Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 599
Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:44:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Văn bỗng bật dậy, kiên quyết :
“Ta !"
Không ăn bánh bao thì cũng tranh lấy cái , dù thích ăn bánh bao cũng “hấp" một cái để chứng minh năng lực của .
“Nhị ca đừng gượng ép."
“Chẳng gượng ép tí nào!"
Sau khi Ôn Văn hùng dũng oai vệ chạy ngoài, Ôn Nhuận trong phòng khẽ nhướn mày:
“Lạ thật, lão nhị vốn chẳng thích xem náo nhiệt, tích cực thế."
“Có lẽ cảm thấy ngoài là thích hợp nhất."
Lăng Dao đầy vẻ ngưỡng mộ bóng đang tự do chạy nhảy ngoài cửa sổ.
Ngay đó, hứng khởi hỏi mấy :
“Mọi đoán xem, tên thám t.ử là nhắm Ôn gia, Lãnh gia là ?"
Chương 514 Bắt ! Mau xem
“Ôn gia thuộc về trung tâm quyền lực, vả đây là Lãnh phủ chứ Ôn phủ, khả năng nhắm Ôn gia cực kỳ thấp; Vương gia tính tình thẳng thắn câu nệ tiểu tiết, Thánh thượng trọng dụng, là khả năng, còn về Lãnh Tiêu, hôm qua đỗ Tam nguyên Thánh thượng ban thưởng thêm, cộng với việc Dương Chiêu là kẻ địch lợi hại lộ liễu, khả năng cao nhất là nhắm ."
Ôn thái sư với gương mặt quen với sóng gió hề chút kinh hãi, chỉ sự phân tích bình tĩnh.
Lăng Dao chỉ dám hừ hừ nhỏ trong cổ họng!
Nếu là đây khi còn trẻ, chắc chắn ý nghĩa thực sự trong lời của Thái sư, tưởng ông đang khen ngợi .
của hiện tại còn là của năm xưa nữa !
Chịu bao nhiêu thiệt thòi, bao nhiêu ám hại suốt nhiều năm, sớm thấu triệt chuyện.
Tính tình thẳng thắn đồng nghĩa với việc thường xuyên đắc tội khác.
Không câu nệ tiểu tiết đồng nghĩa với việc đắc tội mà chính còn chẳng .
Được Thánh thượng trọng dụng đại diện cho việc đang ở vị trí trung tâm quyền lực, lý do để kẻ khác nhớ tới và âm thầm hãm hại.
Dù trong lòng hừ hừ cả vạn , cũng thể thừa nhận, Thái sư thật chuẩn, phân tích thật thấu đáo.
Sự thật chính là như !
Gương mặt thanh tú của Lãnh Tiêu chút gợn sóng, nhàn nhạt quan sát động tĩnh ở thùy hoa môn, nhưng đôi phượng mâu tuyệt ở góc độ mà trong phòng thấy âm trầm sắc lạnh, tỏa hàn khí thấu xương.
Hắn hy vọng kẻ đến thám thính là nhắm .
Chỉ vì nghĩ đến một khả năng khác, liên quan đến mà quan tâm nhất...
Thùy hoa môn truyền đến động tĩnh, Lãnh Thiên với hình vạm vỡ xách như xách một con thỏ rừng, tùy ý quăng xuống giữa sân, một tiếng “bộp" vang lên kéo theo làn bụi mỏng.
Lan Hoa, Khổng Đào và những khác sớm chắn mặt Lâm Uyển Dung, Uông Thủy Dao và Vệ Vi Vi, còn đám Vệ Lâm, Trình Song nhỏ chạy theo Lãnh Thiên thì nhanh ch.óng vây quanh kẻ đang đất.
Không để cơ hội vùng lên hại khác!
Tiếp đó bước còn Bạch Thuật đang dựng ngược lông mày đầy vẻ phẫn nộ cùng Bạch Chỉ đang đăm chiêu suy nghĩ.
Ôn Văn là cuối cùng chạy , thở hồng hộc hướng về phía gian chính của thiên sảnh mà hào hứng gào lên:
“Bắt !
Mau xem ."
Lăng Dao nhanh ch.óng liếc Ôn thái sư, thấy ông ý kiến gì liền lạch bạch chạy ngoài, Ôn thái sư và Ôn Nhuận theo .
Lãnh Tiêu vốn để Noãn Noãn thấy cảnh tượng m-áu me sắp tới, nhưng yên tâm để nàng ở phòng một , cộng thêm gương mặt nhỏ nhắn của con mềm mại đầy vẻ mong đợi, liền mỏng môi khẽ mở:
“Lát nữa nếu cảnh tượng m-áu me quá, Noãn Noãn hãy trốn lưng , đừng ."
