vẫn trong trẻo sáng ngời, thản nhiên hỏi:
“Tam hoàng t.ử, thể cho đôi điều chăng?"
Lăng Mặc thẳng tắp, giống như bộ dạng đang chịu huấn thị trong học đường ở cung điện.
Những ngày qua, đang dưỡng thương, trong cung phong tỏa tin tức, ngay cả Thái sư cũng báo cho , lúc trong lòng dâng lên một nỗi áy náy nồng đậm.
“Ta đây... tập kích thương."
Đổi ở nơi khác, bất kỳ ai tin hoàng t.ử tập kích hoặc thương đều là chuyện vô cùng chấn động, nhưng lúc những trong phòng đều chuyện từ , cho nên xong chấn động chỉ đau lòng.
Thấy thần sắc bình tĩnh, lòng Lăng Mặc định , trầm giọng tiếp tục:
“Hôm đó, tập kích trọng thương, chạy loạn trốn một chiếc xe ngựa ở đầu hẻm, , con gái của Thái sư cứu giúp, tỷ mang về, vì tai mắt đông đúc, nên là cháu của tỷ , vì mới gọi tỷ là cô cô."
Lâm Uyển Dung, Uông Thủy Dao, Ôn Nhuận và những khác hít một khí lạnh, kinh ngạc gì.
Cái vận may , rốt cuộc là đây?
Ôn Noãn Noãn:
......
Thực sự trách nàng nha, ban đầu họ căn bản cái tròn trịa hớn hở nhiều là một vị vương gia!
Chương 484 Ngài cứ , chúng con và cũng chịu đựng
Nếu , cần , nàng chắc chắn sẽ tránh thật xa, cũng sẽ chuyện rơi xuống sông .
Còn về Lăng Mặc, ai sẽ trốn xe ngựa nhà họ?
Đây là vấn đề xác suất, cũng thể trách nàng chứ?
Ôn Nhược Khiêm vẫn bình tĩnh như khi, nghiêng đầu Bạch Chỉ, thấy nàng bắt mạch cho Noãn Noãn nhà , giọng điệu ôn hòa hơn nhiều:
“Cháu là đại phu?"
Bạch Chỉ thấy Lăng Dao vốn luôn hớn hở nay nổi, thần sắc nghiêm nghị; Lăng Mặc vốn luôn thấu tâm tư cũng lộ rõ vẻ căng thẳng bất an, khiến nàng cũng căng thẳng theo, tay chân để , lí nhí đáp:
“Vâng, Bạch Chỉ của Thung lũng Dược Vương, Nam Chiếu."
“Là họ Bạch của Thung lũng Dược Vương Nam Chiếu mới tiến cống d.ư.ợ.c phẩm cho Ngự Y Phòng ?"
Lâm Uyển Dung phản xạ điều kiện hỏi một câu.
Bà vốn qua sự tích hành y ở ngoài của Thung lũng Dược Vương Nam Chiếu, cũng ở kinh thành một vị Bạch thần y, nhưng nhà họ ít khi ốm đau nên từng tiếp xúc.
Sở dĩ quen thuộc với cái tên như là vì mấy ngày Thánh thượng đích ban thưởng cho lão gia bảy lọ cao thu-ốc bột thu-ốc, hiệu quả vô cùng !
“ ạ, bí mật cho lão phu nhân một câu, d.ư.ợ.c phẩm mới tiến cống cho Ngự Y Phòng chính là phương thu-ốc gia truyền của nhà cháu đó!
Nếu cha và nương của Noãn Noãn tỷ chê, bộ cao thu-ốc bột thu-ốc của nhà cháu bao hết!
Đừng khách sáo nha."
Bạch Chỉ hào sảng vỗ vỗ ng-ực .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-565.html.]
Uông Thủy Dao, Vệ Vi Vi, Ôn Nhuận, Ôn Văn và những khác còn sức để hít khí lạnh nữa, im lặng một lát chọn cách ngậm miệng.
Nhà họ chỉ bảy lọ cao thu-ốc bột thu-ốc ngự ban quý giá , hôm nay đều mang hết đến quà gặp mặt cho tiểu , thậm chí một lọ cũng nỡ giữ !
