Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 614

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:46:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ôn Noãn Noãn đây luôn thấy đám trẻ con hễ tiếng còi sắt là ùa chạy về phía đài quan sát bên bờ sông, vây quanh đoàn xe trang viên.”

 

Nay nàng trở về, cộng thêm bánh kẹo tích trữ nhiều, chia cho già trong trang viên ít bánh ngọt, còn kẹo ngọt đương nhiên là thứ đám trẻ con thích nhất.

 

Lãnh Tiêu tam nguyên cập , cũng nhân tiện chi-a s-ẻ chút hỷ khí.

 

Chương 527 Đám Thị Vệ Đã Hoàn Toàn Lột Xác

 

Khi Lãnh Thiên dẫn theo đám thị vệ mà Lăng Mặc để trang viên tới, Ôn Noãn Noãn trời cũng chỉ mới tám chín giờ sáng.

 

Tương đương với việc đoàn bọn họ xuất phát từ Sơn Thủy Gian từ lúc ba bốn giờ sáng, ba giờ đúng là lúc con ngủ say nhất, lúc ngủ dậy chắc chắn là vô cùng đau khổ.

 

Ôn Noãn Noãn tưởng rằng sẽ thấy một đám hộ vệ uể oải, sắc mặt cực kỳ khó coi, nhưng khi Sở lão đại với vẻ mặt ngây ngô chẳng khác gì Lãnh Thiên tươi rạng rỡ tiến lên thỉnh an, nàng suýt chút nữa thì nhận !

 

“Thỉnh an phu nhân!"

 

Sở lão đại khom chắp tay, lời dứt, phía vang lên những tiếng thỉnh an liên tiếp.

 

Ôn Noãn Noãn:

 

......

 

Chuyện gì thế ?

 

Nàng nhớ rõ đám thị vệ lúc mới đến trang viên vô cùng kiêu ngạo, coi thường, nóng nảy, kén cá chọn canh, việc nhẹ thì việc nặng thì né, hội tụ đủ cả mà.

 

Sao trong thời gian nàng rời trang viên, bọn họ sự đổi lớn đến thế!

 

Là phong thủy Sơn Thủy Gian nuôi ?

 

Nàng kỹ , quan sát tỉ mỉ.

 

Lúc đó khi họ đến trang viên, ngày hôm đó mặc trang phục thị vệ thống nhất, vải vóc thượng hạng, đường may tinh xảo, cả bộ hành trang uy phong lẫm liệt, trông vô cùng chuyên nghiệp.

 

Nay, chỉ mới hơn hai tháng ngắn ngủi trôi qua, những đường nét phân minh khuôn mặt trở nên hiền từ, thần sắc kiêu ngạo coi thường biến thành khiêm tốn cung kính.

 

Tính nóng nảy biến mất, đó là sự ôn hòa.

 

Còn về chuyện kén cá chọn canh, việc nhẹ việc nặng né, Ôn Noãn Noãn sang đám hộ vệ đang tranh giành bên giếng nước:

 

“Không tranh!

 

Đây là nước giếng múc lên, để ngựa của uống !"

 

Nàng nhớ đây là Lão Thập vốn tính tình nóng nảy, thẳng thắn, việc dứt khoát nhanh nhẹn, nay vẫn , khi thỉnh an nàng xong liền giành chạy đến bên giếng múc lên một thùng gỗ nước đầy.

 

“Ngựa của ngươi uống, chỉ là uống một gáo thôi, ngươi nhường cho uống ?

 

Rốt cuộc là ngựa quan trọng quan trọng?

 

Ngươi phân biệt !"

 

Đây là Lão Cửu, luôn chuyện với giọng âm trầm, dẫn dắt sự việc theo hướng lợi cho .

 

Quả nhiên, lời Lão Cửu dứt, xung quanh vang lên tiếng khuyên nhủ:

 

“Lão Thập, cho Lão Cửu uống một gáo , từ trang viên đến đây mất ba canh giờ, khát nước là chuyện bình thường."

 

, ngựa quan trọng bằng ?

 

Huống hồ cùng xuống ruộng việc!"

 

Ôn Noãn Noãn đến đoạn ' cùng xuống ruộng việc' thì chút buồn , cố sức nhịn xuống.

 

Trước đây bọn họ chắc chắn sẽ cùng sinh t.ử, phú quý , nay thành cùng xuống ruộng việc, ôi, nay khác xưa .

 

Triệu đại nương ở bên cạnh lẩm bẩm vẻ tán thành:

 

“Thập Thất bậy bạ gì thế!

 

Ngựa và thể so sánh ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-614.html.]

