Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 83

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:33:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Xe ngựa tháo xuống, hai con ngựa dắt chuồng ngựa ăn cỏ.”

 

Lãnh Thiên mang về một chum lớn ngô và mấy cái chum nhỏ.

 

Mà lúc , chum lớn, chum nhỏ, khung xe ngựa đều vắt đầy các loại quần áo mới!

 

Khác với thói quen ở Hoa Quốc là để lông ngoài, ở đây là để lớp lông nhung mềm mại trong, da ở bên ngoài.

 

Nhìn thôi thấy ấm áp .

 

“Số hàng săn núi, da lông bán, mang đến tiệm chuyên thuộc da để thuộc xong, bộ dùng để quần áo giày mũ !

 

Tẩu t.ử tẩu xem, hươu đực hai đôi ủng nhỏ da hươu, phần da còn còn hai bộ bao tay.

 

Da thỏ một cái áo khoác ngắn và hai chiếc mũ tuyết.

 

Đại ca da sói vương lông lá mượt mà, đệm ghế cho tẩu t.ử, còn ba tấm da sói cho tẩu t.ử một cái áo choàng đại chưởng.

 

Đại ca dặn , nếu gặp da cáo thì cho tẩu t.ử một cái áo choàng, tình cờ gặp một bộ da cáo đỏ lông , điều đủ áo choàng, nên một cái cổ lông, vải áo choàng vẫn dùng lớp lót da sói."

 

Lãnh Thiên đến cuối cùng giọng yếu dần, chi phí lớn nhất cho quần áo là phí thuộc da và tiền công may mặc cùng một bộ da cáo đỏ.

 

Lẽ nên chạy thêm tiệm khác xem , đại ca lông sói quá thô, cho nên mới bảo tìm lông cáo .

 

lúc đó hiểu rõ, chuyện vẹn .

 

Ôn Noãn Noãn nhẩm tính trong lòng, da hươu da thỏ đều dùng nàng thì thôi , tổng cộng mới mười mấy tấm da sói, dùng bao nhiêu tấm một nàng ?

 

“Toàn bộ dùng tẩu , còn các thì ?"

 

“Không bộ đều cho tẩu t.ử, chúng mỗi đều dùng da sói một cái áo khoác ngắn đấy!

 

Tẩu t.ử xem , cực kỳ dày dặn!"

 

Lãnh Vân cực kỳ vui vẻ cầm một chiếc áo khoác ngắn ướm lên cho tẩu t.ử xem.

 

Ôn Noãn Noãn qua, áo khoác ngắn giống áo vest, tiết kiệm nguyên liệu, da thỏ ít khi cho nàng hai chiếc mũ tuyết chắc chỉ đủ một cái áo khoác ngắn.

 

da sói nhiều như , bốn bọn họ cũng chỉ mỗi một cái áo khoác ngắn!

 

“Tẩu mùa đông cũng việc gì , quần áo giữ ấm nhiều quá , các mới cần nhiều thêm một chút."

 

Ôn Noãn Noãn thật lòng, nàng mỗi ngày trong phòng thì là trong bếp, quần áo lông đều theo bộ, quá nhiều .

 

“Chúng mà, áo khoác ngắn hợp với chúng việc nhất, thuận tiện linh hoạt, nếu thành áo choàng dài mới tiện."

 

Lãnh Vân hiểu đáp .

 

Ôn Noãn Noãn mới nhớ cái áo choàng đại chưởng tiêu tốn ba tấm da sói , tò mò trông như thế nào.

 

Thực dễ nhận , áo khoác ngắn và áo choàng nàng .

 

khung xe một chiếc áo đối khâm tay áo rộng, rộng rãi dây buộc khác biệt hẳn, ngoài áo choàng đại chưởng thì còn thể là gì ?

 

“Đại ca kiểu dáng thích hợp cho tẩu t.ử mặc ở nhà, đặc biệt là từ cửa phòng khách đến bếp, khoác ngoài quần áo tiện."

 

“Đại ca nghĩ thật chu đáo."

 

thuận tiện, Ôn Noãn Noãn thể thừa nhận.

 

Lãnh Tiêu việc tỉ mỉ chu , ngay cả vấn đề nhỏ như cũng nghĩ tới !

 

Ôn Noãn Noãn sờ sờ áo khoác thỏ, chất da mềm mại đến ngờ, phần cổ áo còn một vòng lông thỏ trắng dày dặn xốp mềm, mặc chỉ thôi thấy ấm áp vô cùng.

 

Ngửi ngửi, một chút mùi lạ nào.

 

“Tẩu t.ử yên tâm, tìm tiệm thuộc da lợi hại nhất, hỏng độ mềm mại của da mà mùi lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-83.html.]

