Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 708

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:58:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lãnh Vân thấy tẩu t.ử lạnh đến run rẩy, thấy Chỉ Nhi tỷ tỷ đông đến mức cũng ít , tự trách cực kỳ, mở miệng vội vàng :

 

“Đi, mang xe ngựa tới, tẩu t.ử, Chỉ Nhi tỷ tỷ, hai xe ngựa của , bên trong trải đệm lông, ấm áp lắm.”

 

Bạch Chỉ:

 

......

 

Ta , thể nhớ cũng thật dễ dàng!

 

Nàng thúc giục:

 

“Đừng lôi thôi nữa, lời gì lên xe .”

 

Ôn Noãn Noãn, Bạch Chỉ trèo lên xe ngựa Lãnh Vân tới, Triệu đại nương và những khác lên xe ngựa đ-ánh về, tiếng móng ngựa lọc cọc chạy về hướng nhà mới rộng rãi hào hoa tại thành tây.

 

Thùng xe ngựa Lãnh Vân mang tới là trải qua cải tạo đặc biệt, đáy thùng xe trải đệm da lông dày dặn, ba mặt xung quanh cũng đóng thêm lông cừu dày, ngăn cách gió lạnh thấu xương.

 

Vừa lên xe ngựa, góc bên đặt một lò đồng tinh xảo, khói tạo trải qua ống đồng nhỏ thải ngoài thùng xe, để nóng ấm áp, cho cả thùng xe ấm áp dễ chịu.

 

Mà bên tay trái xe ngựa thì đặt một hộp thức ăn nhỏ nhắn, bên trong mỗi ngày đều sẽ bày bánh ngọt tươi mới, đây là dự cho Lãnh Vân lúc bôn ba giữa các cửa tiệm bận rộn đến mức thể ăn cơm, tùy ý lót vài miếng.

 

Tẩu t.ử quy định cho dù bận rộn thế nào, nhất định ăn cơm, cho dù cơm ăn, bánh ngọt, màn thầu, bánh nướng, bất kể cái gì cũng ăn vài miếng, phòng ngừa hỏng dày!

 

Bạch Chỉ nóng ấm áp trong thùng xe giục giã, bụng phát tiếng kêu ùng ục vui vẻ, nhích tới hộp thức ăn, nuốt nước miếng hỏi:

 

“Lãnh Vân, trong hộp thức ăn gì ăn ?

 

Ta thể ăn ?”

 

“Có thể ăn!

 

Chỉ Nhi tỷ tỷ tỷ tự lấy .”

 

Lãnh Vân khi biểu thị thái độ, ảo não nhíu mày, tự trách :

 

“Trong hộp thức ăn chỉ bánh nướng khô khốc, trách suy nghĩ chu .

 

Đệ nên chuẩn nhiều đồ ăn hơn để trong đó, rõ ràng từ nơi thiếu ăn thiếu mặc đó trở về, chỉ mải mê kích động thôi.”

 

Bạch Chỉ cầm một miếng bánh nướng lạnh cứng lên gặm, xua tay, để ý lầm bầm:

 

“Ái !

 

Nói thể tin, chỉ lúc đường là ăn ít nên thèm một chút!

 

Ở Trung Châu một điểm cũng thèm ~

 

Ở Trung Châu ăn no ăn , dựa Noãn Noãn tỷ!

 

Trong điều kiện gian khổ như , tỷ còn thể thỉnh thoảng cho ăn bánh bao ngon, bánh hành trứng gà còn trứng kho .

 

Hu hu, Lãnh Vân , lúc đó nghĩ, Lãnh Tiêu cũng quan trọng, chỉ cần Noãn Noãn tỷ ở đây là .”

 

Trước mặt Lãnh Vân nàng nỡ , nàng chỉ và cũng chỉ ôm đùi Noãn Noãn tỷ, những khác yêu gì thì , nàng mới thèm quản !

 

Chuyến Trung Châu , càng nàng kiên định với lựa chọn đó, nàng thật sự quá sáng suốt, quá xa trông rộng .

 

Theo Noãn Noãn tỷ, ăn uống ăn uống lo, theo Lãnh Tiêu, ba ngày đói chín bữa!

 

Nàng nhận định Noãn Noãn tỷ !

 

Ôn Noãn Noãn giả ngu, tươi rói dám mở miệng.

 

Ở Trung Châu, nàng thể lấy cớ thực phẩm Lãnh Tiêu tìm về, lén lút nấu riêng cho Chỉ Nhi nha, nhưng đường thì khác, , nguyên liệu gì, bao nhiêu nguyên liệu đều rõ mồn một, gian lận cũng thành công .

 

Chỉ Nhi theo nàng tới Trung Châu chịu khổ !

 

Nàng đau lòng :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-708.html.]

