Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 692

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:58:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sau đó khóe môi nhếch lên, cực kỳ vui vẻ mở lời:

 

“Phồn vinh hưng thịnh thì đại khái hiểu một chút."

 

cũng coi như là ngoài tu nghiệp một phen, học tập kiến thức và kinh nghiệm tiên tiến mang về mà.”

 

mà, “Khiến Lăng quốc yên hàng trăm năm cái ... hiểu lắm."

 

Tài năng của Lãnh Tiêu chỉ bảo vệ Lăng quốc mấy chục năm, nàng bảo vệ hàng trăm năm là thế nào ?

 

“Người sẽ một con gái."

 

Ôn Noãn Noãn hấp tấp vui mừng hỏi:

 

“Nữ nhi văn thao võ lược cử thế vô song là sức dài vai rộng chinh chiến sa trường?"

 

“Không, nàng cũng một con gái."

 

Ôn Noãn Noãn híp mắt hỏi tiếp:

 

“Nữ nhi văn thao võ lược cử thế vô song là sức dài vai rộng chinh chiến sa trường?"

 

“Không, nàng còn một con gái."

 

Ôn Noãn Noãn nổi nữa:

 

......

 

Đại sư, thực sự cảm ơn ngài quá cơ!

 

Đây là chuyện của bao nhiêu đời , sắp sánh ngang với Thôi Bối Đồ !

 

Làm phiền ngài thể suy tính quốc vận của Lăng quốc thời gian dài như .

 

Quy Không đại sư mi mắt g-ầy gò thấy Ôn Noãn Noãn mặt từ kích động hưng phấn chuyển sang đông ngó tây nghĩ ngợi lung tung, thấp giọng niệm một câu Phật hiệu :

 

“Lúc đó triều đại hưng thịnh giàu , hưởng lợi từ Ôn thí chủ, nữ nhi cũng hưởng lợi từ , mà nàng tự duyên pháp của nàng, cũng cần lo nghĩ nhiều."

 

Ôn Noãn Noãn:

 

......

 

Nàng lo nghĩ nhiều cũng vô dụng mà, lúc đó chừng xương cốt nàng cũng chẳng còn mẩu nào, sớm hóa thành một vốc tro bụi .

 

Nàng đều thăng thiên , còn quản nước lũ cuồn cuộn ~

 

Vẫn là lo cho mắt thì hơn, Lăng quốc hiện nay cách hai chữ 'giàu hưng thịnh' chỉ là một chút ranh giới , ở giữa đó còn cách bao nhiêu năm nữa.

 

“Đại sư, mới thể giàu hưng thịnh?"

 

Sau khi hỏi câu , nàng lờ mờ cảm thấy gì đó đúng.

 

Một gánh nặng lớn như đè xuống, cũng tính là mệnh phú quý chứ?

 

Rõ ràng là mệnh vất vả mà!

 

“Cái hỏi chính ."

 

Ôn Noãn Noãn:

 

“Được , chỉ lao lực mà còn lao tâm!”

 

“Mong hai vị dụng tâm đối đãi, lão nạp xin từ biệt tại đây."

 

Quy Không đại sư dậy, ánh mắt bi mẫn chào từ biệt.

 

Ôn Noãn Noãn khó chịu , cái gì gọi là 'dụng tâm đối đãi' chứ, dụng tâm đối đãi thì sẽ thế nào?

 

Lãnh Tiêu dậy một bước, đối diện với Quy Không đại sư trầm hứa hẹn:

 

“Đại sư yên tâm."

 

Quy Không đại sư khẽ gật đầu, sải bước rời .

 

Tiễn sang bờ sông đối diện, đường về, Ôn Noãn Noãn thở dài thườn thượt.

 

Nàng thực sự tin, nhưng Quy Không đại sư một nhận tiền tài, hai đòi vật phẩm, thậm chí ngay cả thức ăn cũng cần, chỉ uống vài ngụm nước mà thôi.

 

Đi con đường rộng lớn lát bằng đ-á vụn, Ôn Noãn Noãn chỉ thở dài, ngẩng đầu Lãnh Tiêu dáng cao rạng bên cạnh, quyết định quăng bài toán khó :

 

“Chàng xem bắt đầu từ thì hơn?"

 

Hỏi xong thấy nàng đang khó khác.

 

Lãnh Tiêu dù giỏi đến , cũng thầy bói, tính những thứ ?!

 

“Ta"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-692.html.]

 

Tiếng vó ngựa lộc cộc từ xa đến gần, Ôn Noãn Noãn và Lãnh Tiêu xa bèn xoay , thấy bên bờ sông một đám dáng vẻ thị vệ trong cung đang thúc ngựa vung roi lao tới!

