Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 84

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:33:02
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thực nàng bọn họ hiện tại thiếu bạc, là mang đến kinh thành hãy bán?”

 

sang năm kiểu gì cũng kinh thành.

 

Nàng tiền mặt là , cũng tiền bạc bỏ túi mới yên tâm, nhưng bọn họ đang ở một xó xỉnh núi non hẻo lánh, dù là sâm cực phẩm cầu cũng , thì giá thu mua bên đó đưa cho bọn họ chắc chắn thể so sánh với kinh thành.

 

quyết định về một bạc lớn như , hơn nữa còn là do đại của Lãnh Tiêu hái , đương nhiên vẫn nên dựa theo ý kiến của bọn họ là chính.

 

Hơn nữa, lỡ như sang năm hạn hán, nhu cầu thị trường đối với những loại thu-ốc bổ hàng đầu giảm hoặc thắt c.h.ặ.t tiền bạc khiến giá đưa thấp hơn thì ?

 

Đây thuộc về rủi ro thị trường , nàng cũng hiểu nhu cầu và quy luật thị trường bên , vẫn là đừng mạo mà tùy tiện mở miệng đưa ý kiến.

 

Ôn Noãn Noãn về phía Lãnh Thiên, cũng chờ câu trả lời của .

 

Trên khuôn mặt thật thà của Lãnh Thiên hiện vẻ khó hiểu:

 

“Đại ca với chưởng quỹ rằng giá cả công đạo, điều chúng sẽ kinh, nên phiền chưởng quỹ nữa."

 

Ba đang đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

 

Thấy ba đều phản ứng khác với , Lãnh Thiên càng khó hiểu hơn, gấp gáp hỏi:

 

“Sao sốt ruột và lo lắng?

 

Đệ mà sắp cuống ch-ết , hiểu đại ca chưởng quỹ đưa giá công đạo , tại còn mang đến kinh thành bán?"

 

Cái giá chắc chắn là nhiều , nhưng bao nhiêu năm nay đại ca phân tích tình hình và giảng giải phong tục tập quán, cũng hiểu giá cả ở kinh thành chắc chắn sẽ khác với thành Đồng nhỏ bé của bọn họ, thậm chí sẽ chênh lệch lớn.

 

Chỉ là hiểu, đại ca rõ giá cả công đạo , tại còn mang kinh thành?

 

Bán sớm lấy bạc chẳng yên tâm hơn .

 

“Đại ca đó chỉ là một câu khách sáo thôi, thể trực tiếp với chưởng quỹ là cái giá của ông thấp quá đúng ?

 

Đệ đừng coi là thật là ."

 

Ôn Noãn Noãn phát hiện đại còn thật thà hơn cả nàng.

 

Người khác với nàng hẹn hoặc mời nàng ăn cơm, nàng thể phân biệt đó lời khách sáo , thường thì trong lòng đều hiểu rõ, cho qua thôi.

 

Có điều đại còn nhỏ, nàng mà ở tuổi của đại , ở nơi thì cũng chắc phân biệt và .

 

“Đại ca nhắc đến chuyện kinh thành, chưởng quỹ hẳn là sẽ xin chỉ thị , của tổng tiệm sẽ theo hành tình ở kinh thành mà báo một cái giá qua đây.

 

Ờ, cũng hẳn là chỉ báo một cái giá, thể sẽ đưa cho chưởng quỹ vài mức giá, xem phản ứng bên của chúng thế nào mà tăng lên, bọn họ mức sàn, cũng thăm dò mức sàn của chúng .

 

Đại ca với , đây những loại d.ư.ợ.c liệu thể thu mua theo giá chung, chiêu trò đưa giá của tiệm thu-ốc chính là như , cảm thấy cũng thế."

 

Nói xong, Lãnh Vân bẽn lẽn một cái.

 

Khá là ngại ngùng.

 

Từ tẩu t.ử khen ngợi, mặt nhà suy nghĩ của .

 

Có điều đúng , thế là chút bất an phản ứng của tẩu t.ử.

 

Ôn Noãn Noãn giơ ngón tay cái lên, “Tiểu khá lắm."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-84.html.]

Làm ăn mà, đưa giá, hét giá, trả giá, là quy trình bình thường nhất .

 

Đặc biệt là loại hàng cao cấp .

 

Bọn họ là gian thể cất giữ, nếu thì một nghìn hai trăm lượng cũng chỉ đành bán thôi, dù nếu chuột bọ c.ắ.n phá, hoặc bảo quản mà hỏng mất, bạc coi như đổ sông đổ bể.