 

“Đợi đến nhà mới, tỷ cho đồ ngon, các loại đồ ngon!

 

Đảm bảo bù phần thịt mà g-ầy .”

 

Bạch Chỉ đó tưởng nhà trộm cũng chỉ là tức giận chống nạnh mắng c.h.ử.i, nhưng bây giờ Ôn Noãn Noãn, suốt dọc đường gì ngon còn nấu riêng cho nàng một câu, chỉ cảm thấy mũi cay cay.

 

Tuy nhiên cay thì cay, cũng ảnh hưởng đến việc nàng đưa yêu cầu:

 

“Ta ăn giò hầm!

 

Còn ăn móng giò kho hồng sào!

 

Loại mềm nát nóng hổi tan ngay trong miệng đó, còn uống canh nấm nữa ~”

 

Muốn ăn đồ ăn bóng mỡ, đặc biệt ăn!

 

Còn ăn loại nấm mà Nam Chiếu yêu nhất, đáng tiếc kinh thành bên chủng loại nhiều bằng Nam Chiếu, mùa nấm tươi càng thể, may mà đó trang t.ử phơi ít nấm khô, dùng để hầm canh cực kỳ tươi ngon.

 

Lãnh Vân bên cạnh Bạch Chỉ về trải nghiệm suốt dọc đường, trong lòng rõ là chuyện gì, thấy nàng món ăn, nước miếng tự chủ trào .

 

Không đúng nha, Chỉ Nhi tỷ tỷ Trung Châu, suốt dọc đường ăn kém dầu mỡ, ăn đồ ăn bóng mỡ là bình thường, ở kinh thành ăn nhiều ăn , cũng đặc biệt ăn.

 

mặc kệ nó, đối diện với tẩu t.ử nhà , nài nỉ:

 

“Tẩu t.ử, cũng ăn!”

 

Thủ nghệ của Tú Nga tỷ cũng , kinh thành bây giờ thể ăn vịt cũng thể ăn xiên thịt dê, xiên thịt bò chảy mỡ ròng ròng, còn thể ăn lẩu thịt dê, thịt bò nhúng tươi ngon vị mỹ nóng hôi hổi.

 

, chính là ăn cơm tẩu t.ử , ăn cùng tẩu t.ử bọn họ, chỉ cùng bọn họ ở một chỗ, mới mùi vị của gia đình.

 

“Được , buổi tối một bàn lớn thức ăn, chúc mừng chúng chuyển nhà mới .”

 

Ôn Noãn Noãn hào sảng phẩy tay, nụ rạng rỡ đồng ý.

 

Hết cách , nhà , thì cưng chiều thôi nha.

 

Chương 610 Nhà mới khí phái

 

Khi Lãnh Vân đặc biệt mở cửa chính, Ôn Noãn Noãn bước đại môn cái đầu tiên sững sờ.

 

Sau đó chỉ hận chỉ hai con mắt, căn bản xuể.

 

Những cây cổ thụ cao v.út xếp thành hai hàng, cho dù hiện tại đầu đông lá cây rụng sạch trụi, nhưng một điểm cũng ảnh hưởng đến khí thế uy nghiêm của chúng.

 

Ôn Noãn Noãn tin rằng, mùa xuân năm chúng sẽ là hai hàng cây , cành lá xum xuê che bóng chắn mưa.

 

“Tẩu t.ử, theo hành lang phong vũ, dễ tuyết đ-ánh ướt.”

 

Lãnh Vân với tẩu t.ử đang ngẩn ngơ.

 

Lần đầu tiên thấy tòa trạch t.ử , còn kinh ngạc hơn tẩu t.ử, mẫu lớn đến khó tin cũng như những bố trí tốn nhiều tâm tư trong đó......

 

Cha , chị của tẩu t.ử đối với tẩu t.ử đến còn gì để !

 

Ôn Noãn Noãn “ao” một tiếng, vui vẻ chạy về phía hành lang phong vũ tránh tuyết, thể , đại gia đại viện, ngay cả hành lang cũng rộng rãi hơn ~

 

Lãnh Vân nụ rạng rỡ, giải thích:

 

“Hai bên đại môn là phòng gác cổng, đó là phòng đảo tòa, là tiền viện, tiền viện giữ hoa cỏ cây cối.

 

Nhị ca Ôn khi yến tiệc, nam t.ử quan trường của đại ca ở tiền viện, còn hậu viện là quyến thuộc nữ t.ử, cho nên tiền viện đại khí, hậu viện tinh xảo.”

 

Ôn Noãn Noãn và Bạch Chỉ gật đầu như gà mổ thóc.

 

Còn khen theo một câu:

 

“Nhị ca nghĩ thật chu đáo.”

 

 

Loading...