Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 60
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:22:14
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“A, quả cầu trắng thoát khỏi khu vực an của bạch hổ bảo vệ !
Bị sói nhắm trúng , đại...
đại ca?”
Lãnh Thiên đầu , cành cây to khỏe bên cạnh gì còn bóng dáng Lãnh Tiêu nữa?!
Vội vàng đầu về phía bờ sông bên , chỉ thấy con sói vốn dĩ đang vồ bắt quả cầu trắng một lưỡi rìu ném tới trúng ngay đầu!
Ch-ết tươi rói!
Lãnh Tiêu chạy nhanh đạp qua nước sông, lộn nhào ôm lấy quả cầu trắng, lùi về khu vực bảo vệ của bạch hổ, bộ quá trình diễn liền mạch một !
Bạch hổ chỉ đầu một cái, dường như linh tính nhường khu vực phía , che chở Lãnh Tiêu bên cạnh .
Có Lãnh Tiêu bảo vệ hổ con, bạch hổ như còn lo âu gì nữa, xông lên vồ g-iết, liên tiếp c.ắ.n ch-ết ba con sói đang thử tấn công!
Sói đầu đàn nhận tình thế xoay chuyển, khi tru lên, đàn sói còn chậm rãi tiến lên phía ...
Lãnh Tiêu đôi mắt phượng quét qua một vòng đàn sói đang dần bao vây, trong đầu tính toán lượng, nghiến răng để lộ tấm lưng về phía vị trí của sói đầu đàn.
Khóe mắt thoáng thấy hai chân của sói đầu đàn hạ thấp, nhảy vọt lên cao vồ g-iết , khóe miệng khẽ nhếch, nhếch lên một độ cong, tay nắm c.h.ặ.t dùi sắt.
Bờ sông bên truyền đến tiếng chạy nhanh cùng tiếng kêu xé lòng của nhị !
Lãnh Tiêu rảnh nghĩ nhiều, nghiêng bảo vệ phần cổ, khi phía lưng truyền đến cơn đau xé rách, nhanh ch.óng xoay , đồng thời đ-âm mạnh chiếc dùi sắt sắc nhọn ở đầu cổ sói đầu đàn!
M-áu nóng b-ắn , tránh khỏi dính đầy mặt và .
Sói đầu đàn ch-ết, trong thời gian cực ngắn, đàn sói còn tản chạy trốn.
Lãnh Tiêu như rút cạn hết sức lực, một gối quỳ xuống đất.
Quả cầu trắng sấn tới, kéo vạt áo Lãnh Tiêu ngừng cọ cọ.
Lãnh Thiên cũng chạy tới!
Trên bãi đất rộng đầy xác sói, bạch hổ đang thở dốc.
Chỉ nghỉ ngơi một chút, bạch hổ liếc hai , hình to lớn nhảy về phía cửa hang.
Lãnh Thiên còn tâm trí chú ý đến bạch hổ, run giọng hỏi:
“Đại ca, ?”
“Không , đây khi theo nhóm núi cũng từng gặp đàn sói, chỉ cần tiêu diệt sói đầu đàn là .”
Lãnh Tiêu c.ắ.n c.h.ặ.t răng, vị nhị đang lo lắng sắp đến nơi, trấn an .
“Thợ săn già , tuyệt đối để lộ lưng cho sói, chúng nhất định sẽ tấn công, cũng chính là lợi dụng đặc điểm của chúng mới thể một nhát g-iết ch-ết sói đầu đàn, nếu bên địch đông ít, kéo dài thời gian chắc chắn sẽ ch-ết.”
Mà sói đầu đàn ch-ết, đàn sói còn mất đầu lập tức sẽ tan rã.
“Đáng lẽ đại ca nên sớm cho , chừng sẽ thương .”
Nếu sớm phát hiện đại ca cứu quả cầu trắng nhỏ thì , tuyệt đối sẽ bám sát đại ca, khi nguy hiểm đến sẽ đỡ cho đại ca, tuyệt đối để đại ca thương!
Lãnh Tiêu rủ mắt cái cục bông trắng đang chạy quanh bên cạnh, ngữ khí thản nhiên tùy ý, “Đây là duyên phận giữa và nó, cần tự trách.”
Lãnh Thiên tấm lưng m-áu chảy đầm đìa, da thịt lật của Lãnh Tiêu, hốc mắt ươn ướt, vội vàng dùng ống tay áo lau quẹt loạn xạ, đó chạy nhanh sang bờ bên lấy gùi của hai tới, móc quần áo định xé nát để băng bó.
Mà lúc bạch hổ ngậm một bụi cỏ xanh biếc nhảy xuống, đẩy đống cỏ tới bên cạnh Lãnh Tiêu.
