Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 671

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:52:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ôn Noãn Noãn run rẩy cúi đầu, hạ thấp tầm mắt, dám bóng dáng uy nghiêm màu vàng tươi phía cửa sổ tầng hai nữa.”

 

Đồng thời suy nghĩ xoay chuyển nhanh ch.óng, Giả Sĩ Gia thể đến tham gia bữa tiệc , là kết quả do Hoàng hậu dốc hết tâm sức, là Thánh thượng cố ý ?

 

Hoàng hậu lợi hại đến , cũng chỉ là chiến thắng trong cuộc đấu đ-á gia đình; mà đương kim Thánh thượng, lúc nhỏ đấu đ-á hậu cung, thời niên thiếu đấu đ-á em và khi đăng cơ là đấu đ-á triều đình, đó đích thực là bậc thầy cung đấu đế vương tâm thuật!

 

Ngài thật sự yêu thương Phúc An, để tâm đến Phúc An, tâm tư nhỏ nhen trong lòng Hoàng hậu cũng như đang tính toán điều gì?

 

Đã , thuận theo ý Hoàng hậu cho phép Giả Sĩ Gia đây, liệu còn dụng ý khác......

 

“Noãn Noãn, qua đây."

 

Lãnh Tiêu hiên nhà chắp tay lưng, đôi mắt phượng sâu thẳm như hồ nước đầy sóng ngầm, thấp giọng gọi Ôn Noãn Noãn ở phía hành lang che mưa gió.

 

Ôn Noãn Noãn ngước mắt Lãnh Tiêu với khí chất lạnh lùng, xoay quanh bốn phía, mới phát hiện các công t.ử ca trong sân sớm biến mất thấy tăm , sân viện rộng lớn mà chỉ nàng hành lang và Ôn Tập, Phúc An ba .

 

Ái chà chà, nàng thế còn là bóng đèn nữa , mà là đèn sưởi nhà tắm!

 

“Đến đây~" vội vàng lon ton chạy về phía Lãnh Tiêu.

 

Còn kịp đến gần, bàn tay to lớn với những khớp xương rõ ràng của Lãnh Tiêu đưa tới, nắm lấy tay nàng về phía gian sảnh chính, đồng thời thấp giọng thì thầm bên tai:

 

“Tâm tư của Thánh thượng nàng đừng đoán."

 

Ôn Noãn Noãn tiếp một câu:

 

“Đoán tới đoán lui cũng chẳng hiểu nổi?”

 

Nghĩ đến dịp trang trọng thế phù hợp!

 

Liền với thần sắc trịnh trọng hỏi:

 

“Là vì đại bất kính ?"

 

“Không, là nàng đoán đúng."

 

Lãnh Tiêu cẩn thận nâng niu Ôn Noãn Noãn bước qua ngưỡng cửa, tùy ý đáp.

 

Ôn Noãn Noãn:

 

......

 

Cảm ơn, , đừng nữa.

 

·

 

Đám đông tản , gương mặt Phúc An hành lang che mưa gió ửng hồng phấn nhuận, lan rộng đến tận vành tai, c.ắ.n c.ắ.n cánh môi, lùi hai bước, gian nan rời khỏi tấm lưng kiên thực thẳng tắp của Ôn Tập.

 

Mùi hương thanh khiết sạch sẽ dễ chịu khiến tim nàng run rẩy, thể tiếp tục buông thả bản thêm nữa.

 

Sau khi luồng nóng rát đó đột ngột biến mất, trong lòng Ôn Tập trống rỗng một nhịp, ngay đó xoay , đôi mắt trong trẻo chằm chằm Phúc An yếu ớt mặt.

 

Người con gái dịu dàng yếu đuối, đôi gò má trắng nõn mịn màng lúc ửng hồng phấn nhuận, làn môi căng mọng hàm răng trắng siết c.h.ặ.t, càng thêm đỏ thắm, nàng đó mỏng manh, hình đơn mảnh như thể sẽ gió thổi bay mất.

 

Nàng, chẳng những nguyên liệu quý giá nhất, ngự thiện phòng nhất, sự hầu hạ chu đáo nhất , vẫn yếu ớt như gặp ?

 

Nơi nàng ở, là nơi thể can thiệp, trong lòng cảm thấy bất lực sâu sắc, dâng lên niềm xót xa nồng đậm, giọng trong trẻo xót xa hỏi:

 

“Mấy năm nay, ăn uống t.ử tế ?"

 

Lời nếu để khác thấy, chắc chắn sẽ nhạo dữ dội, trong thời gian riêng tư hiếm hoi với công chúa, ai mở miệng câu đầu tiên hỏi ăn uống t.ử tế ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-671.html.]

