Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 58
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:22:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lòng Lãnh Thiên dậy sóng dữ dội, thầm ghi tạc những lời của đại ca sâu trong tâm khảm.”
Khác với vị đại ca tâm cơ thâm trầm, vốn dĩ lười động não, công việc cũng là những việc tay chân dùng sức chứ dùng đầu óc.
Trước luôn đại ca chỉ điểm cho , thì ?
Đêm nay đại ca bằng lòng với những lời , nghĩa là trưởng thành, đại ca cảm thấy cần độc lập gánh vác một phương, và cũng sẽ năng lực để điều đó?!
Nghĩ đến khả năng , Lãnh Thiên kích động hẳn lên, trái tim giống như đống lửa đang cháy rực mặt, nóng hôi hổi mà cũng ấm áp lạ thường.
Lãnh Tiêu đôi mắt phượng thâm sâu, nhị hiểu ý tứ trong lời của , bèn thêm gì nữa.
Sau khi trời sáng rõ, họ đổ đầy nước túi da trong hang động, đeo gùi tre lên lưng, hai tiếp tục leo lên một ngọn núi khác cao v.út hơn.
“Đại ca, ở đây ký hiệu!”
Lãnh Thiên hưng phấn hét lên.
Sau khi đại ca tìm thấy thành công hai cây, cuối cùng cũng phát hiện nơi khả năng nhân sâm !
Lãnh Tiêu ký hiệu cành cây, cùng Lãnh Thiên tỉ mỉ tìm kiếm.
“Lạ thật, thấy quả sâm đỏ hồng nhỉ?”
Quả nhân sâm nổi bật, nếu thì dễ tìm, tìm nãy giờ vẫn thấy quả, ở đây nhân sâm ?
“Nhân sâm năm năm kết quả, xem xem cây nào nở hoa ?”
Lãnh Tiêu chỉ điểm.
Được chỉ điểm, Lãnh Thiên cẩn thận vạch từng bụi cỏ dại, kỹ từng chút một, “Tìm thấy !”
Sau cơn cuồng hỉ, cuối cùng cũng nhớ lấy dây nhung đỏ buộc , rút d.a.o rựa từ sợi dây thừng ngang thắt lưng, dọn sạch cỏ dại quanh cây sâm, đó mới dùng dùi xương hươu chuẩn đào.
“Có thể đào gần một chút, cần cách xa như .”
“Tại ạ?”
“Cây ‘Đăng đài t.ử’ mới bốn năm, rễ lan rộng và sâu lắm .”
“Ồ!”
Lãnh Thiên chút thất vọng, khó khăn lắm mới tìm thấy một cây mà mới bốn năm, ước chừng chỉ nặng vài tiền, liệu bán nổi một lượng bạc ?
Đến bao giờ mới tìm thấy cây hai mươi năm đây?
Và bao giờ mới gom đủ bạc mua ngựa?
“Lên phía ánh nắng dồi dào, khả năng cây năm tuổi cao hơn.”
Bị đại ca thấu tâm tư, Lãnh Thiên ngượng ngùng, đồng thời những lời của đại ca tiếp thêm lòng tin.
Hắn hăng hái đào nhân sâm lên, dùng miếng vải đỏ mang theo bọc kỹ cùng với rêu xanh thu gùi.
Liên tục tám chín ngày, đói thì gặm bánh khô, khát thì uống nước trong túi da, buổi tối ngủ trong hang động tìm , quần áo giày dép tuy gai cào rách nát đếm xuể, nhưng nghĩ đến hơn hai mươi củ nhân sâm trong gùi, khuôn mặt ngăm đen của Lãnh Thiên là nụ giấu nổi.
Tuy loại hai mươi năm chỉ bốn củ, nhưng dựa bốn củ là đủ mua ngựa !
Còn mười mấy củ năm tuổi nhỏ, gom góp cũng bán mấy chục lượng bạc, chi phí lên đường dự thi của đại ca cũng đủ dùng .
Trong lòng thầm tính toán chuyến thu hoạch tràn đầy, khóe miệng Lãnh Thiên cứ ngoác khép .
Vừa ngẩng đầu lên, thấy gương mặt nghiêng với đôi mày nhíu c.h.ặ.t của đại ca, hiểu hỏi:
“Mới tám chín ngày mà thu hoạch của chúng nhiều thế !
