Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 574
Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:44:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ôn Nhược Khiêm và Lâm Uyển Dung một cái, nén cảm xúc là vui lo trong lòng, xuống vị trí chủ tọa.”
Lãnh Tiêu xuống ở phía bên của Ôn Noãn Noãn.
Nếu vì tuổi tác phù hợp, sơ qua thật sự giống như một gia đình ba , Ôn Văn đưa đũa gắp một miếng cá thủy nấu mỏng dính cho miệng, hớn hở nghĩ thầm.
Sau đó cảm giác tươi ngon tê cay bùng nổ trong khoang miệng, trong đầu còn bất kỳ kẽ hở nào để nghĩ đến chuyện khác, tràn ngập là ngon thật sự là quá ngon chiếm cứ!
“Cha !
Miếng cá mỏng tươi, một chút xương cá cũng , ăn ngon tiện!"
“Cha , móng giò hầm đến mềm nhừ thấm vị, gắp một cái là tan, miệng là tan luôn!"
“Nhìn con vịt bóng dầu , dùng lớp da bột gói thêm nước xốt và hành sợi ăn hề ngấy chút nào!
Cha cũng nếm thử ~"
“Miếng thịt kho tàu màu sắc đỏ tươi, mà b-éo nhưng ngấy, ngon quá mất, mau nếm thử."
Trên bàn đồng thời vang lên bốn đạo âm thanh, đến từ vợ chồng Ôn gia lão đại và vợ chồng lão nhị.
Nghe thấy đối phương xong, tốc độ tay cực nhanh gắp lấy món ăn mà khác đề cử, trong một thời gian ngắn bàn khắp nơi là tiếng đũa và bát đĩa va chạm cũng như tiếng hì hục vùi đầu ăn lấy ăn để.
Ôn Văn ăn sắp hạnh phúc đến rơi nước mắt , hu hu hu, những năm đây nếu tiểu ăn cơm nước như thế , rốt cuộc là sống đến mức nào chứ.
Huynh đợi Quy Không đại sư hỏi một chút, trong mệnh của kiếp nạn như thế ?
Huynh cũng ăn mấy năm như !
Thôi, vẫn là hỏi nữa, Quy Không đại sư tiểu là mệnh phú quý, đổi là thì ai đến chỗ nào để khai hoang cuốc đất cơ chứ.
Và , tiểu mấy năm, cha già bao nhiêu, đổi là , cha còn đau khổ đến ch-ết ......
Ao ô, con cá nhỏ tôm nhỏ chiên giòn rụm thơm phức còn thể ăn cả vỏ lẫn xương nữa nè, còn bột ớt xay mịn chấm ăn, thật là ngon quá~
Củ cải muối như thế nào ?
Vị chua chua mọng nước, ăn một miếng thịt ăn một miếng củ cải, thật là thanh thanh sảng sảng giải ngấy quá ~
Thỏ nướng cũng ngon quá......
Ôn Noãn Noãn cả nhà họ Ôn đang vùi đầu ăn một bữa tơi bời, đặc biệt là nhị ca Ôn Văn, trong lòng nỡ, ngày tháng của nhà họ Ôn là quá khổ cực một chút ?
Có chút dễ dàng nha.
Nàng thật sự nên đến kinh thành là đến Ôn gia ngay, cũng để thêm nhiều món ngon, cho nhị ca đỡ thèm.
“Nhị, nhị ca, nếu bận, thể đến thành nam tìm , bữa nào cũng những món cho ăn!"
Ôn Văn miệng nhét đầy thức ăn kinh ngạc ngẩng đầu, a a lời, vội vàng đem thức ăn trong miệng nhai nhai nuốt xuống, ngạc nhiên chắc chắn hỏi:
“Không bận là thể ?
Huynh ngày nào cũng bận!"
Vệ Vi Vi ở bên cạnh gấp gáp hỏi:
“Nếu nhị ca bận, tẩu thể ?"
Uông Thủy Dao ở đối diện tiếp lời:
“Muội thể cùng với nhị tẩu ?
Chúng ngày nào ở nhà cũng việc gì nha."
Lâm Uyển Dung ở ghế tranh thủ cơ hội giơ tay:
“Mẹ cũng việc gì."
Ôn Nhược Khiêm:
“Thật ông miễn cưỡng tính là già ?
Đã đến lúc cân nhắc việc từ quan dưỡng lão.”
Ôn Nhuận mong chờ chằm chằm tức phụ nhà , lí nhí khẩn cầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-574.html.]
