Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 74
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:22:29
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ở hiện đại, kinh doanh ăn vặt hầu như chuyện địa đầu xà thu phí bảo kê, các cơ quan liên quan cũng thiện, cố ý khó dễ.”
nơi chắc chắn khác biệt, địa đầu xà, đám lưu manh đầu đường xó chợ, còn quan sai bổ đầu... những vị quan lão gia , nhiều, cứ cách dăm ba bữa tới ăn chùa thu phí, một t.ửu lâu quán cơm sẽ thể sống nổi.
Người thể mở t.ửu lâu quán cơm là quan hệ, kẻ bày hàng ăn vặt phố nếu hung dữ thì nhẫn nhịn, hoặc là cả hai.
Nàng suy tính tổng hợp , phát hiện nàng .
“Cho nên nghĩ đến kinh thành mới bắt đầu, cũng đến đó là bán ngay, mà là đợi Kim Bảng Đề Danh, căn cơ mới bắt đầu.”
Đến lúc đó Lãnh Tiêu chỗ dựa, địa đầu xà dám tìm chuyện, bổ khoái sẽ quản!
Đám lưu manh, quân trộm cắp đến gây sự, bổ khoái sẽ bắt!
Còn quan sai, bổ đầu, quan lão gia thì giữa năm và cuối năm thống nhất tặng lễ một .
Làm ăn mà bỏ tiền chuẩn là , cho dù Lãnh Tiêu chỗ dựa, cũng cho việc chút ngon ngọt, họ mới ngoài mặt phục tùng nhưng trong lòng chống đối, việc cũng sẽ tận tâm tận lực.
“Được!”
Lần , ba đứa nhỏ đồng lòng gật đầu lia lịa tán thành.
Chỉ Lãnh Tiêu, nâng đôi mắt phượng sâu thẳm qua:
“Nàng sẽ Kim Bảng Đề Danh ?”
Chương 61 Câu hỏi tiễn mạng
“Nàng sẽ Kim Bảng Đề Danh ?”
Giọng trong trẻo cao thấp, vẫn như thường lệ, nhưng đôi mắt phượng qua , sâu thẳm như đầm cổ, sắc bén như lưỡi đao, loé lên hàn quang lạnh lẽo.
Vẻ mặt Ôn Noãn Noãn đột nhiên cứng đờ, nín thở, đồng thời não bộ vận hành cực nhanh.
Nghĩ lúc phỏng vấn, bảy vị giám khảo chằm chằm nàng trả lời câu hỏi, chẳng nàng cũng đáp .
Lấy tố chất tâm lý cứng cỏi lúc đó , Lãnh Tiêu chẳng lẽ còn đáng sợ hơn bảy vị giám khảo?
Lén lút ngước mắt, thấy đôi mắt lạnh lẽo thấu xương dường như thể thấu lòng nguy hiểm nheo .
Ôn Noãn Noãn thừa nhận, Lãnh Tiêu chằm chằm còn đáng sợ hơn cả bảy vị giám khảo!
Đây đúng là một câu hỏi tiễn mạng mà.
Đầu tiên chắc chắn là kiên quyết thừa nhận!
Một khi thừa nhận thì giải thích thế nào?
Lãnh Tiêu giống như đại - kẻ ngốc nghếch dù nàng là tiểu tiên nữ cũng sẽ tin.
Hơn nữa nàng với Lãnh Tiêu là nàng cũng tại tới đây, nếu để Lãnh Tiêu nàng rõ mồn một sự phát triển và thành tựu của bốn họ, liệu nghi ngờ nàng là mưu đồ từ , cố ý tới đây để mưu cầu gì đó .
Thế thì nàng oan quá, tuyết rơi tháng sáu cũng oan bằng nàng.
“Ta là , mà là đoán.
Chuyện còn dễ đoán , cần cù như , Kim Bảng Đề Danh là cái chắc, chỉ là vấn đề thời gian sớm muộn thôi.”
Ôn Noãn Noãn mặt đỏ tim đ-ập, tự cảm thấy biểu hiện của vô cùng tự nhiên.
Phủ nhận cộng với đ-ánh tráo khái niệm, nếu cứ xoay quanh chữ ‘’ mà trả lời, càng giải thích càng lộ tẩy!
“Ồ?
Ta cần cù chỗ nào?”
Mấy ngày nay đến sách còn chẳng chạm , thể gọi là cần cù, con mắt nào của nàng thấy cần cù?
Lãnh Tiêu nghiêng về phía , tiến gần hơn chút, đôi mắt như đang suy tư chăm chú Ôn Noãn Noãn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-74.html.]