Và liếc cái chân thương của nó.
Chỗ đó đắp nước cốt th-ảo d-ược!
“Đắp lên .”
Lãnh Tiêu giọng khàn đặc lên tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-60.html.]
Lãnh Thiên chút do dự, vội vàng dùng sức vò nát d.ư.ợ.c thảo, đắp một lớp thật dày và đều lên lưng Lãnh Tiêu.
Nước thu-ốc lạnh lẽo kích thích vết thương, cơn đau rát truyền đến, Lãnh Tiêu c.ắ.n c.h.ặ.t răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Sau khi vượt qua cảm giác đau đớn ban đầu, cơn đau vốn của vết thương mà cũng dịu nhiều.
“Nhị , hãy nhớ kỹ loại d.ư.ợ.c thảo , đường về hãy hái thêm một ít.”
Phơi khô nghiền thành bột thu-ốc để sẵn, năm tình hình thế nào, chừng sẽ dùng tới.
“Đệ !”
Lãnh Thiên nghĩ là vết thương của đại ca sâu, chắc chắn còn cần thu-ốc.
Lãnh Tiêu nghiêng đầu, “Đỡ dậy.”
“Làm gì ạ?”
Lãnh Thiên hiểu, vết thương của đại ca sâu thế , chảy bao nhiêu m-áu , mới nghỉ một lát dậy?!
“Nhanh ch.óng đào nhân sâm , tranh thủ khi trời tối tìm một hang động nghỉ ngơi, ngày mai về.”
Lãnh Tiêu nghiến răng dậy, phân phó từng việc một.
Lãnh Thiên thương thế thì đừng quản nhân sâm nữa, nhưng ánh mắt sắc lẹm của đại ca, đành nuốt lời trong.
Đại ca luôn lạnh lùng lý trí đưa những quyết định lợi nhất cho bọn họ.
Chương 50 Chắc về chứ?
Trận giảm nhiệt hai ngày khiến Ôn Noãn Noãn thấm thía cái lạnh khắc nghiệt của phương Bắc.
Hoàn khác với cái lạnh ở vùng Giang Nam nơi cô từng sinh sống.
Gió lùa mặt chỉ lạnh mà còn đau, cô cảm thấy còn cần một chiếc mũ, gió lạnh thổi khiến đầu óc đau nhức.
Hơn nữa tháng chín âm lịch ở Giang Nam chỉ cần mặc hai lớp áo là đủ.
ở đây cảm thấy như mùa đông , còn là kiểu thể đổ tuyết bất cứ lúc nào.
Bây giờ lạnh thế , tháng chạp, tháng giêng thì ?
Ôn Noãn Noãn cảm thấy kiến thức hạn hẹp, thiển cận , thể cảm nhận sâu sắc mùa đông phương Bắc lạnh lẽo đến nhường nào.
Thứ khiến cô cực kỳ tán thưởng chính là cái giường sưởi (khang), khi giảm nhiệt, hai đứa nhỏ bắt đầu đốt khang.
Nó đảo lộn nhận thức của cô, khô ráo ấm áp, ở trong phòng mặc áo bông mỏng ăn đào đóng hộp mát lạnh, thật là thoải mái.
Trước câu hát:
“Anh ở trong nắng ấm phương Nam tuyết bay đầy trời, em ở trong đêm lạnh phương Bắc bốn mùa như xuân", vốn trí tưởng tượng kém nên cô mãi hiểu ý nghĩa là gì.
Giờ trải nghiệm thực tế, cô đồng ý!
Tuy nhiên cứ hễ bước khỏi cửa là thành một kiểu khác —— “Anh ở phương Bắc mặc áo lông thú, em ở phương Nam khoe eo thon", mỗi bên một vẻ.
vế cô trải qua, nơi cô sống là vùng Giang Nam, mùa đông sưởi ấm thuộc kiểu lạnh ẩm, cái lạnh thấu xương thấu thịt, để cho cô chỉ cảnh lạnh run như cầy sấy.
Oa oa, so sánh như , hóa chống chọi mùa đông cô dựa một chính khí!
Không ngờ trong đời thể trải nghiệm cảnh tuyết rơi đầy trời giữa đông lạnh giá, mặc áo đơn mà vẫn ăn thức ăn mát lạnh, đây là sự thoải mái mà cô mơ cũng nghĩ .
“Tẩu t.ử, hành dại dọn xong .”
Lãnh Thần hai tay bê một chậu gỗ lớn đầy hành dại , đặt lên thớt trong bếp.
Ôn Noãn Noãn gương mặt nhỏ nhắn của nhị đỏ bừng vì lạnh, nhường chỗ nướng lửa , chút xót xa:
“Bên ngoài lạnh quá, mau hốc lò sưởi chút .”