Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 591

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:44:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trái tim đang treo ngược của Lãnh Tiêu rơi xuống đáy vực, nảy sinh sát ý.”

 

Lăng Liễn tìm Noãn Noãn tuyệt đối để diệt khẩu, thậm chí, nảy sinh tâm tư thầm kín chiếm Noãn Noãn của riêng.

 

Hồi ở Đồng thành, những kẻ thiển cận trúng dung mạo của Noãn Noãn, từ đó nảy sinh tâm tư bẩn thỉu.

 

trong thời gian gần đây khi ngoài Noãn Noãn đều giả trang thiếu niên, còn cố tình ăn mặc theo lối khí thô ráp, cử chỉ chút che giấu, Lăng Liễn vốn luôn đắm chìm trong hưởng lạc sắc d.ụ.c để mắt đến Noãn Noãn, thứ trúng tuyệt đối là diện mạo.

 

Mà là Noãn Noãn chân thực thu hút.

 

Bất kể là loại nào, đều thể chịu đựng , thể chịu đựng dòm ngó nàng.

 

Ôn Noãn Noãn nghĩ nàng chẳng lẽ thể ngoài nữa ?

 

Càng nghĩ càng thấy thê t.h.ả.m tột độ, “Hu hu, Lãnh Tiêu t.h.ả.m ?

 

Cái vận may của đúng là chẳng giống ai cả, hễ ở bên cạnh gặp những chuyện , nếu ngày nào cũng đến quan nha điểm danh, đây."

 

Nàng vốn tưởng nàng tới đây vận khí lên , xem vận khí nàng lên, mà là theo bên cạnh Lãnh Tiêu thiên đạo che chở.

 

Giống như hôm nay Lãnh Tiêu điện thí, nàng liền thê t.h.ả.m gặp chuyện g-iết diệt khẩu, mấu chốt kẻ đó còn là Đại hoàng t.ử nổi danh tâm hung thủ lạt, phóng túng hưởng lạc!

 

Đến cả Lăng Mặc là còn thể hạ độc thủ, phất phất tay đ-ánh đến nửa sống nửa ch-ết sống nổi, đây là do tìm thấy bọn nàng, nếu tìm thấy bọn nàng thì chẳng là diệt khẩu ?

 

“Không , đừng lo lắng, Thánh thượng về Lâu Ngoại Lâu, chuẩn chọn ngày đến nếm thử, dám động nàng ."

 

Lãnh Tiêu nỡ khuôn mặt nhỏ vốn vui vẻ sầu vân t.h.ả.m đạm, hạ thấp giọng trấn an.

 

Ôn Noãn Noãn ngẩn , tiêu hóa một lát, mây mù mặt tan biến, híp mắt điên cuồng tâng bốc:

 

“Lãnh Tiêu thật giỏi!

 

Chàng xem tham gia điện thí cùng yến tiệc, liền mang về cho tin lành như !"

 

Cuối cùng cần lo lắng hãi hùng nữa, thật là tuyệt quá .

 

Lãnh Tiêu chỉ cảm thấy thư thái, rõ ràng là chuyện liên quan đến , Noãn Noãn luôn thể gán chuyện lên , còn những chuyện như gặp Lăng Liễn thì quy kết cho vận khí của chính nàng .

 

“Ta sẽ sắp xếp thêm theo nàng."

 

Ôn Noãn Noãn xua tay:

 

“Không cần , đợi bận xong mấy ngày , Hà Hoa, Lan Hoa, Tiểu Vũ, Khổng Đào còn tiểu đều xoay quanh , sắp xếp thêm theo cũng là lãng phí."

 

Lăng Mặc đường đường là hoàng t.ử mà hôm đó khi gặp nạn thương hộ vệ đông đảo bao?

 

Chẳng vẫn trúng chiêu .

 

Hơn nữa dựa những gì nàng thấy sáng nay, chẳng lẽ mỗi nàng ngoài đều rầm rộ mang theo hai ba mươi diễu hành phố , nàng liền trở thành nhân vật phong vân của kinh thành, cũng là tiêu điểm chú ý .

 

“Số hiện tại là đủ , bây giờ ở đây, đợi đến quan nha điểm danh, liền cùng các tẩu t.ử, đều là quyến thuộc quan viên, lợi hại đến cũng thể quang minh chính đại tới chứ."