Mua ngựa xong vẫn còn đủ tiền lộ phí cho năm nữa, đại ca còn khổ não gì chứ?”
Cái gì mà khổ não?
Hắn đang vui lắm đây!
“Nhiều nhất là ở núi thêm bảy ngày nữa, bảy ngày bất kể thu hoạch cũng về.”
“Thế cũng mà!
Thu hoạch hiện tại của chúng đủ nhiều .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-58.html.]
Trong lòng tính toán, Lãnh Thiên thật thà đáp.
“Chưa đủ.”
Lãnh Thiên đại ca thần sắc nghiêm nghị, thầm nghĩ đại ca yêu cầu đối với bản cao quá !
“Một củ nhân sâm trăm năm, giá rao bán từ tám trăm lượng trở lên.”
Lãnh Thiên kinh ngạc há hốc mồm, tức khắc quên luôn đống sâm nhỏ trong gùi.
Khoảng cách lớn quá !
Nếu , nếu thể hái một củ, thì thể mua bao nhiêu con ngựa chứ?
Có thể mua bao nhiêu gạo trắng mì tinh?
Mua bao nhiêu vải bông?
Vậy năm bọn họ chẳng là cần lo lắng gì nữa ?
“Nhiều bạc quá!
Đủ cho nhà chi tiêu !”
“Mua nhà ở kinh thành?
Quan hệ trong quan trường?
Ba đứa các thành gia lập nghiệp?”
Lãnh Thiên khép nổi cái miệng đang kinh ngạc, chỉ nghĩ đến một hai năm tới, nhưng đại ca thấu mấy chục năm , thậm chí là cả đời!
Bị Lãnh Tiêu , Lãnh Thiên lập tức cảm thấy áp lực.
Hắn thành gia lập nghiệp cũng chẳng , dù cảm thấy theo đại ca và tẩu t.ử cả đời là lắm , nhưng nhị và tiểu thì , hai đứa nó thành gia lập nghiệp, vả để hàn vi quá.
“Vậy đại ca, chúng mau tìm nhân sâm thôi!”
Ban đầu còn thấy nhân sâm trong gùi là nhiều, giờ phát hiện còn xa mới đủ!
Chương 48 Sâm cực phẩm và quả cầu trắng lông xù
Cục cục...
Vọng can cục cục...
Thần sắc Lãnh Tiêu ngưng , nhanh ch.óng ngẩng đầu tìm kiếm.
Sau khi phát hiện liền lập tức bước nhanh đuổi theo!
Lãnh Thiên cũng bám sát phía .
Dọc đường suýt mấy mất dấu, khi cành cây quẹt mặt để vô vết trầy xước, cuối cùng họ theo tiếng kêu tới một nơi sâu trong thung lũng.
Hiếm thấy là địa hình thung lũng bằng phẳng rộng rãi, còn một con sông khá lớn so với quy mô thung lũng, chảy uốn lượn bao quanh.
Hai bên bờ sông hoa cỏ cây cối phát triển cực , tươi rậm rạp hơn hẳn những nơi khác!
“Đại ca, hoa cỏ cây cối ở đây là loại nhất mà thấy từ khi núi đến giờ!”
Lãnh Tiêu nhàn nhạt ừ một tiếng, đôi mắt phượng vẫn chằm chằm con chim đang phát tiếng kêu đằng xa.
Lãnh Thiên cũng theo, khi rõ quả nhiên là con chim mắt đỏ, vòng mắt vàng, đuôi đốm hoa, m-áu huyết như sôi trào, trái tim trong l.ồ.ng ng-ực đ-ập thình thịch liên hồi.
Hắn lấy lòng bàn tay ấn lên ng-ực, chỉ sợ tiếng tim đ-ập quá lớn sẽ con chim xinh sợ chạy mất!
Mà con chim xinh quan sát xung quanh một hồi, một lúc lâu mới bay đến một chỗ mổ quả ăn.
Là quả của cây nhân sâm!
Lãnh Thiên rục rịch chuẩn tiến lên, Lãnh Tiêu đưa tay ngăn .
Biết đại ca sẽ vô duyên vô cớ ngăn , Lãnh Thiên kìm nén tâm tình hưng phấn, tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi.
Con chim nhỏ đang ăn ngon lành nhận thứ gì đó giống như cành cây khô bên cạnh đang chậm rãi cử động.
Cành cây khô cử động thêm một cái...