Cảnh tượng m-áu me?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-599.html.]
Người bắt , m-áu me chứ?
Dù trong lòng thắc mắc nhưng Ôn Noãn Noãn vẫn ngoan ngoãn gật đầu:
“Vâng, ."
Ôn Noãn Noãn tới chỗ đám đông thì Ôn Văn cũng chen tới mặt họ, đổ đậu mà báo cáo chuyện xảy ngoài sân:
“Mọi nguy hiểm thế nào !"
Vệ Vi Vi khách khí trợn trắng mắt phu quân, giành lời :
“Vừa thủ của Lãnh Thiên ba chúng mắt đều thấy, nguy hiểm chắc là cái kẻ đất mới đúng."
Ở đây còn ít ngoài, quá mất mặt Lãnh Thiên.
Hiện giờ họ cực kỳ yêu thích to xác của tiểu , đối ngoại thì thủ , tay vững chuẩn hiểm, đối nội hòa khí hiền lành, tuổi tác tuy nhỏ nhưng sự phân biệt đối xử rõ ràng mang cảm giác an cực kỳ đầy đủ!
Lâm Uyển Dung cau mày, con trai thứ nhắc nhở:
“Nói trọng điểm ."
Nương lên tiếng, Ôn Văn dám theo, nhưng cảnh tượng quá đỗi kinh hoàng, vỗ vỗ ng-ực, sợ hãi :
“Chủ yếu là Chỉ Nhi cô nương bắt con tin..."
“Đợi !"
“Cái gì cơ?"
“Chỉ Nhi bắt con tin?
Chuyện là thế nào?!"
Ba giọng đồng thời vang lên, lượt là của Uông Thủy Dao, Vệ Vi Vi và Ôn Noãn Noãn, xong, cả đám Lăng Dao bên cạnh cũng chằm chằm Ôn Văn đầy vẻ sốt sắng.
“Nói chi tiết !"
Ôn Văn đột nhiên cảm thấy áp lực như núi:
...
Chẳng bảo trọng điểm ?
Hắn ủy khuất sắp xếp ngôn từ, tiếp tục:
“Kẻ thủ linh hoạt, công phu khá , vốn dĩ đấu với Lãnh Thiên rơi thế hạ phong, mắt thấy sắp kiệt sức tóm thì Bạch thần y và Chỉ Nhi cô nương trở về!
Chắc nghĩ Chỉ Nhi cô nương tuổi nhỏ, là một nữ hài t.ử yếu ớt nên dốc hết sức lực bắt Chỉ Nhi cô nương con tin, lúc đó lưỡi d.a.o găm chỉ còn cách một chút xíu nữa là cắt đứt cổ họng, mặt Lãnh Thiên vốn đen nhẻm mà lập tức trắng bệch !"
Thấy mang vẻ mặt hài lòng, Ôn Văn bất đắc dĩ bổ sung:
“Được , chỉ mặt Lãnh Thiên trắng bệch, mà tất cả chúng mặt ở đó lúc mặt đều trắng bệch cả."
Hắn chỉ mặt trắng bệch, chân run rẩy mà não bộ còn trống rỗng nữa kìa!
Chỉ lo nghĩ , bây giờ.
Đám Ôn Noãn Noãn, Lăng Dao chờ nổi nữa, thò đầu sang xem Bạch Chỉ, thấy vùng cổ trắng nõn mịn màng của nàng lấy một vết m-áu mới thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục Ôn Văn miêu tả sinh động tình hình lúc đó.
“Sau đó thì ?"
“Kẻ còn kịp mở miệng uy h.i.ế.p, Lãnh Thiên trực tiếp :
'Chỉ cần hại , sẽ thả ngươi và tất cả những mặt sẽ đuổi theo, lấy tính mạng thề'; nhưng kẻ vẫn tin, vẫn kề d.a.o găm cổ Bạch Chỉ cô nương lùi, bên Lãnh Thiên sợ hại nên quát dừng những khác đuổi theo!"
Trong đầu Ôn Noãn Noãn cái gì đó vụt qua!
Chẳng lẽ, đại và Chỉ Nhi biến chuyển về tình cảm ?
Hu hu, ngờ lúc vì nàng mà lỡ mất, giờ bù đắp ở đây!
là định mệnh mà, muộn một chút nhưng dẫu cũng chạy ?