 

Đây là kinh thành mà, là hoàng t.ử chứ hoàng thượng, vả bây giờ còn đối thủ một mất một còn là Thái t.ử, tương lai còn hoàng thượng Lăng Mặc, cùng với Lãnh Tiêu quyền thế ngút trời, nàng sợ gì?

 

Có gì sợ chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-591.html.]

 

Cứ tạm thời né tránh qua giai đoạn tính tiếp!

 

“Được, lúc đó cùng Ôn gia."

 

Ánh mắt Lãnh Tiêu trầm xuống, nghĩ thầm sẽ âm thầm tăng thêm nhân thủ, để Noãn Noãn nhận .

 

Giống như Noãn Noãn , Lăng Liễn sẽ quang minh chính đại tay phố, nhưng cũng thể mạo hiểm, thể để kẻ dòm ngó nàng lấy một tia khả năng.

 

“Noãn Noãn, nàng từng hối hận khi chọn ?"

 

Ôn Noãn Noãn ngơ ngác , hiểu một vốn luôn lãnh đạm đến mức lạnh lẽo như đột nhiên hỏi câu , “Cái còn cần hỏi ?"

 

Cái nhan sắc cực phẩm góc ch-ết , tài hoa Trạng nguyên tam nguyên cập , võ thể lên núi săn b-ắn văn thể múa b.út văn, còn chủ động giao nộp bộ thu nhập, phu quân như nàng gì mà hối hận chứ?

 

Không, nàng chỉ cảm thấy xứng thôi.

 

“Vậy, tối nay thể..."

 

Ôn Noãn Noãn định hỏi thể cái gì, chứ.

 

Sau đó một ý nghĩ chợt lóe qua trong đầu, nàng trố mắt thiếu niên thanh lãnh đang ngay ngắn, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t.

 

Chương 507 Là do ?

 

Bên ngoài rèm lụa mỏng họa tiết tường vân bóng đêm thăm thẳm, bên trong rèm nến đỏ lập lòe.

 

Dưới ánh nến bập bùng, đôi mắt thiếu niên đen láy trầm mặc, bên trong như chứa đựng bóng đêm vô tận, nhưng khác hẳn với vẻ đạm mạc xa cách thường ngày, lúc đây tập trung và nghiêm túc, như hút bóng đêm vô tận .

 

Thường đèn ngắm mỹ nhân, hơn ban ngày gấp mười , Ôn Noãn Noãn hồi ở Hoa Quốc từng trải nghiệm tận mắt, ngờ tới đây trải nghiệm !

 

Trong lòng nàng gào thét, quá quá !

 

Đặc biệt là thiếu niên vốn thanh lãnh xa cách như vầng trăng trời cao, lúc mím môi dùng đôi mắt trầm mặc nàng, lúc đây nàng chỉ một ý nghĩ, nhào tới!

 

nghĩ , với lối sống như khổ hạnh tăng và cái sự kiềm chế của Lãnh Tiêu, nàng thôi cứ nên bảo thủ một chút , đừng nghĩ nhiều quá.

 

“Noãn Noãn, đây , đợi đỗ Trạng nguyên , nàng thể..."

 

Lãnh Tiêu con gái đôi mắt nước long lanh đang , khuôn mặt nhỏ hồng hào, giọng khàn khàn tiếp nữa.

 

Hắn chợt nhận , chỉ là đỗ Trạng nguyên mà thôi, thể yêu cầu Noãn Noãn bất cứ chuyện gì cho , nên lấy cái điều kiện yêu cầu.

 

Noãn Noãn tâm ý với , xen lẫn những mưu tính toán rập vốn .

 

Ôn Noãn Noãn từ chỗ háo hức chờ đợi, đến khi chờ đến hoa cũng héo mà vẫn đợi lời phía của Lãnh Tiêu.

 

Nếu Lãnh Tiêu trông vẻ căng thẳng và thận trọng, nàng thực sự nghi ngờ lòng thành của .

 

Thực sự đợi nữa, nàng ho một tiếng, thanh giọng, sợ tâm trạng kích động như hươu chạy loạn phát hiện, đầu họa tiết rèm lụa, nhẹ giọng hỏi:

 

“Viên phòng... ?"

 

Lãnh Tiêu đột nhiên qua, trong đôi mắt đen trầm rực lửa như thiêu cháy tất cả.

 

 

Loading...