Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 653
Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:51:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cũng lo toan việc nhà, giặt giũ quần áo, nấu cơm nước mỗi ngày, tỳ nữ ít còn dạy dỗ ba đứa em trai của Lãnh Tiêu chứ, nữ t.ử Ôn gia , còn dạy dỗ ba đứa em trai nhỏ tuổi của Lãnh Tiêu nữa.”
Nực là, Lãnh Tiêu cung nữ mang theo nhiều, mấy việc tự nhiên cần đích , nhưng đích dạy dỗ ba đứa em trai của chắc chắn là trách nhiệm của , thật là nực !
Ta là một công chúa đường đường, kim chi ngọc diệp, cần đến nhà trâu ngựa ?"
Lãnh Tiêu mà đối xử với nàng như .
Trước đây thám t.ử báo về Lãnh Tiêu đối đãi với nàng , quan tâm, ngẫm thì, hai mà thám t.ử thấy chắc chắn chỉ là mặt , mà bao nhiêu nam nhân bên ngoài một kiểu bên trong một kiểu, mặt một bộ lưng một bộ vô cùng thành thạo.
Trước ngày hôm nay lẽ sẽ tin lời của Thanh An hoàng tỷ, giờ xong, cuối cùng cũng nguyên do nàng .
Thanh An xong, thấy Lăng Liễn vẫn luôn chìm trầm tư, c.ắ.n môi, nghiêm nghị yêu cầu:
“Kẻ trời cao đất dày, thể xứng với huyết thống hoàng gia chúng , cho nên mới tới tìm , thà chiêu Dương Vinh Dự phò mã cũng chiêu Lãnh Tiêu."
Lăng Liễn dựa lưng ghế, thần thái lười biếng, chế nhạo:
“Xứng xứng cái gì, Lãnh Tiêu cưới chính thê, hoàng tỷ chẳng cũng bảo hưu thê cưới ?
Theo thấy, hoàng tỷ và quả thực vô cùng xứng đôi.
Ta khuyên hoàng tỷ vẫn nên bớt tâm tư , đừng nghĩ đến chuyện chiêu Dương Vinh Dự phò mã, Dương Chiêu đồng ý, giữ cũng việc dùng."
So với việc phò mã gia thì tôn quý nhưng thực quyền, bất kỳ nam t.ử nào cũng thích xông pha quan trường hơn, quyền thế luôn quan trọng hơn mỹ nhân.
Có quyền thế tự nhiên sẽ mỹ nhân ngừng phủ, cưới công chúa , đừng quyền thế, ngay cả mỹ nhân phủ cũng chỉ thể nghĩ thôi.
Thanh An hoàng tỷ của sinh cực kỳ đẽ quyến rũ, nhưng đó cũng chỉ thể bên ngoài mà thôi, một khi chung sống, ngày tháng chắc chắn sẽ vô cùng đau khổ.
Thanh An ngờ Lăng Liễn nãy còn tỏ vẻ đặc biệt quan tâm để ý nàng, lúc một cách dứt khoát như , vui hỏi:
“Đệ đây là giúp ?
Dương Vinh Dự chẳng qua chỉ là tam t.ử của Dương Chiêu thôi, Dương Chiêu cũng chẳng qua là một con ch.ó trong tay , mặc cho sai khiến, ban lệnh xuống, ngay cả khi Dương Chiêu thích thì thể gì?
Còn thể trái lệnh của ?
Vậy thì hoàng của thật là quá vô dụng ."
Nói đến đoạn , càng càng giận, nhịn lên tiếng giễu cợt.
Ánh mắt Lăng Liễn lạnh đến thể lạnh hơn, đáy lòng một mảnh băng giá.
Chỉ là còn là đứa trẻ cần công nhận như xưa nữa, mẫu phi, hoàng tỷ luôn dùng những lời lẽ lạnh lùng cay nghiệt thể tổn thương mảy may.
Nghĩ thật nực , tổn thương sâu đậm nhất là những thiết nhất của !
Từ lúc chuyện, thể hiện mặt phụ hoàng khen ngợi và ban thưởng, hai họ đón chào, hòa hợp vui vẻ.
Một khi sai chuyện hoặc phê bình, 'vô dụng', 'vô năng', 'ghê tởm', ' thể nên việc lớn', ' ch-ết ' vân vân, những lời độc địa khó nhất cũng là thốt từ miệng hai họ, rõ ràng là lúc cần an ủi nhất, cần lắng nhất, thì cận nhất chỉ mang cho sự đả kích và chèn ép.