“Có thể mang theo một cái hộp đựng thức ăn qua đó, mang về cho ?"
Ai bảo bắt buộc việc kiếm bạc bổng lộc cơ chứ.
Chương bốn trăm chín mươi hai:
Là thanh quý chứ thanh bần
“Được, đều đến !
Ngày nào cũng đến đều !"
Ôn Noãn Noãn hào sảng vẫy tay một cái, giòn giã mời mọc.
Vệ Vi Vi lúc đây đột nhiên hảo cảm kích bản hào phóng lúc !
Nhìn tiểu xem, hào sảng bao, khí thế bao!
Mời cả một đám nhà đẻ đông đúc như bọn họ đến nhà ăn ăn uống uống mà hề do dự chút nào.
May mà lúc nàng nhường căn trạch t.ử bên cạnh Ôn gia , như bất kể nắng mưa, tuyết rơi mưa đ-á, chẳng đều thể đến nhà tiểu chơi .
Nếu lúc đó nàng nhỏ mọn một chút, tư tâm một chút, lấy mặt mũi mà ăn uống chứ.
Nghĩ đến trạch t.ử, nàng lúc mới sực nhớ lúc nãy chỉ mới đến quà cáp, vẫn đưa danh sách quà tặng cho tiểu xem, tiểu vội vã chuẩn bữa trưa .
Bây giờ ăn gần xong , thời gian còn vặn ăn trò chuyện:
“Tiểu , danh sách quà tặng vẫn xem nè."
“ ."
Ôn Văn ăn nhanh, bụng no đến chín phần , vội vàng dậy chạy đến án kỷ bên cạnh lấy danh sách quà tặng nhét tay tiểu , đó chỗ của tiếp tục vùi đầu ăn lấy ăn để.
Toàn bộ động tác, lưu loát liền mạch, cực kỳ trôi chảy.
Ôn Noãn Noãn còn phản ứng kịp, tay nhét một tờ giấy màu đỏ giống như hình thức thiệp chúc mừng gấp .
Trong lòng thầm khen một tiếng, thật là giảng cứu!
Mang theo quà thì trực tiếp đưa tận tay nàng là , còn đặc biệt một tờ danh sách quà tặng.
Khoảnh khắc mở , Ôn Noãn Noãn phát hiện nàng học nửa năm thuộc lòng mặt chữ, đột nhiên nhận chữ nữa!
Đây là quà gặp mặt?
Đây là món quà gặp mặt mà Ôn gia ngày tháng sống dễ dàng lấy ?
Lãnh Tiêu ngoài mặt lẳng lặng chú ý động tĩnh của , nhưng khóe mắt dư quang luôn luôn thời khắc quan tâm đến từng cử động của con gái bên cạnh, cho nên phát hiện sự bất thường của nàng ngay từ đầu.
Vốn là quà nhà nàng tặng nàng, định xem, thấy Noãn Noãn chỉ chỉ tờ danh sách, lúc mới dời tầm mắt lên , vải vóc trang sức hầu lượt lướt qua, đó dừng ở căn trạch viện năm tiến.
Ôn Noãn Noãn thấy Lãnh Tiêu xem xong , nuốt nước miếng hỏi:
“Cái là quá quý trọng ?
Muội cảm thấy thích hợp để nhận."
Trạch viện năm tiến ở thành tây, quy đổi , chính là biệt thự độc lập chiếm diện tích tính theo mẫu ở địa đoạn hàng đầu của Hoa Quốc nha, còn những tấm vải nàng thấy đắt, mặc dù từng dùng qua nhưng cũng những bộ trang sức hồng ngọc, phỉ thúy, ngọc thạch vô cùng đắt đỏ, huống chi đằng còn một lạt những thứ nàng từng thấy cũng từng qua!
Cái chẳng sẽ đem cái gia tài nhỏ bé đáng thương của Ôn gia vét sạch sành sanh ?
Hai tẩu t.ử ý kiến gì chứ?
Theo nàng , Ôn Tập vẫn thành hôn cơ mà, chẳng chuẩn chút sính lễ gì đó ?
“Cầm lấy!
Không gì là thích hợp, đây là chúng bàn bạc kỹ , còn nữa đấy."
Lâm Uyển Dung ở ghế tươi rói, ngữ khí cho phép phản bác.
Uông Thủy Dao dịu dàng khuyên nhủ:
“Tiểu đừng lo lắng việc các tẩu t.ử chúng để ý , đây vốn dĩ là thứ nên !"