 

Hơn nữa đường xá kinh xa xôi, lỡ như mất trộm, cũng chẳng chỗ mà .

 

Ôn Noãn Noãn cũng một thoáng nghĩ xem nên bỏ cây sâm cực phẩm tủ lạnh thử xem , nhưng cũng chỉ là ý nghĩ trong một thoáng, liền cực nhanh dập tắt ý định đó.

 

Một cây sâm cực phẩm khó tìm như , nàng mà ngày nào cũng lấy một cây, đến việc nhân sâm rẻ như củ cải trắng , thì đó nàng chắc chắn rước họa sát !

 

Đây cũng là nguyên nhân chính khiến đầu thành nàng bảo đại hỏi giá nhân sâm ở tiệm thu-ốc xong mà mua một ít bỏ tủ lạnh.

 

Một lạng nhân sâm một lạng bạc, vật báu hiếm như , tay nàng hơn bốn trăm lượng bạc tiết kiệm, nếu mua bỏ tủ lạnh thì chẳng mấy năm, nàng tuyệt đối là đại vương nhân sâm của nước Lăng —— với điều kiện là nàng còn sống.

 

Hơn nữa, Ôn Noãn Noãn vẫn luôn âm thầm cảm thấy, dù nàng bỏ cũng thể .

 

Từ việc tủ lạnh chức năng thể tái tạo vật chứa, hạn chế nàng lấy những bao bì phù hợp với triều đại bắt đầu, nàng khi xuyên đến thận trọng lấy những vật phẩm như bao bì sẽ rối loạn triều đại , cũng cho thêm tủ lạnh.

 

Nàng thể quá tham lam, hiện tại trứng thịt rau gạo mì, chẳng lẽ còn đủ , còn gì thỏa mãn nữa chứ.

 

Nàng thể dựa kiến thức và kinh nghiệm sống học để kiếm bạc, dù chỉ cần tủ lạnh đầy ắp đồ ăn ở đó, lòng nàng sẽ chỗ dựa, dù ở triều đại xa lạ cũng thể yên tâm nỗi lo .

 

Chương 70 Hàng dự trữ phong phú

 

“Cây chín lạng một tiền thể bán tận ba nghìn lượng, cây của chúng , Lãnh Tiêu trong lòng chắc chắn tính toán, tẩu đoán chừng nếu giá tiệm thu-ốc đưa gần bằng mức đó, đại ca các sẽ tay thôi."

 

Ôn Noãn Noãn suy đoán của .

 

với gia đình như bọn họ, bạc trong tay vẫn thực tế và hữu dụng hơn nhân sâm trong tay.

 

Lãnh Thần Lãnh Vân gật đầu.

 

Trái Lãnh Thiên lớn hơn bọn họ ba tuổi vẫn còn chút hoang mang, phát huy tinh thần thì hỏi:

 

“Đại ca định mang đến kinh thành bán tiếp ?"

 

Ôn Noãn Noãn kiên nhẫn điểm hóa:

 

“Đây là một quá trình thương lượng trả giá lẫn , chiêu trò ăn là như , trừ khi đàm phán đổ bể, bằng ai chẳng tiền bạc bỏ túi cho yên tâm?"

 

Lãnh Thiên hiểu , thì chỉ bạc sớm túi thôi.

 

Từ nhỏ đến lớn sợ cái nghèo , đổi , dù thể bán đắt hơn, cũng sẽ trực tiếp bán với giá một nghìn hai trăm lượng thôi, dám mạo hiểm với bạc.

 

Hắn suy nghĩ tỉ mỉ, mưu tính tâm kế như đại ca.

 

Hiện tại xem kiến thức và nhận thức của tẩu t.ử cùng hai cũng thấu triệt hơn .

 

Lãnh Thiên chút chán nản nghĩ, cả nhà năm nhất thì thôi , tại vẫn là ngu ngốc nhất chứ?

 

Nghĩ nghĩ , mặc dù trông khả năng hiểu kém, nhưng sức khỏe mà, còn gì để kén chọn nữa chứ!

 

Sau khi giá của sâm cực phẩm, bốn vui vẻ và mãn nguyện, bất kể thể tăng giá thêm , với cái giá báo hiện tại đối với bọn họ mà đủ dùng .

 

Làm việc cũng vô cùng hăng hái.

 

 

Loading...