Thậm chí còn bằng ngoài.
Ồ, ngoài cũng chẳng lành gì, là kéo ngã xuống và nhân cơ hội lấy mạng .... cũng .
Có một ngoài, thấy gặp nguy hiểm — ngay cả khi đó là nguy hiểm do nàng tự tưởng tượng , những lạnh lùng xem trò , còn bảo “đừng sợ".
Con hẻm nhỏ tối tăm vô vị , phụ hoàng quở mắng nên tâm trạng cực kỳ tệ, lang thang mục đích, đụng kẻ mắt, cũng đụng duy nhất bảo đừng sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-653.html.]
Người luôn ân oán phân minh, nàng với một , trả nàng một !
“Hoàng của tỷ chính là một kẻ phế vật, một kẻ vô dụng, giúp hoàng tỷ, hoàng tỷ vẫn nên mời cao nhân khác .
, thời gian cấp bách, khuyên hoàng tỷ vẫn đừng nên kén cá chọn canh, lỡ mất thời cơ thì lợi bất cập hại."
Lăng Liễn bưng lên, nhấp một ngụm nhỏ, Thanh An với ánh mắt chút tình cảm.
Thanh An ngờ nhận một câu trả lời phủi sạch quan hệ như , tức giận hỏi:
“Ý trong lời là bảo cam chịu với Lãnh Tiêu?"
Lăng Liễn nhướng mày:
“Cũng chẳng gì là cam chịu, chỉ dựa dung mạo tuyệt thế , xứng với hoàng tỷ cũng là dư dả."
Xứng với nàng thì .
Chương 562 Nương nhất định sẽ chọn cho con một thật
Nghe ý vị giễu cợt trong lời của Lăng Liễn, sắc mặt Thanh An từ trắng chuyển sang xanh, vốn luôn hiếu thắng trong ký ức của nàng, từ khi nào trở nên m-áu lạnh vô tình như ?
“Ta là tỷ tỷ ruột của !"
Nàng cam lòng lớn tiếng nhắc .
Nàng dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, tôn quý vô song, chọn nhà họ Dương nàng là miễn cưỡng lắm , thể đến nhà họ Lãnh chịu thấp hèn ?
“Không cần to, luôn ''."
Lăng Liễn đặt chén bàn bên cạnh, thản nhiên .
Tỳ nữ xinh bên cạnh nãy Thanh An công chúa khó, lập tức đưa tay bưng chén sứ trắng lò quan , châm nước sôi .
Hai tay cung kính đặt ở một bên, ánh mắt long lanh giọng điệu uyển chuyển:
“Chủ t.ử, mời dùng ."
Lăng Liễn nheo mắt đào hoa, sang.
Thanh An công chúa tức giận vô cùng, thấy duy nhất thể trông cậy bấy giờ dồn hết tâm trí một tỳ nữ yêu kiều, coi nàng như tồn tại, phắt cái dậy, hậm hực :
“Đã là vô năng, cũng chẳng trông mong nữa.
Đừng tưởng , năm ngày tại Lâu Ngoại Lâu, bữa 'gia yến' mà phụ hoàng chuẩn chỉ đơn giản là ăn một bữa cơm , đến lúc đó tự dự tính."
Phụ hoàng thiên vị Phúc An, nàng vẫn luôn , là tò mò hương vị món ăn ở Lâu Ngoại Lâu, thực chất là mượn buổi yến tiệc để tụ họp những tài tuấn thế gia quan trọng, ưng ý, phù hợp một chỗ, để Phúc An đích lựa chọn!
Cùng là con gái của phụ hoàng, dựa mà nàng quyền lựa chọn, còn Phúc An những thể lựa chọn mà còn thể đích xem xét, nàng phục.
Phúc An xinh bằng nàng, tính tình mộc mạc vô vị, là nam nhân thì ai cũng chọn ai.
Phụ hoàng phí hết tâm tư tính kế trăm bề, e là Phúc An sẽ ông thất vọng , nhưng , đến lúc đó sẽ là dệt áo cưới cho nàng thôi.
“Cung tiễn Thanh An công chúa."
Tỳ nữ Hoa Nhụy hầu nhún gối, hành một lễ chiếu lệ.
“Ha ha ha ha" Lăng Liễn lớn, đưa tay kéo tỳ nữ hình yêu kiều lòng.