Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 687
Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:57:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ta phủ công chúa của , cung nữ hầu hạ, sản nghiệp trang viên, chi tiêu nhiều, cũng quản lý sản nghiệp.”
Huynh xây thư viện của , ở kinh thành bầu bạn với nương và tẩu t.ử cũng như Noãn Noãn, ngắm hoa ngắm trăng ngắm tuyết, ngoài dạo chơi ăn đồ ăn ngon, ngày tháng vẫn trôi qua , cũng vì ở kinh thành mà bi khổ phiền muộn, đúng ?”
Nàng cần dựa dẫm để sống.
Chương 591 Có đến
Ngược , Ôn Tập ngoài bận rộn việc của , nàng ở kinh thành cũng thể sống những ngày tháng nhỏ nhoi của .
Giống như Noãn Noãn :
“Ngày tháng chỉ thể xoay quanh phu quân.”
Huống chi Ôn Tập là ngoài chịu khổ, mà nàng ở kinh thành khổ mệt, còn gì thể oán trách nữa chứ?
“Ta còn thể bỏ bạc xây thư viện.”
Ôn Tập thấy xong theo bản năng từ chối:
“Không cần nàng bỏ bạc.”
“Huynh hết , công chúa ở kinh thành tuy nhiều bổng lộc như công chúa gả cho phiên vương, cũng vạn lượng bổng lộc mỗi năm như hoàng t.ử, nhưng mỗi năm cũng một nghìn năm trăm lượng, cộng thêm là đích công chúa, phẩm cấp khác , một năm sẽ ba nghìn lượng cơ đấy.
Sau đại hôn, phủ công chúa, hơn nữa thị nữ, thị vệ theo v.v. bổng lộc cũng do trong cung chi trả , ngoài khi xuất giá đồ trang điểm bổ sung, kèm theo nghìn lượng vàng, vạn lượng bạc cùng với ruộng đất trang viên và cửa hàng thu tiền thuê.
Công chúa sinh trong nhà đế vương cần hòa , hòa cố nhiên , nhưng so với những gia đình bách tính nghèo khổ thiên tai nhân họa khắp nơi bán con trai bán con gái thì công chúa hưởng sự phụng dưỡng của thiên hạ từ nhỏ cẩm y ngọc thực dù hòa cũng là lẽ đương nhiên.
Ta so với những vị công chúa hòa cũng như gả cho phiên vương đó hơn quá nhiều , cho nên trong phạm vi khả năng của , đóng góp một phần sức lực nhỏ bé của bản .
Ngày hôm đó và phụ hoàng về ý tưởng xây thư viện, về cung suy nghĩ kỹ , vùng Giang Nam trù phú quyên góp bạc xây thư viện đương nhiên thành vấn đề, nhưng còn những quận huyện nghèo khổ thì ?”
Phúc An một đến đây, dừng , từng hớp nhỏ thở dốc.
Ôn Tập ban đầu Phúc An bỏ bạc xây thư viện, chỉ tưởng là vì lý do của .
Hắn bôn ba bên ngoài, chắc chắn sẽ chăm sóc cho Phúc An, thư viện những kiếm bạc, cực kỳ khả năng còn bù thêm bạc, nỡ để Phúc An bỏ bạc nữa!
Chỉ là ngờ tới, Phúc An chủ động đề nghị, là vì trách nhiệm là công chúa của nàng, chứ vì đạo nghĩa gả cho vợ.
Hắn đem kết luận bàn bạc đó kể tỉ mỉ cho Phúc An :
“Ta và tiểu cùng với cha nương chị dâu bàn bạc qua , những quận huyện nghèo khổ đó, nếu bạc quyên góp đủ, sẽ do nhà họ Ôn trích một phần từ tiền thuê ruộng đất cửa hàng hàng năm để bù , tiểu mỗi năm cũng sẽ trích một phần từ lợi nhuận ăn, chuyên dùng để xây dựng thư viện.”
Phúc An u u thở dài một tiếng, “Huynh xem, nhà họ Ôn thể, Noãn Noãn thể, lý nào thể chứ.
Bạc của nhà họ Ôn và Noãn Noãn là do họ tự kiếm , còn của là do sưu thuế phụng dưỡng của thiên hạ bách tính, chẳng lẽ càng nên đóng góp một phần sức lực ?”