Mà bây giờ sáng tạo nó ở nhà tiểu , thậm chí nể mặt tiểu mà hào phóng bao trọn thu-ốc cho nhà họ nửa đời !
“Cháu và Noãn Noãn nhà , quen như thế nào?"
Lâm Uyển Dung tò mò hỏi.
Bạch Chỉ vốn thể chút do dự quá trình quen của họ, nhưng Lăng Dao và Lăng Mặc ở phía , nàng đột nhiên nhận nếu thật, liệu nhà họ Ôn nghĩ nàng lừa họ ?
mà, đúng là như mà.
“......
Nói lẽ tin, Dương Vinh Hiên cái tên ngốc nghếch đó mật lớn bằng trời, chính Noãn Noãn tỷ tay giúp đỡ, chúng cháu gặp , đó kết thành bạn và đồng minh đấy ạ."
Người nhà họ Ôn:
“Cũng chẳng gì là tin nữa.”
Ôn Noãn Noãn:
“Ta thực sự là trùng hợp, tin... tin nàng cũng thể hiểu .”
Hỏi xong những lời cần hỏi, khi hiểu rõ về các mối quan hệ xã giao ở bên phía Ôn Noãn Noãn, bầu khí tại hiện trường khôi phục vẻ ngượng ngùng như lúc mới bắt đầu.
“Noãn Noãn, ba vị phu nhân quý phái oai phong mà tỷ đến ?"
Hoa Lưu Quang rảo bước tới, bước qua ngưỡng cửa lớn tiếng hỏi.
Sau đó:
“Ơ?
Sư mẫu, Ôn đại phu nhân, nhị phu nhân?"
Giọng trong trẻo truyền rõ ràng tai mỗi trong phòng.
Ôn Noãn Noãn chỉ một tia sét đ-ánh ch-ết nàng cho xong.
Thật là ngượng quá mà.
Chị dâu nhận thì thôi , đến nương cũng nhận , ai tin chứ.
Thực khi gặp Ôn Thái sư, nàng mới tại nàng thấy Ôn phu nhân tuy thiết nhưng thấy quen mắt, vì nàng căn bản giống Ôn phu nhân!
Nàng giống Ôn Thái sư, còn hai hẳn là ca ca của nàng , thì đúc từ một khuôn với Ôn mẫu.
Con trai giống , gạch vàng xây tường; con gái giống cha, giàu cũng phú —— ngoại trừ nàng.
Haiz, đúng là trời diệt nàng!
Nếu gặp Ôn Thái sư , diện mạo nàng cũng sẽ nghĩ đến quan hệ cha con nha, đằng gặp đầu tiên là Ôn mẫu.
Nếu bên cạnh cùng là Lăng Dao Hoa Lưu Quang quen sư mẫu, chứ một Lăng Mặc chỉ quen Ôn Thái sư, nàng cũng sẽ phạm .
Tất cả những sự trùng hợp đều tụ một chỗ, diệt nàng thì là gì.
Hu hu, uổng công nàng đó vất vả học thuộc lòng tư liệu của từng nhà họ Ôn, cần mẫn còn hơn cả lúc học học thuộc lòng văn, kết quả dây thừng cứ nhắm chỗ mảnh mà đứt, còn đứt một cách vô lý hết sức!
Kiểu mà ch-ết thẳng cẳng thì mới là chuyện lạ.
Ngoài cửa, Lãnh Tiêu mặc một bộ trường bào màu trắng trăng, vóc dáng cao ráo thẳng tắp, khí chất trầm chậm rãi bước tới, đôi mắt phượng nhếch lên sâu thẳm như nước hồ nhàn nhạt quét qua trong phòng, cuối cùng dừng đang cúi đầu vẻ mặt sống bằng ch-ết , ánh mắt gợn sóng lăn tăn.
“Noãn Noãn, nàng đưa những khác sang gian phòng khác , lời riêng với nhạc phụ nhạc mẫu và ."
Lãnh Tiêu cúi đầu, dùng âm lượng lớn nhưng đủ để trong phòng đều thấy .