Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 89

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:33:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bây giờ chẳng mới chỉ là khúc dạo đầu thôi , còn đến phần chính văn mà, tình tiết phát triển sớm thế , quan trọng là ngươi phát triển thì phát triển , tại ấn lên đầu nàng chứ!”

 

“Cái gì đúng?"

 

quá gần, Lãnh Tiêu thấy bộ cảm xúc của nàng, màng đến những âm thanh ồn ào bên ngoài, đáy lòng dâng lên một nỗi bất an từng , nhỏ giọng hỏi.

 

Ôn Noãn Noãn thể tình tiết đúng , nàng cũng chẳng đầu mối gì, nhưng bây giờ tiên là thể để bọn đại đ-ánh nh-au —— thể đ-ánh nh-au mặt khác.

 

“Đại , tiểu đây!"

 

Ôn Noãn Noãn cất cao giọng ngăn cản.

 

Riêng tư bao nhiêu chuyện giải quyết , xem quanh Lãnh Tiêu lạnh đến mức sắp đóng băng đến nơi mà vẫn tay, chẳng .

 

Còn cả Lãnh Thần vẫn luôn canh giữ bên cạnh nàng, nắm đ-ấm đều siết c.h.ặ.t mà lao lên, chẳng lẽ tức giận hơn hai đứa ?

 

Hai e là trong lòng hận thể băm vằm Vương Sĩ Tiến thành muôn mảnh , nhưng ngoài mặt ngoại trừ u ám lạnh lẽo hơn một chút, thì chẳng lộ chút cảm xúc nào khác.

 

Đây mới là phong thái việc lớn chứ.

 

Bằng ngày Vương Sĩ Tiến gãy tay què chân, sứt đầu mẻ trán tổn thương mắt thì cả thành Đồng đều thể đoán là do các .

 

Lãnh Thiên Lãnh Vân như những con ngỗng chiến bại, ủ rũ cúi đầu .

 

“Tẩu t.ử, tẩu đừng sợ, đ-ánh thắng !"

 

“Đệ cũng đ-ánh thắng , một thể đ-ánh hai đứa , đ-ánh cho đến mức cha đẻ cũng nhận luôn!"

 

“Trẻ con trẻ cái, chuyện bao nhiêu , cần thiết đ-ánh đ-ánh g-iết g-iết ?"

 

Ôn Noãn Noãn mềm mỏng quở trách, đó âm thầm đắc ý :

 

“Để tẩu t.ử tới, các mở rộng tầm mắt mà học hỏi thêm."

 

Vương Sĩ Tiến chẳng chiếm tiện nghi cửa miệng , đấu khẩu nàng đây bao giờ sợ là gì cả!

 

Có bốn bọn họ ở đây, đối phương dám động thủ, cứ phát huy thật , xem nàng thế nào để chọc tức ch-ết Vương Sĩ Tiến, đảm bảo sẽ dẹp ngay những tâm tư loạn thất bát tao nên , bao giờ dám ý đồ với nàng nữa!

 

Những khác mặt ở đó, chỉ thấy Ôn Noãn Noãn gọi hai đứa em trai , còn quở trách nữa.

 

Đây chẳng là rõ ràng động lòng ?

 

Những kẻ đùa lúc , càng thêm buông thả mà hùa theo.

 

Còn những kẻ định mặt và những kẻ kéo thì lắc đầu thở dài.

 

Nụ hiện lên khuôn mặt b-éo phệ bóng mỡ của Vương Sĩ Tiến, khá là đắc ý lướt qua một vòng tất cả mặt, quạt xếp thu , gõ từng cái từng cái lòng bàn tay trái, lắc lư tới, ho hắng hai tiếng tằng hắng, dõng dạc :

 

“Tiểu sinh Vương Sĩ Tiến kính chào."

 

Ôn Noãn Noãn cảm nhận rõ rệt sự u ám lạnh lẽo của mặt, vỗ vỗ cánh tay để trấn an, đầy chí khí chiến đấu bước từ phía Lãnh Tiêu.

 

Vừa định mở miệng, nhưng đối mặt với khuôn mặt b-éo dày bóng mỡ của Vương Sĩ Tiến, như thể thấy miếng thịt lợn trắng hếu, cảm giác say xe vốn cuộn trào mãnh liệt dâng lên, “oẹ" một tiếng nôn thốc nôn tháo nước chua ngay mặt Vương Sĩ Tiến!

 

Tất cả những thứ gì còn sót trong bụng đó sớm nôn sạch sành sanh , Ôn Noãn Noãn lúc đa là nôn khan.

 

Những mặt ngây !

 

Mọi :

 

“Đây là tình huống gì ?”

 

Vương Sĩ Tiến:

 

“Mẹ kiếp, ý gì đây?

 

Tại một cái là nôn luôn !”

 

Còn nôn liên tục nữa chứ!

 

Chương 74 Nàng uốn nắn con đường của Lãnh Thần

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-89.html.]