Ôn Tập ngẩn , nên phản bác thế nào, chỉ cảm thấy lời Phúc An lý.
Phúc An của , bất kể gả cho , nàng tấm lòng , vẫn sẵn lòng bỏ bạc .
Thư viện là chuyện ngày một ngày hai, dạy dỗ trồng cũng ngày một ngày hai là thể thấy hiệu quả, mà may mắn bao, cha nương hai vị tẩu t.ử cùng với gia đình tiểu tâm ý hỗ trợ.
Bây giờ còn Phúc An, thấu hiểu , giúp trợ .
“Được, chúng cùng , nước Lăng sẽ ngày càng hơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-687.html.]
Hai tay khẽ run ôm lấy Phúc An trong lòng, trầm giọng hứa hẹn.
Nước Lăng hiện tại quả thực , nhưng chỉ cần từng chút một đổi nó, để nó từng bước hiện thực hóa tầm mà bọn họ quy hoạch, một ngày nó sẽ trở nên ngày càng hơn.
Ít nhất, sẽ hơn hiện tại.
Lăng Mặc Ôn Noãn Noãn sai tìm Ôn Tập và Phúc An về ăn sáng, thấy hai đang ôm con đường nhỏ trong rừng, thẹn thùng đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt đỏ bừng bừng!
Âm thầm lùi về , nghĩ bụng Phúc An hoàng tỷ cuối cùng cũng như ý nguyện .
Ôn Noãn Noãn thấy Lăng Mặc cúi đầu một về, nghé đầu phía , thấy bóng dáng ai, ùng ục hỏi:
“Hai họ ?
Có tìm thấy ?
Cháo thịt nạc trứng bắc thảo nguội gần hết , về nữa là nguội ngắt luôn đấy, hoàng tỷ của thể yếu, nhịn đói lâu cũng nha.”
Nàng chỉ sợ Phúc An nhịn đói lâu sẽ hạ đường huyết, thời buổi đến căn bệnh hạ đường huyết , đột nhiên phát ch.óng mặt vững chẳng Ôn Tập sợ ch-ết khiếp .
Lăng Mặc lúng b.úng trả lời:
“Chưa, tìm thấy , chắc sắp về ạ.”
Ôn Noãn Noãn vẻ mặt ngơ ngác:
.......
Rốt cuộc là tìm thấy tìm thấy ?
Sắp về là bao lâu nữa về, một câu chắc chắn chứ.
May mà đợi lâu, Ôn Tập theo sát Phúc An , sự quyến luyến nơi khóe mắt chân mày của hai cùng với những bong bóng hạnh phúc tỏa khắp , Ôn Noãn Noãn dù mù cũng điều đó đại diện cho cái gì!
Huống chi nàng mù.
Cuối cùng cũng hiểu Lăng Mặc ngập ngừng lúc nãy là chuyện gì , đây là ăn cơm ch.ó no nê nha.
Haizz, Lăng Mặc nhỏ tuổi thế cũng thật dễ dàng ~
Cả nhóm ăn xong bữa sáng, định tranh thủ lúc trời sớm nóng dạo quanh trang viên xem thử, thấy tiếng còi sắt từ đài quan sát phía truyền đến!
Ba dài hai ngắn, là đến.
Tiếng còi dồn dập, là khẩn cấp.
những ăn sáng xong việc gì, vốn dĩ định ngoài xem thử, dứt khoát cùng về phía đài quan sát xem là ai đến.
“Chủ t.ử, phu nhân, là một lão hòa thượng, râu tóc bạc phơ cả !”
Đại Đầu nhảy nhót chạy về báo cáo lớn với Lãnh Tiêu và Ôn Noãn Noãn khỏi cổng trang viên.
Phía theo cũng là một nhóm lớn trẻ nhỏ nhảy nhót tưng bừng, vốn dĩ đang hi hi ha ha đùa nghịch, thấy Lãnh Tiêu xong, bộ cung kính lùi khỏi con đường chính lát đ-á, ở hai bên đường phụ lát sỏi.
Người bọn trẻ sợ nhất, chính là vị chủ t.ử .
Còn nghiêm trọng hơn cả sợ ông bà cha chúng, rõ ràng chủ t.ử nhưng cũng bao giờ nổi giận với chúng, càng đừng đến việc đ-ánh mắng chúng, nhưng chúng vẫn sợ nhất!