Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 667
Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:52:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nước bẩn gì cũng dám tự hắt lên nha, vì đạt mục đích mà từ thủ đoạn.”
rằng, hiệu quả thật sự là vô cùng !
Còn hữu dụng hơn cả việc từ chối một vạn , còn một điểm quan trọng nhất là, Thanh An công chúa Lãnh Tiêu liên tục từ chối và việc Thanh An công chúa trúng Lãnh Tiêu nên chủ động từ bỏ, hậu quả là khác .
Vế khả năng sẽ quấn lấy, dây dưa dứt, vế thì chẳng chuyện gì cả.
Nàng đó còn lo lắng Thanh An công chúa nếu từ chối sẽ giận quá hóa thề mà tay với nàng thì , giờ xem là lo hão , cách xử lý của Lãnh Tiêu luôn thực tế và hiệu quả hơn nàng tưởng~
Phải rằng, đàn ông mà thông minh lên, hoa đào cũng thể trừ sạch bách, căn bản cần nàng phiền lòng.
Trong lòng vô cùng mãn nguyện, Ôn Noãn Noãn rạng rỡ, mềm mại lên tiếng:
“Tam ca ở bên ngoài e là đợi sốt ruột , chúng ngoài xem ."
Cảm xúc nơi đáy mắt Lãnh Tiêu cuộn trào, khàn giọng đáp:
“Được."
·
Ôn Tập dáng cao ráo hành lang che mưa gió, cực kỳ kiên nhẫn yên lặng chờ đợi, gương mặt thanh tú hề một chút thiếu kiên nhẫn nào.
Trong đại sảnh bóng lay động, trong viện nườm nượp, ngoại trừ nhà bếp, hầu như nơi nào cũng những thiếu niên lang cầm quạt xếp, phong cách khác biệt nhưng cũng mang nét đặc sắc riêng.
Ngoại trừ và Giả Sĩ Gia trong bộ y phục đỏ thắm rực rỡ vui mắt, đang cao giọng bàn tán một cách phô trương.
Vòng tròn quyền quý ở kinh thành lớn lớn, nhỏ cũng nhỏ.
Giống như trưởng thậm chí là thúc thúc của những thiếu niên lang , nhất định là quen , chỉ là lớn hơn bọn họ quá nhiều tuổi, rõ ràng còn là cùng thế hệ với bọn họ nữa, mà chẳng lấy một quen .
Cũng đúng, một thi đỗ đạt, thành danh khi còn trẻ, nếu thi mãi đỗ, trái sẽ cùng bọn họ cầu học, sẽ quen nhiều .
Nếu lúc đó rời , mà dấn chốn quan trường, nhiều năm qua luôn thâm canh trong giới quan trường kinh thành, chừng đối với việc ai là công t.ử nhà nào, cũng sẽ đôi chút.
đều , cho nên hiện tại ngoại trừ Giả Sĩ Gia tuổi tác tương đương với , những còn mà quen một ai.
Hắn nhớ Giả Sĩ Gia cưới chính thất phu nhân......
Giả Sĩ Gia đang thao thao bất tuyệt ở đằng xa, trong lúc nghỉ ngơi liếc thấy một bóng dáng quen thuộc lâu gặp, nghĩ đến bộ hai mươi vạn lượng bạc trắng, gần như là bộ bạc mặt trong kho nhà họ Giả bọn họ!
Chỉ ăn mấy con gà con thỏ mà thôi, mà dâng ngoài, mỗi nghĩ đến đau lòng đến nghẹt thở.
là oan gia ngõ hẹp, hừ hừ hừ, đều là nhà họ Ôn, xem cho Ôn Tập mất mặt đây!
Xoay xoay chiếc quạt xếp, chào hỏi vài vị công t.ử ca mới trò chuyện vui vẻ bên cạnh, về phía Ôn Tập hành lang che mưa gió oang oang kêu lên:
“Ồ hô, đây chẳng là đứa con trai út đỗ Trạng nguyên khi còn trẻ của nhà họ Ôn ?
Sao nào, lúc đầu thanh cao quan, hôm nay ngược cùng chúng chung một hàng ?"
Ôn Tập , đôi mày tuấn tú khẽ nhíu .
Tuy nhiên là chán ghét, mà là cảm thấy .
Giả Sĩ Gia chủ động tiến lên, đỡ cho hỏi thăm dò xét từ khác.