 

Vó ngựa bay nhanh, chạy con đường rải sỏi trộn bùn đất, tung lên một màn bụi mù.

 

Ôn Noãn Noãn và Lãnh Tiêu , trong lòng dự cảm:

 

“Đây là Thánh thượng việc khẩn cấp!”

 

·

 

Trong sân nhị tiến rộng rãi của tứ hợp viện, Phúc An, Thanh An, Lăng Liễn, Lăng Mặc, Ôn Tập và những khác đều tập trung đông đủ, hiểu lý do gì cả đám cùng về phía thị vệ cầm đầu.

 

“Thuộc hạ tham kiến Đại hoàng t.ử!"

 

“Thuộc hạ tham kiến Tam hoàng t.ử!"

 

Người thị vệ cầm đầu chắp tay hành lễ xong, lượt dâng lên cho hai hai quyển sổ màu vàng minh hoàng.

 

Ôn Noãn Noãn nhỏ giọng lẩm bẩm:

 

“Không thánh chỉ ?"

 

Phúc An bên cạnh nụ ôn nhu giải hoặc cho nàng:

 

“Chỉ việc trọng đại mới dùng thánh chỉ, bình thường đều dùng loại sổ , thể thêm nhiều chữ để dặn dò sự việc, thực dụng."

 

“Hèn chi."

 

Ôn Noãn Noãn mỉm với Phúc An giải thích cho nàng.

 

Thanh An lông mày nhíu c.h.ặ.t, ánh mắt rời khỏi Lăng Liễn, nghìn vạn đừng là về việc nàng hòa !

 

Nghĩ thì, nếu là việc nàng hòa , gửi chỉ ý cho Lăng Liễn là bình thường, nhưng Lăng Mặc sẽ .

 

Huống hồ nàng mới là đáng lẽ nhất!

 

Chắc việc của nàng ...

 

Bên Lăng Mặc và Lăng Liễn liếc nhanh qua nội dung quyển sổ, xem xong đồng thời về phía Ôn Noãn Noãn.

 

“Sao ?"

 

Ôn Noãn Noãn khó hiểu hỏi.

 

Lăng Mặc nhíu đôi lông mày thanh tú, tiện tay đưa quyển sổ màu vàng cho Lãnh Tiêu, mím môi :

 

“Phụ hoàng nhắc đến cô."

 

Quay sang đối diện với Ôn Noãn Noãn giải thích:

 

“Cô cô đến từ Trung Châu, tự nhiên là chuyện ở Trung Châu.

 

Năm Trung Châu vốn ít mưa, tuy nhiên cũng chỉ là lương thực giảm sản lượng mà thôi, nhưng năm ngoái Trung Châu đại hạn, trong đó ba quận hơn ba mươi thành thu hoạch gì, bá tánh cả nhà chạy nạn, thương vong t.h.ả.m trọng, tiếng oán dậy đất dân chúng lầm than."

 

Ôn Noãn Noãn sững sờ gật đầu!

 

Gia đình họ lương thực nguồn nước đầy đủ, xe ngựa bộ, lượng đông, võ lực đủ mạnh, lộ trình tỉnh thành Nhữ Châu dự thi tình cờ tránh đoàn quân chạy nạn, coi như là trang cao nhất .

 

dù là , đường cũng chứng kiến đủ loại khổ cực cùng những chuyện điên đảo tam quan!

 

Nàng dám nghĩ kỹ, những gia đình xe ngựa, lương thực nguồn nước đủ, nhà già trẻ nhỏ đường trải qua những ngày tháng như thế nào.

 

Chương 596 Đối ứng

 

“Làm ?"

 

Phúc An từng chứng kiến chuyện con đường chạy nạn, Ôn Noãn Noãn đang chìm suy nghĩ, bèn hỏi Lăng Mặc .

 

Lông mày nhỏ của Lăng Mặc nhíu càng sâu càng c.h.ặ.t, nghiến răng báo một tin dữ:

 

“Trung Châu năm nay tiếp tục hạn hán!

 

Quan viên địa phương dâng sớ, hơn hai tháng lấy một giọt mưa!"

 

“A" Phúc An thốt lên kinh ngạc.

 

Bên Lăng Liễn đối diện Ôn Noãn Noãn :

 

“Phụ hoàng để và Dương Vinh Dự dẫn một toán nhân mã, lập tức lên đường đến Trung Châu, phụ trách an trí cứu trợ thiên tai cho hơn hai mươi thành của hai quận!"

 

Ôn Noãn Noãn tưởng tới từ biệt, vội vàng gật đầu:

 

“Được, ngươi mau !"

 

Nơi cách Trung Châu đường xá xa xôi, dù giục ngựa vung roi nghỉ dọc đường, ít nhất cũng mười ngày nửa tháng!

 

 

Loading...