 

Ai bảo chỗ chúng núi nhiều thú rừng nhiều, e là tay nghề ở quận Nam Dương cũng bằng thành Đồng !"

 

Lãnh Thiên đầy vẻ tự hào .

 

Ôn Noãn Noãn gật đầu công nhận, nào chỉ quận Nam Dương bằng, nàng cảm thấy hậu thế cũng chắc bằng .

 

Hơn nữa công nghệ hiện tại vẫn là thành thủ công thuần túy.

 

Ôn Noãn Noãn đột nhiên lo lắng cho việc kinh doanh đồ kho của .

 

Chương 69 Báo giá nhân sâm cực phẩm

 

Ôn Noãn Noãn cũng chỉ lo lắng một chút xíu thôi.

 

Về thủ công truyền thống, nàng so với những chuyên nghiệp, nhưng về đồ ăn nàng vẫn lòng tin.

 

gói gia vị kho cũng là tham khảo công thức của mấy vị đại đầu bếp nổi tiếng, đó điều chỉnh điều chỉnh , cũng coi như là tập hợp thế mạnh của các nhà .

 

Ở Hoa Quốc, sẽ tranh chấp mặn ngọt, tranh chấp ẩm thực Nam Bắc, nhưng đó cũng chỉ là sự cạnh tranh nội bộ Hoa Quốc, đối ngoại thống nhất coi là sự tồn tại g-iết ch-ết thứ.

 

Chỉ riêng lẩu thôi, chủng loại nhiều đếm xuể, đừng Nam Bắc khác biệt, giữa tỉnh với tỉnh thậm chí huyện với huyện cũng thể giống .

 

Chính vì mới một nền văn hóa ẩm thực Hoa Quốc trăm hoa đua nở rực rỡ huy hoàng như .

 

Cũng nuôi dưỡng một nền văn hóa ẩm thực vô cùng tự tin.

 

Ôn Noãn Noãn dù xuyên đến triều đại tên tuổi rõ ràng , nhưng nàng lòng tin tuyệt đối khẩu vị ẩm thực của Hoa Quốc!

 

Hơn nữa nàng não để gì chứ, để trưng bày, dù gặp khó khăn thì cũng thể động não điều chỉnh công thức mà, thêm bớt cho phù hợp với khẩu vị địa phương là .

 

Đợi đến kinh thành, căn cứ theo khẩu vị ở đó mà ngừng thiện, điều chỉnh đến trạng thái tối ưu.

 

Còn thể chia các loại vị như ngũ vị, ma lạt, cay...

 

Nghĩ như , Ôn Noãn Noãn thấy !

 

“Tẩu t.ử, chúng còn đến Nhân Tâm Đường, chưởng quỹ phía kinh thành hồi âm ."

 

Nghe thấy Lãnh Thiên mở lời, hai đứa nhỏ hiểu đưa giá cho cây nhân sâm trăm năm , ngay cả áo khoác ngắn cũng còn hứng thú sờ tiếp, hai đôi mắt căng thẳng về phía Lãnh Thiên.

 

Ôn Noãn Noãn nghĩ đến cây sâm cực phẩm đó, lập tức nổi hứng thú, đôi mắt lóe lên ánh sáng như lúc nhận lương, “Nói thế nào?

 

Họ đưa giá bao nhiêu?"

 

Theo tình hình ngóng , năm tuổi của nhân sâm là quan trọng nhất, kế đến là phẩm tướng.

 

Cũng đúng, hiện đại chia trồng nhân tạo và hoang dã, nhưng triều đại trồng nhân tạo , bộ dựa hoang dã, thứ thể so bì đương nhiên chỉ năm tuổi và phẩm tướng .

 

“Tổng tiệm ở kinh thành sẵn sàng trả giá một nghìn, một nghìn hai trăm lượng!"

 

Lãnh Thiên chuyện căng thẳng đến mức lắp.

 

Ba còn thấy con kinh hãi đến mức nhất thời quên cả chuyện.

 

Cũng lúc nên cái gì cho .

 

Đây là đầu tiên Ôn Noãn Noãn thấy con hàng nghìn lượng!

 

Gia đình bọn họ hiện tại bộ tiền tiết kiệm là hơn tám trăm lượng, con còn nhiều hơn tổng tiền tiết kiệm của bọn họ nhiều!

 

“Đại ca đồng ý ?"

 

Lãnh Vân khi kinh hỉ, nghĩ đến điều gì liền nhíu mày hỏi.

 

Ôn Noãn Noãn cũng vội về phía Lãnh Thiên, thôi.

 

 

Loading...