Hắn chỉnh đốn thần sắc, bày tâm thế đối địch, chậm rãi hỏi:
“Giả công t.ử là cảm thấy cùng chung một hàng, là vinh hạnh vô cùng ?"
Người nhà họ Ôn cái gì cũng ăn, nhưng thể chịu thiệt.
Hắn đối đáp sách lược trôi chảy, nếu để Giả Sĩ Gia chiếm ưu thế về lời , thì thật đúng là với môn Sách vấn học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-667.html.]
Giả Sĩ Gia nghẹn họng, ngờ một văn nhân đầy vẻ thư sinh như Ôn Tập, hễ mở miệng là nghẹn đến hoảng.
Chương 574 Phúc An yếu đuối đáng yêu
“Ta suýt chút nữa thì quên mất sự oai phong bằng mồm của nhà họ Ôn các !
Nghĩ cũng đúng, dù cũng dựa những thuật chuyện hoa hòe hoa sói để kiếm sống, giống như nhà họ Giả chúng dựa chiến tích thực thụ khi giao chiến với quân địch."
Giả Sĩ Gia xòe quạt , quạt tự nhận là tiêu sái mà giễu cợt.
Đối với Ôn Thái sư dám lên tiếng, đối với Ôn Tập trông vẻ ôn hòa nhã nhặn thì chẳng sợ.
Huống hồ nếu đại tẩu của chính là đích nữ của Uông ngôn quan, hôm đó trùng hợp ở trang trại của Ôn Noãn Noãn, còn để bọn họ gửi thư !
Hại nhà họ Giả mất hai mươi vạn lượng bạc trắng.
Càng nghĩ càng cảm thấy đơn thuần dễ gạt, lúc đó giao ngọc bội , thật sự nghĩ rằng bọn họ sợ , kết quả thì , bọn họ lấy ngọc bội cùng với thư một mực giao cho Uông ngôn quan, sự việc nhận ngọc bội từ tay Hoàng hậu nương nương.
Ánh mắt dữ dằn của Hoàng hậu nương nương, giống như biến thành một khác !
Không nhà họ Ôn các ngươi, thể đến mức ?
may mắn Hoàng hậu nương nương dù cũng là chị ruột của , vẫn là thương , chẳng , bữa tiệc ngày hôm nay, dùng quyền lực của chủ hậu cung, là nhà, bắt buộc mặt.
“Xem Giả công t.ử tiên phân biệt rõ sự khác giữa văn quan và võ quan .
Văn quan nếu so với võ quan về chiến tích sa trường, thì e là văn quan địa vị cao nhất cũng bì với một tên thí sa trường nhỉ?"
Giọng điệu Ôn Tập vẫn bình thản như lúc nãy, nhanh chậm hỏi.
Giả Sĩ Gia đờ tại chỗ, nên phản bác thế nào.
Ôn Tập tiếp tục :
“Tuy rằng chỉ là một văn nhân nhỏ bé, quan trọng, nhưng Tần Thái phó, Dương Thứ phụ, Thẩm đại nhân trong triều...... bọn họ đều là văn quan.
Cũng đúng, bọn họ thể bì với lệnh tôn Giả tướng quân?"
Sau lưng Giả Sĩ Gia chạy dọc một luồng khí lạnh!
Theo lời Ôn Tập, chẳng chính là coi thường tất cả văn quan, cho rằng bọn họ bằng cha ?
Trong lòng cho rằng những đó bộ bằng cha , nhưng tuyệt đối thể .
Thái t.ử còn cần văn quan phụ đạo phò tá, nếu để Hoàng hậu nương nương đắc tội khác mà còn là bộ văn quan, e là sẽ lột da mất!
Nhận mức độ nghiêm trọng của vấn đề, vội vàng đỏ mặt tía tai biện bạch:
“Ta ý , , ngươi bậy!
Ta rõ ràng bọn họ, chỉ nhà họ Ôn các ngươi, liên quan gì đến văn quan khác?"
Ôn Tập thong thả hỏi:
“Ngươi nhà họ Ôn chúng ?
Người nhà họ Ôn chúng văn quan ?
Tổng lẽ nhà họ Ôn chúng là võ quan chứ?
Lấy Ôn gia so với Giả gia, là lấy văn quan so với võ quan ?"
Giả Sĩ Gia mà cứ gật đầu liên tục, kéo theo cả câu hỏi phía cũng thế, gật đầu xong thấy chỗ nào đó đúng, nhưng là đúng chỗ nào.