Tim Ôn Noãn Noãn hẫng một nhịp, trong lòng hối hận thôi, thể trách nàng , lúc nhỏ ở trong thôn nàng, khi khen đều khen cần cù nỗ lực cả.
Đừng hoảng, giữ vững tinh thần, vẫn đến mức quá tệ.
Dù là câu hỏi tiễn mạng, cũng lấp l-iếm cho tròn, cứ bừa gì đó chứ để trống.
“Huynh chỉ cần cù, mà còn là thiên túng kỳ tài, thiên phú dị bẩm, chỉ Kim Bảng Đề Danh, chừng còn là Trạng nguyên!”
Ôn Noãn Noãn chộp lấy cơ hội tâng bốc một trận.
Lời khen ngợi thì ai chẳng ?
Lời khen ngợi cũng sẽ quá coi là thật.
Cứ coi như những lời đó cũng là lời khen, lời chúc phúc .
Nín thở, thấy Lãnh Tiêu thẳng dậy, vẻ mặt thả lỏng như xua tan nghi ngờ, Ôn Noãn Noãn cảm thấy thật quá giỏi, chuyển hướng tự nhiên như , để chút dấu vết nào.
Muốn tự tặng cho một lượt thích, dấu chiến thắng, nhưng sợ Lãnh Tiêu , đành cực lực nén khoé môi đang nhếch lên.
Người giấu tâm sự thật là khổ, hỉ nộ ái lạc đều hiện hết lên mặt.
Ôn Noãn Noãn nín nhịn, đôi mắt kìm mà liếc loạn, thể để Lãnh Tiêu thấy niềm vui của nàng.
Kinh nghiệm và kiến thức nàng học đây cũng khá hữu ích đấy chứ, dùng đến là thuận tay ngay, ngay cả Lãnh Tiêu cũng nàng lừa qua mắt, hôm nay là một ngày đắc ý rạng rỡ .
Trong dư quang của Lãnh Tiêu, Ôn Noãn Noãn đang nín đến mức khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, mím c.h.ặ.t môi ngăn tiếng, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự đắc ý tinh quái, rực rỡ và động lòng .
Hắn nàng sẽ thừa nhận.
Cố ý hỏi nàng, cố ý tỏ thâm trầm lạnh lẽo, chẳng qua là để phản ứng của nàng khi nghĩ rằng tin tưởng.
Nàng quả thực là , chứ là suy đoán như lời nàng .
sẽ vạch trần, dù thế nào nữa, là nàng thì .
So với nữ t.ử lúc mới gả , nàng bây giờ mới giống nàng lúc nhỏ hơn.
Cái chắn mặt , chống nạnh chỉ đám trẻ con ác mà mắng, sinh động, tinh quái, giống hệt ngày đó, giống hệt lúc .
Kim Bảng Đề Danh, Trạng nguyên?
Nếu thể giữ nàng , thì gì khó khăn ?...
Cuộc đối thoại ngắn ngủi giữa Ôn Noãn Noãn và Lãnh Tiêu chỉ diễn trong tích tắc, nhanh đến mức khi kết thúc ba đứa nhỏ mới phản ứng , lượt vây quanh ríu rít hỏi.
“Tẩu t.ử, tẩu đoán xem gì?”
“Tẩu t.ử cũng đoán với!”
“Đệ nữa!”
Ôn Noãn Noãn dám đoán, khó khăn lắm mới xua tan sự nghi ngờ của Lãnh Tiêu, nàng mới tìm đường ch-ết mà đ-âm đầu cái chủ đề nguy hiểm !
“Một lũ nhóc con gì mà đoán, tẩu t.ử cũng là thầy bói.
Đừng nghĩ đến những thứ hư ảo nữa!
Ta phòng lấy chút kẹo, bánh ngọt, trái cây đây, cả nhà chúng cùng trò chuyện thật vui vẻ.”
Nàng thế cũng tính là bầu bạn chất lượng cao nhỉ?
Ôn Noãn Noãn hăng hái chạy về phòng, thực chất là từ trong gian lấy thịt xí , mận khô, đào khô, ô mai chua đen, trần bì, lấy thêm lê, táo, quýt.
Vốn định lấy bánh ngọt, nhưng nghĩ lát nữa sắp ngủ , thôi ăn bánh ngọt nữa.
Ôm một đống lớn trái cây mứt khô tới, đặt lên bàn, mời mọc:
“Đến đây đến đây, ăn bàn xem món kho nên bán thế nào, gia đình chúng kiếm bạc mới là chính sự!”