Hơn nữa, hầu hạ công chúa hàng chục hàng trăm , thể hầu hạ nàng ăn uống t.ử tế .

 

Ôn Tập quan tâm, chỉ thấy hình đơn mảnh như của nàng, sắc trắng mặt cũng là cái trắng của bệnh tật, nàng vốn dĩ yếu ớt, ăn uống t.ử tế càng dễ sinh bệnh.

 

Phúc An gật đầu một cách cực kỳ tự nhiên, ngoan ngoãn trả lời:

 

“Vẫn luôn ăn uống t.ử tế, chỉ là, ăn nhiều."

 

Sợ cho rằng nàng thương xót thể , nhẹ nhàng bổ sung:

 

“Ăn quá nhiều, ăn nhiều cũng sẽ thấy khó chịu nha."

 

Ôn Tập vẫn luôn ngao du bên ngoài, khi vài cái màn thầu, hai ba cái bánh khô là xong một bữa, đường nhiều, từng thử qua cảm giác ăn nhiều thấy khó chịu, nhưng Phúc An khác biệt mắt, trong lòng tự nhiên xếp và nàng hai loại thể chất khác .

 

“Muội , chính là mới xông tới tuổi tác xấp xỉ nàng .

 

Muội một bạn , tên là Bạch Chỉ, là một cô nương y thuật lợi hại.

 

Để bắt mạch cho nàng, ?"

 

Sau , ngay cả những tư cách cũng sẽ , nhân lúc hiện tại phò mã của nàng định, những gì trong khả năng của để nàng điều dưỡng thể.

 

Nghe thấy 'cô nương y thuật lợi hại', họ Bạch, trong lòng Phúc An nắm rõ, “Là nhà họ Bạch ở Dược Vương Cốc Nam Chiếu ?"

 

Thu-ốc thành phẩm trong cung, một phần là do bọn họ tiến cống, nàng dùng qua nên hiệu quả, nhưng các cung nữ đó vô tình bỏng đứt tay , hiệu quả .

 

Nàng cố ý đòi thật nhiều bình, để dành cho thái giám cung nữ trong cung của nàng.

 

Sợ nàng xem thường, Ôn Tập thấp giọng khuyên nhủ:

 

, ngự y trong cung nhiều, y thuật lợi hại, chỉ là nghĩ cùng là nữ nhi cộng thêm bản lĩnh trong dân gian cũng nhiều, để xem cho nàng, yên tâm hơn một chút."

 

Ngự y trong cung nhiều hơn nữa, y thuật lợi hại hơn nữa, thì đó cũng là tiếp xúc .

 

Hắn để Bạch Chỉ bắt mạch cho Phúc An, trong lòng tính toán, ngộ nhỡ cần kỳ hoa dị thảo đặc thù gì, thời gian ở bên ngoài nhiều, thể tìm kiếm.

 

Phúc An thấy câu cuối cùng, rặng mây đỏ đột ngột leo lên gò má, nàng khẽ nghiêng đầu, khóe môi kìm nén mà cong lên.

 

Đồng thời buông thả bản một , lấy hết can đảm đ-ánh bạo thử hỏi:

 

“Nếu đồng ý, sẽ luôn yên tâm về ?"

 

“Phúc An!"

 

Ôn Tập nhíu mày, giọng vốn ôn hòa bình thản đanh đôi chút, vì nàng coi trọng sức khỏe của chính .

 

Nói xong hối hận sâu sắc, nên lớn tiếng với nàng!

 

Thở một , ôn tồn giải thích:

 

“Chuyện hứa năm xưa , giờ đây việc thể cho nàng cũng chỉ thế thôi."

 

Rặng mây đỏ đôi gò má trắng nõn mịn màng của Phúc An tan biến, trong đôi mắt long lanh đong đầy nước mắt, nàng nỗ lực chớp mắt, đè nén luồng nước mắt xuống, ngẩng đầu về phía Ôn Tập mà nàng hằng mong mỏi bao năm rốt cuộc cũng gặp .

 

Năm tháng trôi qua, khiến càng thêm phiêu dật đạm nhiên, gió sương dặm trường, đôi mắt trong trẻo đó những nhuốm bụi trần thế tục mà trái càng thêm trong vắt.

 

Huynh sừng sững mắt nàng, nhưng với nàng những lời đau lòng nhất!

 

Nàng cầu xin phụ hoàng, màng đến sự dè dặt của nữ nhi, cũng quan tâm đến cái của đám công t.ử thế gia , còn hiểu tâm ý của nàng ?

 

Rõ ràng bảo vệ nàng như mà.

 

 

Loading...