Ôn Noãn Noãn liếc Triệu đại nương đang chăm chú quan sát, trong lòng thầm đồng ý với quan điểm .

 

Không cùng một chủng loại, dễ so sánh, vả ngựa dù quý giá đến cũng thể so sánh với mạng .

 

“Người uống nước muộn một chút thì can hệ gì ?

 

Cứ nhất quyết tranh với ngựa, đợi ngựa uống xong là !

 

Trong trang viên hơn hai trăm con , mà bao nhiêu con ngựa chứ?

 

Người nào cũng tranh với ngựa, ai sẽ là thồ thồ hàng, vận chuyển lương thực đây?

 

Sao phân biệt chuyện nào nặng nhẹ, gấp gáp thế ."

 

Triệu đại nương lắc đầu, xem kịch khuyên nhủ phát biểu ý kiến.

 

Ôn Noãn Noãn sốc!

 

Kinh ngạc Triệu đại nương.

 

Quan niệm của nàng và Triệu đại nương khác biệt lớn đến thế!

 

Triệu đại nương phát hiện phu nhân đang , ngại ngùng :

 

“Phu nhân tâm địa lương thiện, cho rằng mạng của đám hạ nhân chúng là quan trọng, nhưng lão bà t.ử đây vẫn chút tự , loại mạng hạ nhân như chúng ở chỗ những chủ t.ử khác thì đáng tiền, đương nhiên nhường đường cho ngựa .

 

Không chuyện khác, lúc thái bình mạng của chúng bán cũng chỉ mấy chục lượng bạc thôi, một con ngựa tốn hàng trăm lượng, trong mắt những chủ gia khác thì chúng quý giá bằng ngựa ?"

 

Ôn Noãn Noãn cạn lời, thế thái nhân tình ở đây đúng là như , nô tỳ ký giấy bán thì nhân quyền gì để .

 

Gặp chủ gia dựa vận may.

 

Triệu đại nương xong cũng để bụng, tiếp lời:

 

“Theo thấy Thập Thất cũng thật khuyên, ý của là nể tình ' cùng xuống ruộng việc', nhưng cùng xuống ruộng việc thì gì lạ chứ?

 

Làm thể nhường nước cho ngươi !

 

Chẳng bằng là hôm nào nhường cho ngươi nửa cái bánh ngô hôm nào để cho ngươi nửa bát canh hữu dụng hơn ."

 

Sự hoài nghi trong lòng Ôn Noãn Noãn khi câu trả lời của Lão Thập thì tin phục.

 

“Gì mà phân biệt ?

 

Đương nhiên là ngựa của quan trọng , ngươi khát một chút , nhưng ngựa của khát chạy thì bây giờ?

 

Ngươi cõng về trang viên ?

 

Được thôi, nếu ngươi cõng về trang viên, sẽ nhường cho ngươi uống !"

 

Lão Thập giữ c.h.ặ.t thùng nước, thèm giữ hình tượng mà lớn tiếng quát tháo.

 

Ngay đó một tay cầm gáo một tay xách thùng gỗ lớn ngoài viện, đắc ý :

 

“Tránh tránh , chậm trễ việc cho ngựa uống nước của , ai chậm trễ thì đó cõng về trang viên!

 

Còn nữa, khát thì nhịn , ai cho ngựa uống nước thì xếp hàng, ai bảo các ngươi việc tích cực, tranh tiểu gia cơ chứ!"

 

Được , Ôn Noãn Noãn bắt buộc thừa nhận, những đây là giống như đúc thì đúng, mà thực là hai , hai hề liên quan đến !

 

Trước đây bọn họ việc?

 

Nay thì chủ động tranh , , hơn nữa lời oán than nào.

 

Trước đây bọn họ thấy bánh ngô đặt mặt thì khinh thường thèm ngó tới, nay xổm bên giếng tranh một gáo nước lạnh —— mấu chốt là còn tranh thua, uống !

 

Còn y phục nữa, từ bộ hành trang thị vệ chuyên nghiệp thống nhất chuyển sang những bộ quần áo vải thô đủ các loại như hiện nay, ước chừng là vì xuống ruộng lên núi việc, vải tơ lụa tinh xảo thích hợp, chỉ vải thô mới chịu va chạm.

 

Bọn họ hiện giờ trông chẳng khác gì những nông hộ từ trang viên , ngoại trừ vóc dáng thẳng thớm hơn một chút, còn ngôn hành cử chỉ còn sự khác biệt lớn nào nữa .

 

Môi trường ảnh hưởng quá lớn đối với con .

 

 

Loading...