 

Lãnh Tiêu phản ứng nhanh nhạy xoay đỡ lấy Ôn Noãn Noãn đang nôn khan ngừng, trong đôi mắt là sự xót xa thèm che giấu nữa, bàn tay lớn dám dùng lực vỗ nhẹ từng cái lưng nàng, giọng gấp gáp phân phó:

 

“Đại , xe lấy nước!"

 

Ôn Noãn Noãn ngửi mùi hương thanh khiết Lãnh Tiêu, thấy dễ chịu hơn nhiều.

 

Hóa đó nàng thấy khá hơn là vì đối diện với Lãnh Tiêu, ngửi thấy mùi hương sạch sẽ , bước đối mặt với khuôn mặt bóng mỡ của Vương Sĩ Tiến, sự tương phản quá lớn khiến dày nhất thời chịu nổi.

 

“Vị đài , ngươi cách xa một chút, hễ thấy khuôn mặt của ngươi là nôn, khó chịu quá , ngươi để hòa hoãn một chút, đa tạ khôn xiết."

 

Ôn Noãn Noãn lúc còn sức lực để đấu khẩu nữa, buồn nôn thật sự quá khó chịu.

 

Tên Vương Sĩ Tiến cứ sán mặt nàng mãi.

 

Lời của Ôn Noãn Noãn thốt , những mặt kìm nén nữa mà bùng lên những trận rộ lên cùng với vài tiếng run rẩy đang nén !

 

Vương Sĩ Tiến bây giờ đúng là oan uổng, nàng đối diện với mà chẳng một lời, chỉ lo nôn thôi, bảo khác thế nào đây?

 

So với danh tiếng, còn màng đến chuyện phong nguyệt nữa!

 

Đương nhiên chứng minh nàng nôn vì tướng mạo của , mới sán mặt để đòi một lời giải thích!

 

Không ngờ tới, nàng trực tiếp tung đòn sát thủ thừa nhận luôn.

 

Khuôn mặt b-éo dày của Vương Sĩ Tiến chuyển từ trắng sang xanh, từ xanh sang đen, khuôn mặt vốn dĩ luôn coi là biểu tượng của sự phúc hậu , đầu tiên khiến nảy sinh sự chán ghét.

 

Tiếng rộ lên phía tài nào đè nén , khiến Vương Sĩ Tiến tức giận đến mức hình to b-éo run rẩy, nhưng thấy lời nào để .

 

Hắn thể giải thích, giải thích xong !

 

Hít sâu một , tức giận đến mức run lẩy bẩy phất tay áo bỏ , ngay cả phần buông lời đe dọa cũng lược bỏ luôn.

 

Người nôn đến mức đó , còn buông lời đe dọa gì nữa, còn lời đe dọa nào thể buông chứ?!

 

Chẳng lẽ bảo nàng đối diện với nôn thêm vài nữa ?

 

Để đám đồng môn nhạo thêm vài nữa ?

 

Vương Sĩ Tiến ý định ngay trong đêm cưỡi ngựa trốn khỏi thành Đồng luôn cho !

 

Thấy sắc mặt Vương Sĩ Tiến cực kỳ khó coi giận dữ bỏ xong, từng tốp từng tốp tiến lên chắp tay hành lễ với hai :

 

“Khí tiết của tẩu phu nhân thật khiến kính nể!"

 

Không những tiền bạc quyền thế lung lay, mà còn thể màng đến thể diện hình tượng quan trọng nhất của nữ t.ử, ngay mặt Vương Sĩ Tiến mà nôn hết đợt đến đợt khác.

 

Vừa dập tắt ý đồ bất chính của Vương Sĩ Tiến đối với nàng, khéo léo tát mặt Vương Sĩ Tiến một cái.

 

Ôn Noãn Noãn hiểu chuyện gì.

 

Khí tiết?

 

Khí tiết gì cơ?

 

Nàng còn bắt đầu đấu khẩu mà, kết thúc ?

 

Lãnh Thiên Lãnh Vân cũng ngập ngừng tiến lên, vẻ mặt khó xử tột cùng:

 

“Tẩu t.ử, hiệu quả của tẩu đúng là thật, nhưng hợp với bọn nha, thấy đàn ông mà dùng chiêu thì hợp lắm, ?"

 

Ôn Noãn Noãn nên lời.

 

Nàng đây ý định ban đầu của nàng, liệu còn ai tin ?

 

Danh tiếng một đời của nàng mà, vốn dĩ nàng là một vương giả đấu khẩu, mà cứng rắn nôn thành một con gà mờ.

 

Ôn Noãn Noãn hạ quyết tâm, về nhà tập luyện thể thật , tăng cường thể chất, kiểu cách thế mất mặt quá thôi.

 

“Hắn sẽ trả giá gấp nghìn ."

 

Lãnh Tiêu thấp giọng hứa hẹn.

 

Loading...